Tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi:
Tìm kiếm bằng Google để có kết quả chính xác hơn
kết quả từ 1 tới 9 trên 9
    #1
  1. Con mọt kho
    Avatar của giatuvukhi75
    Gia nhập
    May 2008
    Nơi ở
    Kỳ Anh
    Bài gởi
    295
    Mã thành viên
    20513
    Downloads
    17
    Uploads
    1
    Cám ơn
    74
    Được cám ơn 170 lần

    Question Thế nào là ăn Bắc, mặc Nam?

    Bác nào có thể cho em biết được, cơ sở khoa học nào mà người ta nói "ăn Bắc, mặc Nam", em đang thực hiện bài nghiên cứu điều tra xã hội học.
    Bác nào có tài liệu gì nói về nguồi gốc của câu nói đó đó trong đời sống xã hội post lên dùm em với nhé! Hoặc cho đường link cũng được.
    Cảm ơn các Bác nhìu nhìu!!!


  2. #2
  3. Thành viên danh dự
    Avatar của ChauVi"P"
    Gia nhập
    Apr 2008
    Nơi ở
    T.Đ, TP.HCM
    Bài gởi
    1,581
    Mã thành viên
    17415
    Downloads
    7
    Uploads
    1
    Cám ơn
    192
    Được cám ơn 1,313 lần
    Ăn Bắc - Mặc Nam

    Hồi nhỏ, tôi vẫn hay nghe người ta nói, “ăn Bắc, mặc Nam”, nhưng thực tình tôi không hiểu nhiều về câu đó lắm. Sau này lớn lên, được đi đây đó, tôi hiểu câu đó theo cách riêng của mình. Tuy nhiên, do sống nhiều ở Nam Bộ, tôi chỉ xin nêu vài ý kiến về câu đó đối với vùng đất cực nam của tổ quốc mà thôi.
    Nói “ăn Bắc” là nói người miền Bắc kén món ăn và cách ăn, còn người miền Nam thì việc ăn uống dễ lắm. Nói “mặc Nam” là nói người miền Nam ưa ăn mặc sơ sài, sao cũng được, không coi trọng hình thức bề ngoài lắm như người ngoài Bắc. Cứ nhìn cái áo tứ thân với cái áo bà ba thì biết. Tất nhiên đây là nói về cái thời xa xưa, còn bây giờ thì… mọi sự đã đổi thay hết ráo.
    Nước Việt mình ở đâu cũng có rau muống. Rau muống bò dài theo đất nước, theo lịch sử. Rau muống đi cả vào ca dao.

    Anh đi anh nhớ quê nhà
    Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.
    Nhớ người giải nắng dầm sương
    Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

    Người Bắc ăn rau muống sống rất cầu kỳ, thường bỏ hết lá, chẻ nhỏ cọng rau như cây tăm rồi đem ngâm nước cho xoăn lại(nhiều người còn kỹ lưỡng ngâm nước muối, ngâm thuốc tím để khử trùng- nhưng làm vậy rau mất giòn, mất ngon). Người nam Bộ đơn giản hơn, cứ việc để nguyên cọng rau tươi rói mà nhai rau ráu. Cà cũng vậy. Người Bắc thích cà bát, cà pháo muối dưa. Người miền Nam thích ăn sống cà phổi, cà phổi nướng dầm nước mắm. Mà nhìn chung, người miền Bắc ăn rau sống rất kén các loại rau, người miền Nam thì khác hẳn. Dân miệt đồng Nam Bộ thích ăn các thức rau mọc hoang hóa ngoài gò, ngoài bãi, ngoài đồng. Cải trời, cải đất, rau đắng, rau mác, đọt bình linh, đọt nhãn lồng(lạc tiên, mắm ruốc), lá xoài non, lá thu đủ, lá sầu đâu, bông điên điển, bông so đũa, bông lục bình, cọng bông súng… đều được coi là thức ngon trong bữa cơm thường ngày cũng như trong các đám giỗ chạp.
    Dân ta có câu, “Cơm không rau như đau không thuốc”. Rau ăn trước hết cốt để ngon miệng, sau nữa mới tới bồi bổ tâm, can, tì, phế, thận, mới tới dưỡng sinh, khí, lực. Người Nam Bộ ăn lẩu mắm, ăn bánh xèo, bao giờ cũng đặc biệt coi trọng các thứ rau ăn kèm theo. Càng nhiều rau càng ngon. Càng nhiều thứ rau hoang dại lại càng ngon hơn. Ngay cả ăn phở, ăn hủ tiếu, ăn cháo cá… dân Nam cũng rất chú tâm tới món rau ăn kèm theo; người Bắc không quen, cho là dân Nam ăn độn rau vào cho no bụng.
    Đối với dân nhậu ở Nam Bộ, cách chế biến món ăn, đôi khi rất đơn giản, mà ăn xong lại nhớ đời. Cá lóc nướng trui, rắn nướng lèo, vịt nướng đất sét… đơn giản chỉ dùng rơm, dùng cỏ nướng lên, vậy mà thơm ngon không thể nào tưởng nổi. Cách ăn đó hạp với lúc đi làm ngoài đồng, ngoài bãi. Ở nhà tuy có điều kiện chế biến hơn, nhưng đôi khi người Nam Bộ cũng không thích cầu kỳ cho lắm. Cá lóc rang muối, cua rang muối, gà rang muối… đều là những món chảng cầu kỳ gì mà khi ăn lại rất bắt mồi. Dân vùng sâu đãi bạn thường thích nhắm vào sự lạ, sự mới mẻ của đồng đất quê nhà. Ếch làm sạch nhớt, để nguyên con, nguyên da, nhồi vào bên trong thịt bằm xúc hột gà, mộc nhỉ, nướng lên bằng vỏ dừa. Lươn nằm mà hấp lá bầu. Lươn luồn vào mướp hương nướng lửa rơm. Cá lóc bọc bẹ chuối xiêm nướng lửa cỏ khô. Rắn chặt khúc hầm sả. Vịt nấu xiêm lo bằng mắm bồ hóc…
    Người Nam Bộ không coi trọng việc ăn uống trong dịp Tết Nguyên Đán như người miền Bắc. Ở Nam Bộ, Tết đến ít thấy cảnh các gia đình chung đụng nhau giết heo như ngoài Bắc. Con vịt trong chuồng bẻ ngoéo cổ là xong. Con cá rọng trong khạp nướng lên là xong. Thịt rắn được trọng hơn thịt gà. Dân nhậu được gia chủ đãi con rắn ri voi hầm sả thì sướng gấp vạn lần được đãi gà đãi vịt.
    Tết nhất ở Nam Bộ, dân tình rất thích món gỏi. Gỏi gà, gỏi vịt, gỏi tôm, gỏi cua, gỏi cá… Thức trộn gỏi là bắp chuối, củ cải, rau muống chẻ, đu đủ nạo, bông súng, bông sen… Đặc biệt dân nhậu rất chuộng các thức gỏi chế từ cá khô, tôm khô, khô lươn, khô rắn. Đôi khi chỉ cần một trái bưởi, bóc ra lấy tép bưởi trộn với tôm khô cũng thành món đãi nhau ngon lành.
    Ngày Tết thường sẵn dưa hấu, dân nhậu gặp nhau, cắt hai đầu trái dưa dựng đứng lên, dùng muỗng nạo ruột dưa thành từng miếng, thả vô ít cục nước đá là thành món lẩu dưa, đủ vui với nhau cả buổi.
    Chuột ở Nam Bộ cũng được coi là món ngon. Nhiều người nuôi sẵn chuột cống nhum trong nhà, đợi đến ba ngày Tết mới đem ra xào với lá cách hoặc khìa với nước dừa thù tiếp lẫn nhau.
    Ngày nay, nói “ăn Bắc, mặc Nam” là nói vậy thôi.
    Người Nam Bộ có câu, “nói vậy mà không phải vậy”. Khắp cả nước bây giờ, ở đâu mà việc ăn uống chẳng đơn giản, chẳng cầu kỳ tới chấu. Ăn uống với nước mình là cả một nền văn hóa độc đáo, nói sao cho hết được.
    HTT

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.



  4. Thành viên đã cám ơn ChauVi"P" vì bài viết hữu ích này


  5. #3
  6. Con mọt kho
    Avatar của giatuvukhi75
    Gia nhập
    May 2008
    Nơi ở
    Kỳ Anh
    Bài gởi
    295
    Mã thành viên
    20513
    Downloads
    17
    Uploads
    1
    Cám ơn
    74
    Được cám ơn 170 lần
    Chứ không phải là miền Bắc ăn qua loa đại khái cho qua bữa à?
    Miền Nam mặc thế nào cũng được, giản dị. Cái đó rõ rồi.

    Tôi cũng đi nhiều, sống và làm việc và học tập trên vùng đất Nam Bộ, có cơ hội tìm hiểu văn hóa Nam Bộ, tôi thấy càng tìm hiểu càng thú vị.
    Ví dụ như: Khi tôi đi dự đám cưới ở quê tôi, họ chỉ sắp thức ăn sao cho vừa 1 mâm, thường thì có mấy món đơn sơ muôn thuở mang đậm tính chất rừng núi, thịt gà, xôi, canh, thịt bò luộc, thịt lợn luộc... + mấy chai rươu = ra về ăn cơm với gia đình.
    Nhưng ở Nam bộ thì khác: Chủ nhà đải tiệc thường rất nhiều món như: Gỏi cá lóc sâu đâu, thịt gà luộc, bánh mì chấm bò kho, Bò né, bê né, lẩu chua, lẩu ngọt, rau câu, trời ơi nhiều lắm...+ Một két rượu = ăn no ra về, khỏi về ăn cơm với gia đình.
    Như vậy đâu có phải là ăn Bắc mà là ăn Nam đấy chứ ạ!
    Còn mặc Bắc thì khỏi nói: Thằng cha nào cũng Com lê, vét tông, dày dép bóng loáng, những vị ấy mà vào miền Tây có mà ăn mày, đất ruộng nó hống tha, Cá Dồ ở các Hầm mà không quắp lôi xuống mới lạ.
    Vậy là sao nhi???


  7. Thành viên đã cám ơn giatuvukhi75 vì bài viết hữu ích này


  8. #4
  9. Thủ kho
    Avatar của admin
    Gia nhập
    Nov 2007
    Nơi ở
    Tp.HCM
    Bài gởi
    3,117
    Mã thành viên
    1
    Downloads
    452
    Uploads
    6303
    Cám ơn
    2,334
    Được cám ơn 8,585 lần
    Hãy hỏi tuongvimai

    www.1kho.com [Cần là có - Mò là thấy]
    Hãy gởi bất kỳ yêu cầu download mà bạn cần tại 1KHO
    Xem hướng dẫn download

  10. #5
  11. Con mọt kho
    Avatar của giatuvukhi75
    Gia nhập
    May 2008
    Nơi ở
    Kỳ Anh
    Bài gởi
    295
    Mã thành viên
    20513
    Downloads
    17
    Uploads
    1
    Cám ơn
    74
    Được cám ơn 170 lần
    tuongvimai là ai? Bạn ấy không tham gia diễn đàn à? Hay tôi phải trực tiếp hỏi bạn, bạn ấy mới trả lời???


  12. #6
  13. Thành viên danh dự
    Avatar của ChauVi"P"
    Gia nhập
    Apr 2008
    Nơi ở
    T.Đ, TP.HCM
    Bài gởi
    1,581
    Mã thành viên
    17415
    Downloads
    7
    Uploads
    1
    Cám ơn
    192
    Được cám ơn 1,313 lần
    Ủa Admin trở lại rồi ah. Thi Đại học mới xong ah Admin ^^(giỡn)

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    Bạn vào Kho Văn Thơ kéo xuống dưới thì thấy tên Mod quản lý box đó là tuongvimai. Nhắn tin mà hỏi bạn ấy,
    Còn mình trả lời ở trên là lấy từ một blog thôi. Do bạn đặt câu hỏi hơi chung chung nên mình không biết dg đâu lần. Thôi bạn hỏi tuongvimai thử nhé!!!!
    Thân!


  • Thành viên đã cám ơn ChauVi"P" vì bài viết hữu ích này


  • #7
  • Thành viên danh dự
    Avatar của TACHI
    Gia nhập
    Apr 2008
    Bài gởi
    1,500
    Mã thành viên
    12916
    Downloads
    2
    Uploads
    0
    Cám ơn
    108
    Được cám ơn 2,343 lần
    Sau khi sử dụng vốn kinh nghiệm bản thân, tra cứu sách, tài liệu trên net và hỏi bạn, thậm chí gọi điện hỏi cả...... giảng viên dạy phần từ vựng thì xin tóm lại thế này:
    1. Thứ nhất bàn về: "ăn Bắc" và "ăn Nam"
    "Người ta nói ăn Bắc mặc Nam là đúng vì miền Bắc là gốc của dân tộc. Tôi cũng phục sự tinh tế trong những món ăn của người Bắc. Riêng bún thôi đã vô cùng phong phú: bún ốc, bún riêu, bún chả, bún mọc, bún thang, bún đậu… Bún là món ăn làm từ gạo, của riêng người Việt, người Trung Quốc không có bún, người Mường, người Thái không có bún. Ẩm thực của người miền Nam bị pha tạp nhiều. Đất miền Nam như đất Mỹ, họ rất cởi mở, thấy cái nào hay là chấp nhận luôn cho nên món ăn miền Nam khá phong phú. Trái cây gì cũng nấu được. Thực đơn đám cưới miền Nam không đám nào giống đám nào. Người miền Bắc bảo thủ hơn, có lẽ vì thế mới giữ được sự tinh tế. "

    2. Thứ hai bàn về "mặc Bắc" và "mặc Nam"
    "Ăn Bắc mặc Kinh". Câu nói ấy có từ bao giờ? Và Kinh đây là Huế hay Hà Nội? Có lẽ là kinh thành Hà Nội, bởi Thăng Long - Hà Nội xưa và nay về văn vẫn có một nét gì đó, mộ phong thái nào đó đặc biệt hơn nơi khác.

    Xưa nay người Hà Nội thường có cách ăn mặc riêng rất đẹp, vừa lịch sự nền nã, hào hoa trang nhã, vừa lộng lẫy mà vẫn kín đáo.

    Áo tứ thân, áo đổi vai, áo mớ ba mớ bẩy. Dải yếm thì có bộ, nhiều màu, từ hồ thủy thiên thanh, đến mỡ gà, hoa đào - chỉ phơn phớt hoa đào chứ không nồng thắm như cánh sen.

    Quan niệm thẩm mỹ đã thay đổi, ngày nay người ta ăn mặc làm sao cho nổi mọi đường cong của cơ thể con gái, càng lộ ra bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

    Cùng với dải yếm là sợi dây xà tích bạc, có ống vôi hình quả đào chạm trổ tinh vi. Mỗi bước đi, sợi xà tích như nói thầm điều gì đó, ấy là không kể những thứ nữ trang khác như kiềng, xuyến, vòng, hoa, hột, dây chuyền, lập lắc...

    Sang đầu thế kỷ này, áo tứ thân cải tiến thành áo dài, lúc đó gọi là áo tân thời. Ngày nay áo dài đã trở nên phổ biến, rất đặc trưng cho Hà Nội, cho Việt Nam, thì lúc đó nhiều gia đình phong kiến, nho học, còn chống lại, không cho con em mặc ra đường, coi nó như một thứ y phục của những người hư hỏng. Thế mới biết cái mới bao giờ cũng phải đấu tranh kịch liệt mới tự khẳng định được mình để tồn tại.

    Mấy chục năm trước đây, áo dài có chiều dài gần chấm gót. Mới khoảng mươi năm lại đây, nó được nâng ngắn lên trên đầu gối. Chiếc áo nào tha thướt hơn, xin để công luận đánh giá và thời gian trả lời.

    Song song với y phục tuy cầu kỳ mà nền nã của phụ nữ, thì nam giới cũng có cách hào hoa trong lối mặc của mình. Người sang thì áo lam, áo gấm, áo đoạn, áo the, trong còn mặc lót áo dài trắng, người bình dân thì áo vải thâm.

    Phụ nữ vấn khăn trần, khăn vấn, khăn vuông, khăn mỏ quạ thì đàn ông cũng có khăn nhiễu, khăn lượt. Phụ nữ mặc váy lĩnh cạp diều, gấu cũng màu đỏ để khi đi, màu đỏ ấy chập chờn hiện ra thoáng một cái lại biến đi ngay, hấp dẫn nhưng không khêu gợi.

    Đàn ông thì quần là ống sớ. Gọi là ống sớ vì thường quần may bằng vải trúc bâu, cát bá, hơi cứng, là phẳng phiu, giống như cái ống bằng giấy đựng tờ sớ khi cúng.

    Phụ nữ đi hài đi hán, hoặc guốc đẽo bằng gỗ. Guốc là cả một cái gộc tre đẽo cong đều phía trước, ở giữa có quai buộc, đi một bước sẽ kêu lộp cộp, ý như muốn công khai trong sự đi đứng chứ không có gì khuất tất cả. Đàn ông đi giày Gia Định da bóng láng, đen nhánh, bịt kín năm đầu ngón chân còn phía sau hoàn toàn hở, đây là loại dép lê, khi chưa có giày Tây. Nay mỗi lần nhìn thấy phụ nữ bán cốm có cái, đòn gánh cong một đầu, lại nhớ đến những đôi guốc nặng chình chịch thời xưa ấy.

    Đàn ông mỗi lần đội chiếc khăn lượt, thật công phu, mất thì giờ. Khoảng đầu thế kỷ này, ở phố Hàng Bông có nhà có sáng kiến sắp sẵn cái khăn lượt khăn nhiễu ấy vào khuôn, thành cái khăn cố định, chỉ cần chụp một cái lên đầu như mũ là xong, người ta gọi nó là khăn xếp. Cái khăn xếp vẫn giữ được chữ "nhân" trước trán, và phía sau vẫn có thể giữ được cái búi tó nếu không to quá. Thật tiện lợi thoải mái.

    Các bà, các chị thường mặc váy ra đường. Váy của người Hà Nội thường bằng lĩnh, bằng lụa hoặc thứ hàng dày nhưng vẫn mềm mại. Có câu ca dao:

    Cái thúng mà thủng hai đầu

    Bên Tây thời có, bên Tầu thời không.

    Là để chê cười cái váy khi mặc quần đã trở thành phổ biến. Váy lĩnh thường mặc trùm mắt cá chân chứ không mặc ngắn, đi đứng, người có ý bao giờ cũng khép nép, thu vén cẩn thận.

    Theo thời gian, y phục thay đổi dần. Sang thế kỷ này, đàn ông quen với áo sơ mi thay cho áo cánh - còn gọ là áo khách - âu phục thay cho tấm áo the áo đoạn dài. Sang thì complet, contume. Costume là complet không có gilê. Mùa rét thì bộ đó may bằng tipsuy len, dạ. Mùa thu bằng topican, mùa hạ bằng tuytso, đũi, hoặc vải trắng. Mùa nào có quần áo với màu sắc của mùa ấy.

    Cùng với quần áo là giày dép. Trang trọng thì giày đen. Ngày thường có thể đi giày da vàng, gọi là giày giôn. Tú Xương có câu thơ: "Giày giôn anh giận, Ô Tây anh cầm" là thứ giày này. Trời nóng thì giày trắng, tỏ ra diện thì đơculơ tức là hai màu, trắng với đen hoặc trắng với vàng. Bình dân thì xăngđan, cài quai hậu nghiêm chỉnh. Giày dép bao giờ cũng phải sạch, phải bóng, vì vậy mới có những em bé chuyên đi đánh giày rong khắp phố phường.

    Màu sắc của y phục gần như được cả xã hội quy định và công nhận. Bây giờ, lắm lúa giữa mùa hè mà lắm cô gái mặc một bộ quần áo đen tuyền, cả bít tất, cả mũ, cả đôi bao che hai cánh tay cho đỡ bắt nắng.

    Cái cà vạt (cravatte) cũng được mang theo một cách nghiêm ngặt. Đi dự đám tang dứt khoát phải màu đen, chí ít cũng phải màu tốt. Đi dự đám cưới mới được mang màu đỏ hoặc màu tươi. Nếu làm ngược lại sẽ bị coi là người khiếm nhã, bất lịch sự, thiếu giáo dục.

    Khoảng ba bốn chục năm trước đây, phụ nữ ra đường đều mặc áo dài, dù chỉ để mua một mớ rau. Con nhà giàu thì có áo dài màu, quần trắng. Người trung lưu hoặc đứng tuổi thì áo dài thắt vạt, vải đồng lầm. Mặc áo cánh ra đường, người ta cảm thấy tự ngượng ngay với bản thân, vì bị coi là không đứng đắn, không lịch sự.

    Có người áo đã rách nhưng miếng vá rất ngay ngắn, đúng màu vải, màu chỉ và luôn sạch sẽ. Đúng là "áo rách khéo vá hơn lành vụng may" và "đói cho sạch, rách cho thơm" hiểu theo nghĩa đen thông thường.

    Có người bảo: nhưng cái ấy là giả tạo, là hình thức, cần gì? Bây giờ hiện đại, mặc gì chả được, mà phải theo mốt chứ, đừng nên trở thành ông già khốt bảo thủ...

    Còn nếu bảo mỗi người thích thế nào thì cứ mặc thế theo sở thích riêng, rồi tha hồ quảng cáo không công cho mọi kiểu lố lăng nhăng nhố, lai căng, du nhập vô tội vạ vào đây bất chấp tính dân tộc, thẩm mỹ, khoa học, bất chấp dư luận xã hội... thì không hiểu rồi đây, chúng ta sẽ ra sao? Cũng may mà có một nhà tạo mốt nổi tiếng nước Pháp đã nói: "Cái may và cái hay của mốt là nó chỉ tồn tại một thời gian rất ngắn". Cái lâu dài mới là cái đáng khuyến khích, mới là chân giá trị.

    Một nhà văn cũng đã nói: "Một người, nhất là phụ nữ, cần phải biết ăn mặc như thế nào, và cũng cần phải biết không nên ăn mặc như thế nào...".

    Quả là lắm lúc ra đường, thanh niên bây giờ ăn mặc đẹp thật đủ kiểu, đủ màu. Chỉ tiếc trong đó có nhiều người quá sùng ngoại, còn có một số người ăn mặc quá xô bồ, cẩu thả, coi khinh mọi người xung quanh và như thế là tự coi khinh mình.

    Ăn mặc là một nét văn hóa tồn tại lâu dài. Chắc tất cả chúng ta đều mong muốn mọi người mặc thật đẹp. Khó, nhưng là điều tất yếu phải đến.

    3. Tóm lại ý nghĩa cả câu:

    a. Câu này có cấu trúc và ý nghĩa giống với những câu như: ăn măng nói mọc, ăn ốc nói mò, ăn cò nói bay, ăn không nói có,....
    b. Nghĩa đen: ăn uống tinh tế cầu kì nhưng mặc thì đơn giản, xềnh xoàng.
    c. Nghĩa bóng: Câu này nhằm chỉ những người thiếu sự thống nhất trong cách sống, trong lời nói với việc làm,....

    àasdaa

  • 2 thành viên đã cám ơn TACHI vì bài viết này, còn bạn?


  • #8
  • Con mọt kho
    Avatar của giatuvukhi75
    Gia nhập
    May 2008
    Nơi ở
    Kỳ Anh
    Bài gởi
    295
    Mã thành viên
    20513
    Downloads
    17
    Uploads
    1
    Cám ơn
    74
    Được cám ơn 170 lần
    Thực ra nếu tìm hiễu rộng, phân tích sâu xa thì đó là cả một nền văn hóa dân tộc, chứ không đơn thuần là văn hóa ẩm thực hay văn hóa y phục...
    Cảm ơn bạn đã cung cấp cho mình tự liệu mở này!
    Thực ra mình muốn tìm hiểu về nơi giao thoa của hai nền văn hóa Bắc - Nam có gì giống và khác nhau trong câu nói đó, chứ không định tìm hiểu văn hóa ẩm thực.
    Từ xưa Nguyễn Trãi cũng đã nói "Như nước Đại Việt ta từ trước, vốn xưng nền văn hiến đã lâu, núi sống bờ cõi đã chia, phong tục Bắc Nam cũng khác"...

    Chỉnh sửa lần cuối bởi giatuvukhi75 : 18/07/2009 lúc 11:29 PM

  • #9
  • Thành viên danh dự
    Avatar của TACHI
    Gia nhập
    Apr 2008
    Bài gởi
    1,500
    Mã thành viên
    12916
    Downloads
    2
    Uploads
    0
    Cám ơn
    108
    Được cám ơn 2,343 lần

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    phong tục Bắc Nam cũng khác


    "Đại thiên hành hóa, Hoàng thượng nhược viết;
    Cái văn: Nhân nghĩa chi cử, yếu tại an dân;
    Điếu phạt chi sư, mạc tiên khứ bạo.
    Duy ngã Đại Việt chi quốc, thực vi văn hiến chi bang. Sơn xuyên chi phong vực kí thù, nam bắc chi phong tục diệc dị. Tự Triệu, Đinh, Lí, Trần chi triệu tạo ngã quốc, dữ Hán, Đường, Tống, Nguyên nhi các đế nhất phương."

  • àasdaa

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    Đang có 1 người xem trang này: (0 thành viên và 1 khách vãng lai)