Tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi:
Tìm kiếm bằng Google để có kết quả chính xác hơn
kết quả từ 1 tới 6 trên 6
    #1
  1. Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần

    [Kiếm Hiệp]Truyện cực hay - Cực Phẩm Gia Đinh (Trọn Bộ)

    Cực phẩm gia đinh
    Tác giả : Vũ Nham

    Nguồn : Tàng Thư Viện

    Giới thiệu :

    Truyện kể về Lâm Vãn Vinh một thanh niên thế kỷ 21 trong 1 lần du lịch núi Thái Sơn vô tình bị ngã rơi vào khoảng không gian kỳ dị được chuyển đến một thế giới song song.

    Tại thế giới này nhiều thứ trái ngược với thế giới thực như lịch sử thì Hạng Vũ chiến thắng Lưu Bang... Lâm Vãn Vinh rơi vào thời đại của Đại Hoa quốc tương đương với thời Đại Tống của Trung Nguyên.

    Tại thế giới này Lâm Vãn Vinh-Lâm Tam bắt đầu cuộc phưu lưu, bằng tài năng kinh tế + văn chương + kiến thức hiện đại + da mặt dầy của một gian thương y đã khôi phục Tiêu gia, xây dựng gia sản từ bàn tay trắng.

    Bằng văn tài y tranh đấu với bao danh nhân tài tử, qua những trận đấu thơ ca, câu đối + kiến thức khoa học y xây dựng thanh danh được đức vua phong tặng Thiên hạ đệ nhất đinh

    Vô tình y bị cuốn vào vòng xoáy tranh giành quyền lực và trở thành con bài chủ lực của Hoàng đế, rồi cầm quân ra trận đánh đông dẹp bắc.

    Về các bóng hồng thì trong truyện nhiều vô kể: mỗi ngừoi một vẻ có kỹ nữ có nữ tài tử quốc săc thiên hương, nữ doanh nhân, nữ kiếm khách mỗi người một nét khá thành công, mảng sắc trong chuyện cũng có nhưng miêu tả rất đẹp không dung tục (phần sắc trong này khoảng 20-30%)

    Âm mưu, tranh đoạt, đấu trí trong truyện rất nhiều và nói chung là rất hay.

    nói chung nếu những ai đã đọc và đã thích Lộc đỉnh ký thì nên đọc bộ này và chắc là sẽ thích nhân vật Lâm Vãn Vinh -Lâm Tam.

    Đây là bộ truyện đã và đang đứng đầu trên rất nhiều website kiếm hiệp hiện tại, theo mình sẽ rất đáng được đọc.

    Chúc mọi người vui !

    Đây là link download FULL truyện, nếu ai đọc thử thấy hay thì load full về xem nhé !

    File rar (doc):

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    File prc :

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    File pdf :

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    Đây là một vài chương mở đầu, cá nhân mình thấy đầu truyện không quá hấp dẫn, nhưng những chương sau sẽ là một kiệt tác hẳn sẽ không làm các bạn thất vọng, xứng đáng là quả bom của năm 2008 - 2009.

    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham
    Chương 1: công tử, công tử (Phần I)
    Nguồn : Tàng Thư Viện



    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


  2. Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 17/07/2010 lúc 05:35 PM

  • Thành viên đã cám ơn hoatigon vì bài viết hữu ích này


  • #2
  • Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần
    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham
    Chương 1: công tử, công tử (Phần II)
    Nguồn : Tàng Thư Viện





    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.




    Chiếc hoa thuyền của Hậu công tử cũng chậm rãi rời đi, đám người đứng xem cũng vắng dần. Vài nữ tử bên cạnh lén liếc nhìn hắn, rồi nghiêm mặt rời đi, khuôn mặt vẫn còn nét thẹn thùng.



    Lâm Vãn Vinh nhìn phong cảnh mặt hồ lại trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, trong lòng không khỏi cười thầm. Khi y học đại học, cái cảnh theo đuổi nữ sinh này đã thấy qua vô số lần, thật ra mà nói, sự thể hiện của Hậu công tử vừa rồi thực sự là quá kém cỏi.



    Lâm Vãn Vinh trong lòng nổi lên một cỗ hòai niệm, y nhớ tơi những huynh đệ trong ký túc xá trước kia, cũng nhớ đến cô bạn gái đầu tiên, nhớ tới ánh mắt đau đớn tột cùng của nàng trong đêm chia tay với y.



    Dù nàng đã rời đi Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, nhưng y biết, tình cảm của nàng với mình vô cùng sâu nặng, nàng không biết bao nhiêu lần cầu xin y cùng nàng đi ra nước ngòai, thậm chí ngay cả passport và vé máy bay đều đã chuẩn bị đầy đủ cho y, nhưng lại bị y vô tình cư tuyệt



    Tại đại học Bắc Kinh, việc xuất ngoại là thời thượng, nhưng Lâm Vãn Vinh lại không như những kẻ khác, khi tốt nghiệp hắn không hề lựa chọn một công ty lớn mà lại chỉ lựa chọn một công ty quy mô trung bình để làm việc.



    Hắn có một tình yêu quê hương rất sâu sắc, Lâm Vãn Vinh tin tưởng rằng y có một câu nói khiến cho nàng cả đời không quên: "Ta không nghĩ sẽ bằng đôi mắt mầu đen của ta nhìn thấy thế giới, mà tại đó toàn những kẻ mắt mầu lam kia".



    Khi nàng lên phi cơ, Lâm Vãn Vinh căn bản không có đi tiễn nàng, việc này hoàn toàn không phải là hắn tuyệt tình, mà là hắn không biết nếu đi thì sẽ nói với nàng cái gì, việc này tất cả là do nàng lựa chọn, thì không được oán người khác, mỗi người nên phải chụi trách nhiệm cho hành vi của chính mình.



    Nghe nói hôm đó nàng khóc như mưa như gió, thiếu chút nữa thì máy bay cũng không thể cất cánh được, Lâm Vãn Vinh khi đó ngoại trừ một cảm giác đau lòng, thì lại có một cảm giác khoái cảm của việc báo thù, ai bảo là nam nhân không thù vặt nào



    Bốn năm tiếp theo, Lâm Vãn Vinh điên cuồng làm việc, điên cuồng chinh phục nữ nhân, sự nghiệp hanh thông, hắn cũng thay đổi không ít bạn gái. Ta trời sinh không phải là kẻ si tình, Lâm Vãn Vinh rất thích dùng câu này để trả lời cho những bạn bè quan tâm đến khía cạnh này của hắn.



    Vốn hắn đang sống vô cùng thoải mái, thì đột nhiên nha đầu kia vào công ty, tất cả đều thay đổi, nha đầu đó được giữ chức phó tổng giám đốc kinh doanh, chính thức là thượng cấp của hắn. Cũng không biết vì sao mà ả nhìn Lâm Vãn Vinh không hợp nhãn, mọi việc cứ như thể luôn luôn chỉ trích hắn, cho đến nay cũng chưa bao giờ dùng bộ mặt dễ chịu khi tiếp xúc với hắn.



    Nếu không phải là nể mặt mẹ nàng, thì Lâm Vãn Vinh đã sớm đem nàng tiền sát hậu gian, rồi lại tái sát tái gian rồi.( trước bắt sau ..., rồi lại bắt và ....- để nguyên chắc ai đọc củng hiểu mà)



    Thuận miệng nói một câu, thì nha đầu kia chính là con gái của Tổng giám đốc công ty.



    Lại nghĩ đến khả ác nha đầu kia, Lâm Vãn Vinh căm tức nghiến răng nghiến lợi, nếu không phải vì ả, thì mình làm sao mà lại đi vào địa phương này. Nhớ đến khi ấy chính mình từ trên đỉnh Thái Sơn rơi xuống, trong nháy mắt vẻ mặt của nha đầu kia có phần tựa hồ không đúng, giống như thống khổ, ừh, thật sự thống khổ. Trong không trung mông lung ấy. Lâm Vãn Vinh còn nhớ rõ ả còn lôi kéo giữ mình lại một lát, tựa hồ như chính mình rơi xuống, hoặc là mình kéo nàng rơi xuống, sau đó vẻ mặt của ả như tự nguyện rơi xuống sau hắn.



    Đương nhiên, trí nhớ đó cũng không chính xác, khi ấy Lâm Vãn Vinh sớm đã không phân biệt được phương hướng, còn trí nhớ thì mông lung, căn bản không thể xác định được lúc đó đã xảy ra chuyện gì cả.



    Lâm Vãn Vinh cũng sẽ không thể tin rằng sẽ không thể tin được rằng nha đầu kia lại vì mình mà nhẩy xuống, khi hắn trượt chân rơi xuống núi Thái Sơn, nha đầu kia không chừng cao hứng còn không kịp kia.



    Lâm Vãn Vinh lại nghiến răng nghiến lợi chử mắng nha đầu kia, rồi cũng không nghĩ đến ả nữa, việc đã qua, thì để nó yên ổn qua đi. Lâm Vãn Vinh tính tình lạc quan, lạc quan đến mức phô trương, nhưng đối với hắn đây là một thế giới mới tinh, hắn không lạc quan thì còn ai lạc quan.



    Lâm Vãn Vinh tâm tư lại nhớ đến cảnh tượng lúc trước,mặt hồ Huyền Vũ sáng lấp lánh, hiện giờ vô số giai thoại của các tài tử giai nhân đang diễn ra, trước mặt là cảnh đẹp nhất của Kim Lăng, thật không hổ được phong là Tần Hòai đệ nhất phong nguyệt địa danh



    Chỉ nghe nói là phương bắc hiện đang chìm trong khói lửa chiến tranh, vậy mà đám tài tử giai nhân tựa hồ nhưng không có giác ngộ chút nào, cả ngày đều ra vẻ phong lưu khoái hoạt, cũng là chính thưc ứng với câu " Bắc sài lang, nam tài tử mỹ danh."



    Vào thế giới này đã được một đoạn thời gian rồi, sự thật rõ ràng không thể thay đổi được gì, Lâm Vãn Vinh bắt đầu dùng ánh mắt của một người bản địa để kiến giải các vấn đề.



    "Noãn phong huân đích du nhân túy, trực bả Hàng Châu tác biện châu." ( Gió thổi nhè nhẹ khiến lòng người say mê, như lấy Hàng Châu biến thành Biện Châu.) Lâm Vãn Vinh khe khẽ ngâm lên, tình ấy cảnh ấy, chánh thức thì hai câu thơ này là hai câu của một vị tiên hiền, nhưng cũng không quan trọng, ở tại địa phương này, được Lâm Vãn Vinh ngâm lên, thì đúng là của hắn làm ra rồi.



    Thật là không biết xấu mặt.



    Làm một giám đốc kinh doanh trên thương trường, còn có việc đáng xấu hổ nào mà y chưa từng thấy qua, còn có những việc vô sỉ hơn nhiều, nên việc đạo vài câu thơ, Lâm Vãn Vinh coi mình vẫn còn thuần khiết như một ngây thơ trinh nữ.



    Trên mặt hồ Huyền Vũ hiện tại lại có một tài tử được mời lên hoa thuyền của một thiên kim tiểu thư để "đàm luận", ngẫm lại những tao ngộ mình đã trải qua, trong lòng y thật sự có chút bất bình, hung hăng hắn quay lại phun một ngụm nước miếng xuống hồ.



    Trời ạ, đám nước miếng này, dìm chết cái lũ tán gái bạt mạng kia đi.



    "Tuyệt một câu " Noãn phong huân đích du nhân túy, Trực bả hàng châu tác biện châu" câu thơ của huynh đài thực sự hay tuyệt", một giọng nói trong trẻo thánh thót vang lên phía sau Lâm Vãn Vinh, kèm theo đó là thanh âm của một cây quạt nhỏ đang vỗ vào lòng bàn tay, đúng là đang tán thưởng hắn.



    Rồi âm thanh trong trẻo ấy lại thong thả ngâm lại câu thơ hắn vừa xuất khẩu, trong ngữ khí có vài phần tán thưởng.



    Cuối cùng thì cũng có một kẻ tán thưởng ta rồi, Lâm Vãn Vinh cười hắc hắc, trong lòng cũng có vài phần đắc ý, mặc dù câu này không phải hắn nghĩ ra, nhưng lại từ miệng hắn ngâm ra. Xem ra nhờ công của cha hắn rất nhiều a! Cha hắn là một giáo viên văn học của một trường tiểu học ở nông thôn, để rèn luyện trí nhớ cho hắn, bắt hắn học tập rất nhiều đường thi, tống từ từ khi còn nhỏ.



    Lâm Vãn Vinh từ từ quay lại, thấy một tuyệt sắc công tử đang đứng sau hắn mỉm cười.



    Chỉ có thể dùng "tuyệt sắc" hai từ, bởi vì vị công tử này thực sự như vậy mà.



    Mi liễu, mắt phượng, môi đỏ như son, nhãn thần long lanh, tay cầm chiếc quạt nhỏ mầu trắng, thân mặc một bộ trường sam mầu vàng, đứng lại đó như hàng liễu đung đưa theo gió, vẻ tuấn tú không thể dùng lời tả hết.



    Lâm Vãn Vinh chưa từng thấy Tống Ngọc và Phan An, nhưng theo hắn suy nghĩ, thì hai tiểu tử kia cũng không thể hơn được vị tuyệt sắc công tử này.



    Lâm Vãn Vinh mặc dù cũng tự nhận mình là anh tuấn phong lưu hào hoa phong nhã, nhưng thứ nhất là hắn đã đến đây hơn một tháng, đối với những kẻ này thập phần không ưa, một nguyên nhân khác là gã công tử này trên người toát ra mùi hương phấn, vừa nhìn đã biết là xuốt ngày giao dịch với những công tử nhà giầu, đối với Lâm Vãn Vinh vốn được coi là hình mẫu hắc mã vương tử, thì phong cách hoàn toàn bất đồng.



    Cho nên, nếu luận vẻ tuấn tú, Lâm Vãn Vinh thực sự không sánh nổi hắn, hơn một tháng nay hắn đã gặp nhiều công tử, tiểu thư khuê các, nhưng cũng không có kẻ nào được bằng một phần của gã tuyệt săc công tử này.



    Bên cạnh tuyệt sắc công tử là một thư đồng thanh tú, cũng là một kẻ vô cùng tuấn tú.

    .........




    Chú thích:


    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.




    Sơn ngoại thanh sơn lâu ngoại lâu

    Tây Hồ ca vũ kỷ thời hưu
    Noãn phong huân đắc du nhân túy
    Trực bả Hàng Châu tác Biện Châu.





    Bản dịch của Nam Trân:



    Đề nhà trạm Lâm An



    Lớp lớp non xanh, lớp lớp lầu,

    Tây Hồ múa hát đến bao lâu?
    Gió êm đã ngấm say lòng khách,
    Dám bảo Hàng Châu cũng Biện Châu!






    Câu "Trực bả Hàng Châu tác Biện Châu" ý nói người Nam Tống vui vẻ hưởng lạc ở Lâm An (Hàng Châu) không nghĩ gì đến việc khôi phục miền bắc, nơi có kinh đô Khai Phong (Biện Châu) nữa.



  • Chỉnh sửa lần cuối bởi hoatigon : 25/04/2010 lúc 11:08 AM
    Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn  

    #3
  • Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần
    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham
    Chương 1: công tử, công tử (Phần III)
    Nguồn : Tàng Thư Viện





    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


    Nghe Lâm Vãn Vinh không gọi công tử, cũng không gọi huynh đài, đúng là ngoài dự kiến của tuyệt sắc công tử kia, gã thư đồng tuấn tú cũng nhìn Lâm Vãn Vinh, không hề cố kị mà lại cười lên thành tiếng.

    Nghe thanh âm thánh thót của y, Lâm Vãn Vinh nghe thấy thật giống tiếng cười của thiếu nữ, việc nữ cải nam trang cũng nói đến rất nhiều trong các tiểu thuyết, khiến hắn cẩn thận quan sát kỹ càng bộ ngực hai người này, thực là bằng phẳng, cái này có lẽ để cho Boing 777 hay Airbus 380 cất cánh hạ cánh được ấy chứ, nếu nói y là đàn bà, chẳng lẽ phải đem cái vật tròn tròn đó một đao cắt đi chắc, việc đó thì Lâm Vãn Vinh đương nhiên không thể tin nổi, vậy ta trước hết cứ coi họ là nam nhân đi.

    Chỉ là tiếng cười của họ thực sự không đúng lắm, Lâm Vãn Vinh trong lòng cũng có chút lo lắng, trừ khi hai người này là những kẻ từ Thái Lan mới được nhập khẩu về đây.

    Mặc dù không biết ở thời đại này liệu có Thái Lan hay không, nhưng điều đó cũng khiến cho Lâm Vãn Vinh không tự chủ được toàn thân nổi da gà, hắn lùi về phía sau, lùi sát ra mép hồ Huyền Vũ.

    Vị tuyệt sắc công tử kia thấy Lâm Vãn Vinh lúc lâu không có nói gì, ánh mắt tập trung như muốn nhìn xuyên qua thân hình chủ tớ hai người, khiến trong lòng hai người cũng có phần bực mình.

    Đợi chút lại nhìn thấy trên mặt của Lâm Vãn Vinh lộ vẻ ác ý, vị tuyệt sắc công tử sững sờ, vội kêu lên khe khẽ: "Công tử, công tử"

    Khi hắn gọi lên vài tiếng, Lâm Vãn Vinh bừng tỉnh , vội vàng ngẩng đầu lên: "Có chuyện gì vậy, huynh đệ?", nhưng ánh mắt vô tình dừng lại xăm soi trên ngực của vị tuyệt sắc công tử

    Thấy Lâm Vãn Vinh xưng hô như thế, vị tuyệt sắc công tử hiển nhiên nhất thời chưa thể thích ứng được, đang muốn nói chuyện tiếp, lại thấy mắt hắn vẫn dừng lại trên ngực mình, tựa hồ như đang nghiến ngấu cái gì.

    Tuyệt sắc công tử trong lòng giận dữ, nhưng không thể phát tác được, chỉ đành hung hăng trợn mắt nhìn Lâm Vãn Vinh, như là muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.

    Lâm Vãn Vinh da mặt cực dầy,đ ương nhiên hắn không hề e sợ, cũng không hề thu hồi ánh mắt, mà là lại càng giương to mắt nhìn ngực, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu tử kia hết tái lại hồng mà không dám nói gì.

    "Ngươi tiểu tử này, nhìn cái gì vậy?", tuyệt sắc công tử còn chưa phát tác, thì gã thư đồng anh tuấn bên cạnh rốt cục đã không thể nhịn được nữa.

    Lâm Vãn Vinh hơi sửng sốt một chút, trong lòng cũng thấy buồn cười, thật là, lão tử với ngực của hai nam nhân thì có việc gì để nghiên cứu chứ.

    Sau một lát xăm soi, cũng không thu hoạch được gì, quyết định coi họ thực sự là đặc sản của Thái Lan, may mắn là Lâm Vãn Vinh từng nhiều lần đến Băng Cốc và một vài vùng của quốc gia này, nên đối với việc này cũng không có thành kiến và bài xích gì nhiều, sau đó ngẩng lên nhìn vị tuyệt sắc công tử, trả lời thật to rõ ràng: " Huynh đài, vừa rồi ngươi bảo ta việc gì?"

    Lúc này hai người đang đứng ở bên hồ Huyền Vũ, trong mắt người khác, họ là hai vị văn nhân đang đàm thi luận họa, chỉ có Lâm Vãn Vinh tự thân biết tài tử hay là sài lang còn chưa phân biết được

    Vị tuyệt sắc công tử thấy Lâm Vãn Vinh xưng hô bình thường trở lại, sắc mặt khá hơn, gật gật đầu nói: " Không biết huynh là người ở đâu?"

    Lâm Vãn Vinh ánh mắt nhìn thẳng vào mặt Tuyệt sắc công tử, làn da trắng hồng, như là châu ngọc một phương khiến người hâm mộ.

    Lâm Vãn Vinh âm thầm nuốt một ngụm nước miếng, ngược lại không được à, Giang Nam không chỉ sinh ra mỹ nữ, mà còn sinh ra bậc này tuyệt sắc nam yêu.

    Vị tuyệt sắc công tử thấy Lâm Vãn Vinh càng giương mắt soi mói, trên mặt hơi ửng hồng, cũng không nói gì, chỉ cáu giận trừng mắt nhìn hắn.

    Nhìn bộ dạng ấy Lâm Vãn Vinh nhanh chóng quay đầu, không dám nhìn hắn, bây giờ hắn tin rồi, Thái Lan thực sự tồn tại ở thế giới này, nếu không làm sao có bực tuyệt sắc này chứ.

    "Nghe khẩu âm của huynh đài, tựa hồ không phải là người bản đị à, hơn nữa cách xưng hô của huynh đài cũng rất khác người", vị tuyệt sắc công tử thấy Lâm Vãn Vinh đã thôi không còn soi mói hắn, sắc mặt cũng tự nhiên lại, bắt đầu tìm lời nói chuyện với hắn.

    "À, ta thực sự không phải người ở đây", Lâm Vãn Vinh trên mặt cười cười: "Ta đến từ Kinh Sở, là Lưỡng Hồ nhân sĩ."

    Lâm Vãn Vinh cũng không nói dối, nhà hắn vốn ở tại Hồ Bắc, thế nên hôm nay trước mặt vị tuyệt sắc công tử này, gã cũng chỉ khéo léo nói khác đi chút ít thôi

    "Từ xưa nói Kinh Sở có nhân tài, trước kia ta không tin lắm, nhưng hôm ngay mới chỉ nghe huynh đài đọc một câu thơ, ta giờ đã không còn hòai nghi nữa", vị tuyệt sắc công tử nói rất thành khẩn.

    "Nói hay lắm, nói hay lắm", Lâm Vãn Vinh khẽ cười hai tiếng, rồi nói: "Vị huynh đài này gọi tại hạ lại, không biết có còn gì chỉ giáo?"

    "Vừa rồi nghe công tử ngâm lên câu đó, tựa hồ mới chỉ là hạ khuyết( câu sau), nhưng đã thấy phi phàm, làm cho người nghe bay bổng, nhưng chẳng biết còn có thượng khuyết (câu đầu), có thể để cho tại hạ được thưởng thức không?", vị tuyệt sắc công tử tràn ngập hy vọng đáp.

    Thì ra là một thi si (kẻ mê thơ), Lâm Vãn Vinh hiểu rồi, gã cười cười thần bí, từ từ nói: "Câu thơ hay vốn do trời sinh, may mắn mà có được, vỗn có sẵn chúng ở trong lòng, ta tự biết chứ, nhưng cái gì là thượng khuyết với hạ khuyết, đúng là cố cầu không bằng đừng cầu còn hơn."

    Bình thường trên thương trường, Lâm Vãn Vinh tự nhiên là một cao thủ hý lộng, nên hắn cố ý nói với tiểu tử này như thế. Ngươi không thể yêu cầu ta nói ra, không chiếm được ngươi chút tiện nghi, thì ai mà nói cho ngươi chứ.

    Quả nhiên, vẻ bội phục hiện rõ trên nét mặt vị tuyệt sắc công tử,y cung kính nói với Lâm Vãn Vinh: " Huynh đài quả nhiên có phong phạm cao nhân, tại hạ hiểu rồi."

    Ở thời đại này khi một người ngâm thơ làm câu đối, tất nhiên luôn làm đủ thượng khuyết và hạ khuyết, nhưng đã có một câu rât tuyệt rồi, mà dường như Lâm Vãn Vinh cũng chỉ nói đến hạ khuyết, mà lại không thèm để ý tới thượng khuyết, không dám nói là không hề có ai như thế, nhưng đúng là hiếm thấy.

    Nhìn vẻ bội phục trên mặt vị tuyệt sắc công tử, Lâm Vãn Vinh cũng có âm thầm vài phần đắc ý, lại càng làm ra vẻ khiêm nhường nói " khởi cảm, khởi cảm, tàm quý, tàm quý" (không dám, không dám,( tự thẹn) còn kém lắm, ( tự thẹn) còn kém lắm )

    Gã thư đồng áo xanh đột nhiên bật cười, lời lẽ của Lâm Vãn Vinh, bất kể nói gì đều rất đặc biệt.

    Tuyệt sắc công tử bực tức liếc nhìn gã thư đồng, khiến hắn sắc mặt căng thẳng, không giám nói gì nữa.

    "Huynh đài có một phong thái vô cùng ngạo nghễ, có tài mà không kiêu ngạo, so với những kẻ tự cho mình là phong lưu tài tử kia, thật hơn chúng rất nhiều."

    Tuyệt sắc công tử ánh mắt chăm chú nhìn những phong lưu sĩ tử đang ra sức thể hiện văn tài trên mặt hồ kia, trên mặt lộ ra một tia khinh bỉ. Nghe những lời này, Lâm Vãn Vinh cũng thấy có điều kỳ quái, mặc dù hắn mới đến thế giới này hơn một tháng, nhưng cũng nhận thấy ở thế giới này mọi người dường như trọng văn khi vũ, luôn luôn cổ vũ văn tài, thi cử cũng là lấy văn chương luận anh hùng, chỉ cần là một tay bút tốt, tại thế giới này tuyệt đối có thể thành đạt lớn.

    Nhưng với một kẻ có văn tài phi phàm như vậy, sao lại có vẻ như rất có thành kiến với đám văn nhân tài tử kia?

    Bất quá, vị tuyệt sắc công tử này mấy câu đó nói cũng rất hay, vỗ mông ngựa cũng rất tốt, khiến Lâm Vãn Vinh trong lòng vui vẻ, nếu tiểu tử này mà cùng làm với hắn ở công ty trước kia, thì tuyệt đối y cũng sẽ là một kẻ bán hàng bẩm sinh.

    Tiểu tử ngươi nói rất đúng, ta không phải là phong lưu tài tử gì, nên nói là hạ lưu tài tử mới đúng, Lâm Vãn Vinh cười thầm.

    "Tài tử và giai nhân Giang Nam, từ xưa đã có mỹ danh, vốn nổi tiếng thiên hạ. Kinh sở tuy cũng có người tài anh hùng tuấn kiệt, nhưng bất kể chất lượng và sản lượng cũng không thể so sánh được với Giang Nam", Lâm Vãn Vinh giả bộ khiêm tốn nói.

    "Chất lượng? Sản lượng?", vị tuyệt sắc công tử nhướng mày, hỏi lại hắn: "Cái từ này có thể giải thích rõ hơn được không?"

    " À, đại khái mà nói, đơn giản ý nói về hơn kém và số đếm mà", Lâm Vãn Vinh trên trán rịn mồ hôi, những khái niệm này vẫn còn rất xa lạ để giải thích cho người ở thế giới này, thật là làm khó hắn mà.

    Tuyệt sắc công tử đó gật gật đầu, khẽ liếc nhìn hắn, hé miệng cười: " Huynh đài giải thích thật sự rất trí tuệ, tại hạ nghe thấy lần đầu tiên đấy."

    Khi vị tuyệt sắc công tử hé miệng cười, hai bên má xuất hiện hai núm đồng tiền nho nhỏ, hình dung vô cùng xinh đẹp, khiến cho Lâm Vãn Vinh trong lòng không ngừng xao động.

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


  • Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn  

    #4
  • Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần
    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham
    Chương 1: Nguyên lai ngươi là tiểu nữu (Phần I)
    Nguồn : Tàng Thư Viện



    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


  • Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn  

    #5
  • Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần
    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham

    Chương 1: Nguyên lai ngươi là tiểu nữu (Phần II)
    Nguồn : Tàng Thư Viện



    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.

    Chú thích:

    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


  • Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn  

    #6
  • Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434
    Downloads
    83
    Uploads
    0
    Cám ơn
    20
    Được cám ơn 1,472 lần
    Cực Phẩm Gia Đinh
    Tác giả: Vũ Nham

    Chương 1: Tương mĩ nữ thôi hạ hà
    (Quẳng mĩ nữ xuống sông)
    Nguồn : Tàng Thư Viện




    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.



  • Trả lời kèm trích dẫn Trả lời kèm trích dẫn  

  • Thành viên đã cám ơn hoatigon vì bài viết hữu ích này


  • Thread Information

    Users Browsing this Thread

    Đang có 1 người xem trang này: (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

    Các đề tài liên quan

    1. Tiên kiếm kỳ hiệp III (trọn bộ )
      By trungson10 in forum Kho phim
      Trả lời: 12
      Bài mới gởi: 09/07/2012, 10:16 PM
    2. Xin e book truyện kiếm hiệp
      By hoalotus in forum Gởi yêu cầu ebook
      Trả lời: 1
      Bài mới gởi: 07/12/2011, 03:59 PM
    3. Trả lời: 9
      Bài mới gởi: 05/08/2010, 03:05 PM