Tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi:
Tìm kiếm bằng Google để có kết quả chính xác hơn
Trang 14/28 Đầu tiênĐầu tiên ... 4121314151624 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 131 tới 140 trên 279
Like Tree1Likes

Ðề tài: [Đọc online] Lưu Manh Lão Sư - Chương 237 Tác Giả :Dạ Độc Túy

    #131
  1. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 127: Khuyên bảo

    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:***********
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    “Cái gì? Em muốn kết hôn rồi mới cho anh?” Trần Thiên Minh vừa nghe, kêu lên rất to. Hiện giờ thói đời là thế nào vậy? Trương Lệ Linh còn muốn kết hôn xong mới cho mình làm chuyện đó, mình sao có thể hứa với nàng chứ? Bên cạnh mình đã có hai người phụ nữ, nếu như để cho Trương Lệ Linh biết, vậy chắc chắn nàng sẽ không đồng ý. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh mới vừa rồi còn đang nhiệt tình cứ như bị Trương Lệ Linh dội cho một thùng nước lạnh, lập tức lạnh ngắt.

    “Đúng, thế nào? Nếu như anh không chịu kết hôn với em, em cũng không cho anh.”

    Trương Lệ Linh vừa nói vừa đẩy Trần Thiên Minh đang sững sờ ra, ngồi xuống.

    Trần Thiên Minh không nói gì, nếu như phải kết hôn mới có thể làm cái kia, vậy khẳng định là muốn bắt nghẹn mình mà, tốt hơn là cắt cái đấy của mình đem vào viện bảo tàng triển lãm cho rồi. Không thể nghĩ được như Trương Lệ Linh là một cô gái hướng ngoại, lại quá bảo thủ như vậy, Trần Thiên Minh không biết nói gì thêm nữa.

    “Anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi.” Trương Lệ Linh cười với Trần Thiên Minh, xuống giường, vuốt nhẹ lại quần áo mình, sau đó cầm lấy túi rác mình mới dọn dẹp cùng khay mâm đem ra ngoài.

    Tính, không cần phải tính nhiều làm gì. Trần Thiên Minh tự nói với bản thân. Hiện giờ chuyện của mình còn chưa biết rõ ràng, là ai ám sát mình, phải xử lý ra sao, bây giờ không nên dính tới quá nhiều nữ nhân làm gì. Nghĩ đến điều này, Trần Thiên Minh lại càng cảm thấy lẽ ra không nên đối xử với Nguyễn Tử Hiên như vậy.

    Lại luyện tiếp Hương Ba Công, buổi chiều còn phải đi gặp Hà bí thư, còn nữa đêm nay còn phải đi dò xét tình hình của Thiên Tinh bang. Chỉ có chính mình cường hãn, mới có thể bảo vệ chính mình, mới có thể bảo vệ những người phụ nữ của mình. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh ngồi lên trên giường, bắt đầu luyện công.

    Ba giờ chiều, Trần Thiên Minh đến phòng làm việc của Hà bí thư. Tuy nói cơ quan Chính phủ làm việc lúc 2:30 giờ, nhưng làm lãnh đạo, đều y như nhau rất ít khi đến đúng giờ, cho nên Trần Thiên Minh vẫn lựa chọn 3 giờ mới tới gặp Hà bí thư.

    Đến Ủy ban kiểm tra kỷ luật huyện, thư ký của Hà Liên liền nhận ra Trần Thiên Minh. Hắn lập tức đứng lên, nhìn Trần Thiên Minh nói: “Ông Trần, ông tới rồi, Hà bí thư đang chờ ông trong văn phòng.”

    Trần Thiên Minh gật đầu với thư ký kia, hắn cười cười, liền mở cánh cửa phòng Hà Liên, rồi bước vào trong.

    “Thiên Minh, anh đến rồi à, ngồi xuống đi! Đến đây, uống nước đi. Thân thể anh giờ ra sao rồi?” Hà Liên nhìn thư ký của hắn ý bảo rót cho Trần Thiên Minh một ly nước.

    “Cám ơn Hà bí thư, tôi không khát. Thân thể tôi không có việc gì, đã khỏe rồi.” Trần Thiên Minh nhìn Hà Liên nói: “Thời gian trước tôi đã muốn đến cám ơn ông, nhưng tôi dạo này bận quá, cho nên chưa tới được.”

    “Không sao, không sao, có cái gì phải cám ơn chứ, đó là chuyện nhỏ mà.” Hà Liên nói xong, ý bảo thư ký hắn đi ra ngoài.

    “Phải cảm tạ chứ, phải cảm tạ chứ.” Trần Thiên Minh cảm kích nói. Hắn vốn định mua quà đến, nhưng nghĩ đây là văn phòng của Hà Liên, lại là thị kỷ ủy (Uỷ ban kiểm tra kỷ luật), mang quà đến có chút không thích hợp, cho nên không đem theo.

    “Ha ha, khách sáo quá. Thiên Minh, bởi vì con gái tôi cùng anh có quan hệ, cho nên tôi cũng không cần vòng vo với anh làm gì nữa. Chuyện anh bị người khác tập kích, tôi đã cho người điều tra, đã có chút manh mối.” Hà Liên lần này gọi Trần Thiên Minh tới là muốn nói thẳng.

    “Ồ, là ai làm?” Trần Thiên Minh vừa nghe Hà Liên nói đã tra ra, cao hứng hỏi.

    “Cụ thể là ai thì không rõ, nhưng cùng Thiên Tinh Bang không thoát khỏi có quan hệ.” Hà Liên uống một miếng nước, chậm rãi nói.

    “Thiên Tinh Bang?” Trần Thiên Minh nhẹ nói một tiếng. Hôm nay đây là lần thứ hai hắn nghe tới bang phái này, một lần là Lâm Quốc nói cho hắn, lần này là do Hà Liên.

    “Đúng vậy, Thiên Tinh Bang.” Hà Liên gật đầu, tiếp tục nói: “Tôi đã cho người điều tra về Thiên Tinh Bang một thời gian, đầu mối đã bị đứt. Bởi vì mấy chuyện trước đây, tôi cũng thành thật nói cho anh biết, Thiên Tinh Bang có hậu thuẫn trong huyện ta, hơn nữa chính là Ngô thẩm phán của huyện chúng ta, hơn nữa Thiên Bang không phải là một bang phái đơn giản, tôi còn biết, nó còn có hậu thuẫn trong thành phố. Cho nên,ta cũng đành chịu không có cách nào cả.”

    “Thì ra là vậy.” Trần Thiên Minh nghe Hà Liên nói, giúp hắn hiểu thêm về Thiên Tinh Bang. Bang phái này không phải là một đám hỗn hợp, tại bạch đạo cũng có người bảo hộ nó, xem ra, hắn phải tận lực suy nghĩ cách đối phó nó như thế nào.

    “Cho nên, giờ tôi gọi anh đến, chính là muốn nói cho người biết một chút, để anh sớm có chuẩn bị. Tôi cũng không biết vì sao anh lại đắc tội Thiên Tinh Bang, tôi cũng biết anh không phải một người đơn giản, anh làm việc thì nên cẩn thận một chút. Nếu như có chuyện gì hãy điện cho tôi.” Hà Liên nói.

    “Cám ơn bí thư Hà.” Trần Thiên Minh nhìn Hà Liên cảm kích nói. Đối với một người tốt với bạn, khi bạn đang lâm vào thời khiển khó khăn, có thể hết sức giúp bạn.

    “Anh khách sao quá. Thiên Minh, anh phải cẩn thận. Cục trưởng công an huyện là người của thẩm phán Ngô, cho nên hắc bạch lưỡng đạo anh đều rất khó lấy lòng.” Hà Liên nói ra lo lắng của bản thân.

    “Tôi biết.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói: “Thư ký Hà, lần trước tôi bị đánh lén, giờ tôi đã có đề phòng, muốn ám toán tôi, không dễ vậy đâu.”

    “Vậy thì tốt, là, Thiên Minh, giờ anh cùng con gái tôi thế nào rồi? Tôi thấy nó trong thời gian gần đầy hình như rất không vui!” Hà Liên dù sao cũng rất quan tâm đến con gái của mình.

    “Tôi, chúng tôi có chút hiểu lầm, cô ấy giờ vẫn chưa tha thứ cho tôi.” Trần Thiên Minh ấp a ấp úng nói. Về phần chuyện hiểu lầm là gì, ngày đó Hà Liên cũng ở đây, nên cũng biết một phần, hơn nữa chuyện như vậy, sao có thể nói với Hà Liên chứ?

    “Ha ha, tôi đã hỏi quá nhiều rồi, chuyện của tuổi trẻ các bạn, cũng là do các bạn tự giải quyết. Đặc biệt là trong những chuyện này của các bạn, người khác nhúng tay vào, lại càng không thể giải quyết.” Hà Liên cười ha ha một tiếng.

    Trần Thiên Minh cũng không biết nói gì, đành cầm lấy ly nước bên cạnh, làm như muốn uống nước.

    Hà Liên thấy không có chuyện gì, nên gìn Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, cứ vậy đi nha, tôi còn có chút việc, anh về trước đi, có việc chúng ta liên lạc điện thoại nha!”

    “Được.” Trần Thiên Minh đứng lên, lại nói một tiếng cám ơn với Hà Liên, rồi đi ra ngoài.

    Ra khỏi huyền kỷ ủy, Trần Thiên Minh liền đi dạo trên đường một lúc, mua một vài món đồ, xong liền quay về Không Thiên khách sạn.

    “Lão đại, anh đã về.” Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh từ chỗ Hà Liên trở về, liền vui vẻ nói.

    “Đúng vậy, anh đã trở về. A Quốc, chú theo anh lên lầu hai.” Trần Thiên Minh nhìn quanh đại sảnh một chút, sau đó nói với Lâm Quốc.

    “Vâng.” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, liền gật đầu, đi theo Trần Thiên Minh.

    Trần Thiên Minh liền đem chuyện mới vừa rồi ở huyền kỷ ủy cùng Hà Liên nói chuyện kể hết quá trình cho Lâm Quốc, đương nhiên, sau đó chuyện Hà Liên hỏi về hắn với Hà Đào, Trần Thiên Minh không có nói.

    Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói xong, suy ngẫm lại, hắn lấy tay chống cằm, nói: “Lão đại, một khi Hà thư ký đã nói như vậy, xem ra chuyện này chắc có liên quan đến Thiên Tinh Bang.”

    Trần Thiên Minh gật đầu, đồng ý cách nói của Lâm Quốc: “Anh cũng nghĩ như vậy, hiện giờ Thiên Tinh Bang chính là hiềm nghi lớn nhất, bất quá chúng ta không có chứng cớ, hơn nữa chúng lại có hậu thuẫn, muốn làm gì cũng khó. Anh nghĩ đêm nay sẽ đi trước để dò xét bọn chúng, hiểu thêm tình hình bọn chúng, sau đó trở về chúng ta sẽ lại bàn bạc kỹ hơn.”

    “Tốt lắm, lão đại, đêm nay em đi cùng anh.” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói đã quyết định đêm nay đi Thiên Tinh bang, vì vậy, liền vỗ ngực nói với Trần Thiên Minh.

    “Chú không nên đi.” Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.

    “Lão đại, sao anh không cho em đi chứ?” Lâm Quốc có chút giận, không phải nói mọi người có nạn cùng chịu sao? Sao lão đại lại phản ngôn lại lời mình chứ?

    Trần Thiên Minh thấy Lâm Quốc lộ bộ dáng không hiểu, liền nhìn Lâm Quốc cười, nói: “Lâm Quốc, chú không giống anh, anh đã học qua võ công, anh tự mình đi, hoàn toàn có hể thoát thân. Mà nếu chú theo anh, có khi không giúp được, lại còn thiện anh liên lụy nữa.”

    Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, đành phải từ bỏ: “Lão đại, chừng nào anh có thời gian hãy dạy ta một chút võ công đi, cho dù học không bằng anh, nhưng cũng có thể giúp anh một chút!”

    Trần Thiên Minh chụp lấy bả vai Lâm Quốc, nói: “Có thể chứ, một khi anh rãnh sẽ dạy các người. Bất quá, anh chưa từng dạy ai võ công, chỉ sợ dạy không tốt.” Trần Thiên Minh nói lờii này là thật, hắn từ lúc bị ông bác truyền dạy quyền thức, sau đó tự hắn luyện Hương Ba Công.

    “Sao thế được? Lão đại thật khiêm tốn. Anh tùy tiện dạy một chút, là đủ cho chúng tôi dùng cả đời cũng đủ!” Lâm Quốc cũng học được công phu vuốt mông ngựa.

    “Ha hả, đó là, là, ai bảo anh là lão đại của các chú!” Thật sự là ngàn xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên(nịnh bợ), Trần Thiên Minh dưới sự nịnh bợ của Lâm Quốc, mặt mày hớn hở, chình mình cũng hãnh diện như được bay lên tận trời.

    “Lão đại, đây là bản đồ bên trong Thiên Tinh Bang, em đã tìm người vẽ lại, bên trong cũng đã có chút ký hiệu.” Lâm Quốc đem bản đồ bên trong Thiên Tinh mình đã vất vả dùng tiền mua được ra.

    “Tốt, làm rất tốt.” Trần Thiên Minh cẩn thận nhìn tấm bản đồ, cảm thấy bên trong đã miêu tả rất chi tiết, Tổng bộ Thiên Tinh Bang tở ven huyện thành, hơn nữa chiếm diện tích rất lớn.

    “Nơi nào, nơi nào, có tiền có thể sai khiến ma quỷ mà.” Lâm Quốc được Trần Thiên Minh khen ngợi một chút, mặt đen cũng hóa thành hồng.

    “Tốt, khi nào chú mua giúp anh một con quỷ, giúp ta xua đuổi tà ma.” Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt hồng hào của Lâm Quốc, cố ý nói.

    “Lão đại giễu cợt.” Lâm Quốc nói xong, lại báo cáo tin tức từ bên ngoài thám thính về Thiên Tinh Bang để báo cáo cho Trần Thiên Minh, nói một chút về các nhân vật trọng yếu trong Thiên Tinh Bang.

    “Tốt, sau khi anh biết tình huống này, lại có thêm tấm bản đồ này, đêm nay anh càng thêm tự tin đi tới Thiên Tinh Bang.” Trần Thiên Minh sau khi nghe xong lời Lâm Quốc, tự tin nói.

    “Vậy lão đại phải cẩn thận một chút.” Lâm Quốc vẫn có chút lo lắng cho Trần Thiên Minh, mặc dù Trần Thiên Minh võ công cao, nhưng rốt cuộc đến cỡ nào, hắn cũng chưa chính thức chứng kiến.

    “Anh sẽ cẩn thận, chú cứ yên tâm. Còn nữa, Ngạn Thanh người này rất thông minh, đêm nay chú bảo hắn đi theo anh, còn chú ở lại khách sạn quan sát.” Trần Thiên Minh nói.

    “Lão đại, hay em và anh cùng đi, bọn họ ở lại khách sạn.” Lâm Quốc vừa nghe Trương Ngạn Thanh có thể đi, liền sốt ruột nói.

    “A Quốc, Ngạn Thanh đi theo anh, cũng không phải cùng anh tiến vào Thiên Tinh Bang, anh bảo cậu ta mướn xe cho anh ở gần Thiên Tinh Bang, sau đó bảo cậu ta chờ anh trong xe. Hơn nữa, chú được mọi người tôn trọng hơn, bọn họ ở lại trong khách sạn, không thể thiếu chú.” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc lý do mà bản thân muốn để Lâm Quốc ở lại Không Thiên khách sạn.

    “Vậy cũng được!” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh an bài như vậy, ngẫm lại cũng rất có đạo lý, liền gật đầu đồng ý.

    “Tốt lắm, chú đã không còn gì nữa thì đi làm việc đi.” Trần Thiên Minh liền phất tay, bảo Lâm Quốc đi ra ngoài.


  2. #132
  3. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 128: Thám thính Thiên Tinh Bang

    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    Trần Thiên Minh sau khi thấy Lâm Quốc rời khỏi đây, liền đem mấy thứ mua trên đường ra xem.

    Thì ra là một cái túi nhỏ, hắn mở ra thì thấy, toàn là đinh thép hai ly.

    Hắn cầm lấy một móng tay thép nhỏ, sau đó vận khí, cổ tay hất ra, bắn tới cánh cửa phòng. Cái ghim kia bay như kinh phong, “bộp” một tiếng, đinh thép đã cắm vững vàng trên cửa, đã đâm qua cửa tới một centimet.

    Vì cái gì Trần Thiên Minh lại dùng mấy cái thứ này? Bởi vì ngày đó người bịt mắt kia đã cho hắn gợi ý, lúc đó người bịt mặt chỉ dùng một loại ám khí tiểu phi đao để cứu mình. Chính mình trước kia từng dùng cây tăm bắn đi, tại sao không đổi là đinh thép để phòng thân.

    Nếu đối phương dùng súng bắn mình, mình phải tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước), trước tiến bắn rớt súng của hắn. Nghĩ tới đây, tâm lý Trần Thiên Minh một trận đắc ý. Chẳng qua, mới vừa rồi mình bắn không được chuẩn cho lắm, xem ra, mình còn phải hảo hảo luyện thêm, thì đinh sắt mới có thể bay vụt được.

    Vì vậy, Trần Thiên Minh liền nắm ghim sắt lên.

    Rất nhanh đã đến mười giờ đêm, Trần Thiên Minh liền cùng Trương Ngạn Thanh lái xe đến Thiên Tinh bang đỗ ở một địa phương hẻo lánh gần đấy.

    “Ngạn Thanh, được rồi, dừng ở đây.” Trần Thiên Minh bảo với Trương Ngạn Thanh. Đêm nay hắn đặc biệt giả dạng một chút, toàn thân vận quần áo đen, sau đó bên ngoài còn bịt khăn che mặt, nếu như bây giờ xuất hiện, đừng nói là người của Thiên Tinh bang, dù là ba mẹ hắn cũng không thể nhận ra.

    “Lão đại, anh để em đi với anh, nhiều người có thể tiếp ứng cho nhau!” Trương Ngạn Thanh thấy Trần Thiên Minh muốn xuống xe, vội nói với Trần Thiên Minh.

    “Ngạn Thanh, lần này anh chỉ lén dò xét tình hình của bọn họ một chút, cũng không phải đánh nhau gì cả, chú đi theo anh chỉ vướng chân vướng tay. Hơn nữa, chú lại không biết võ công, có việc đi nữa, anh lập tức rời đi, chú không thể đi.” Trần Thiên Minh thấy Trương Ngạn Thanh muốn đi theo mình, vì vậy giải thích cho cậu ta hiểu.

    “Được, em ở đây chờ lão đại, lão đại anh cẩn thận một chút, có chuyện gì gọi điện cho em. Anh Quốc ở khách sạn đã chuẩn bị một ít huynh đệ đang đợi lệnh, nếu như anh càn gì, chúng ta lập tức toàn bộ xuất động.” Trương Ngạn Thanh đem lời của Lâm Quốc nói với hắn nói lại cho Trần Thiên Minh nghe một lần nữa.

    “Anh biết.” Trần Thiên Minh gật đầu, bất quá, với thân thủ những người ngày đó đánh lén mình, chỉ cần một người trong số họ, bọn người Lâm Quốc cũng không phải là đối thủ. Xem ra, mình phải dành một thời gian để dạy võ công cho họ mới được.

    Căn cứ vào ký hiệu trên biểu đồ của Lâm Quốc, đây chính là tổng bộ Thiên Tinh Bang. Bên trong là một tòa nhà lớn, mặc dù chỉ là một tòa nhà có tám tầng, nhưng chung quanh lại xây tường rất cao xung quanh, phỏng chừng chiếm tới vài mẫu đất. Đất đai ở đây, theo giá đất trong huyện cũng phải tới vài triệu, xem ra, Thiên Tinh Bang quả thật không đơn giản.

    Hơn nữa, từ bên ngoài nhìn vào, muốn tiến vào Thiên Tinh Bang, chỉ có thể từ cửa lớn, nhìn cửa lớn canh giữ nghiêm mật, Trần Thiên Minh lắc đầy, mình sao có thể từ cửa lớn nghênh ngang tiến vào chứ?

    Trần Thiên Minh nhảy lên, ven theo dãy tường cao, hắn bám lầy bờ tường, nhẹ nhàng ló đầu ra thám thính, dò xét xem bên dưới có ai tuần tra hay không.

    Quả nhiên, phía dưới có hai gã đang ngồi trên ghế dài dưới lầu, vừa hút thuốc, vừa nhỏ giọng tán dóc với nhau, còn không thì luôn dò xét bốn phía.

    Trần Thiên Minh thừa dịp bọn họ không chú ý, vận khí toàn thân, bay vọt một cái, nhẹ nhàng bay vào trong, sau đó bay lên một gốc cây lớn. Đứng ở trên cây Trần Thiên Minh cẩn thận xem tòa nhà trước mặt một lượt, tuy nói cao tám tầng nhưng không phải mỗi cửa sổ nào cũng mở đèn, chỉ có một số phòng mới thấy đèn sáng.

    Muốn tra xét bọn chúng, phải đến xem xét một căn phòng có bật đèn sáng, hy vọng có thể tra được tình huống của bọn chúng. Đặc biệt có thể tìm được kẻ muốn giết mình ngày đó, khẩu súng đã bắn mình, giọng nói của kẻ đó Trần Thiên Minh vẫn còn nhớ rõ, nếu giờ để hắn gặp lại, hắn sẽ nhận ra được.

    Hiện giờ đêm ngày càng sâu, ánh trăng chẳng biết chẳng đến nơi nào. Hôm nay là mùng hai Tết Nguyên đán, ánh trăng cũng chẳng biết đang phát sáng ở nơi nao, cho nên Trần Thiên Minh mới chọn tối hôm nay đến thám thính Thiên Tinh Bang. Đặc biệt chọn cho mình một bộ quần áo màu đen, hòa cùng bóng đêm một màu, nếu như không chú ý quan sát, khó mà phát hiện ra mình.

    Trần Thiên Minh thật cẩn thận nhìn khắp tứ phía, hai kẻ tuần tra ở bên ngoài hình như có chút buồng ngủ, đang dựa đầu trên ghế đá, hình như đang ngủ.

    Hắn lại nhẹ nhàng bay vọt lên trên, bay lên trên lầu hai. Thấy mình chỉ nhún nhẹ người đã bay lên lầu hai, Trần Thiên Minh tâm lý vui vẻ vô cùng. Xem ra, công lực của mình ngày càng lợi hại rồi. Tầng thứ tư Thân khinh như yến (thân nhẹ như chim yến) cùng tầng thứ năm thảo mộc giai binh (cây cỏ cũng là binh khí), xem ra mình đã đạt được.

    Mình không phải chỉ một thoáng đã bay lên lầu sao? Mình chỉ dùng một cây tăm, có thể bắn lên trên cửa, bất quá, bây giờ mình mang theo đinh sắt, không phải cây tăm, hơn nữa mình mang theo một bó to, phỏng chừng có đến một trăm mấy chục cây, có thể bắn hạ vài chục người. Lúc xế chiều đã luyện công, mặc dù không phải bắn rất chuẩn, nhưng cũng không tệ lắm, nếu như muốn bắn vào miệng người đó, phỏng chừng cái mũi chạy không thoát.

    Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nhảy lên trên mép cửa sổ, trên mỗi cửa số đều có, vừa lúc thuận lợi hắn có thể đứng chân lên, sau đó dò xét.

    Ồ, có ngươi đang tắm rửa? Trần Thiên Minh trong lòng cao hứng một trận, nghĩ không ra hôm nay vận tốt đến hai lần, thứ nhất là tới căn phòng có ánh sáng, lại là phòng tắm, hơn nữa còn có người đang tắm.

    Trần Thiên Minh tập trunh nhìn vào, liền mất hết tâm tình. Thì ra kẻ tắm rửa bên trong là một người đàn ông, dựa vào cơ bắp của hắn, đoán chừng hắn cỡ bốn mươi tuổi.

    Trần Thiên Minh mất hứng dò xét gian phòng . Hắn nhẹ nhàng thăm dò, muốn nhìn xen bên trong tột cùng có gì. Cảnh bên trong làm cho Trần Thiên Minh rất khoái, bởi vì bên trong có một đôi nam nữ trần truồng đang nằm trên giường ra sức vận động. Xem ra nam cỡ chừng ba mươi tuổi, còn nữ, từ bên mặt nhìn, khoảng cỡ hai mươi tuổi. Tình cảnh bọn họ bây giờ, thật giống cái mà Trần Thiên Minh chứng kiến cảnh anh Cường cùng Tam Muội tại thôn quê lần nọ, chỉ khác là lần nọ làm trên đất, lần này làm trên giường.

    Càng không giống chính là, lần trước bọn anh Cường là dùng chiều nữ trên nam dưới, lần này là nam đang nửa quỷ đâm từ phía sau vào người nữ, phía trước người nữ cũng nửa quỷ, đang bò trên giường như con chó cái, tựa như giường đôi.

    Chiêu thức này là sao? Trần Thiên Minh nhất thời nghĩ không ra là cái gì, mặc dù loại này đã từng xem qua trên một bộ phim, cũng chưa ai nói đây là chiêu gì.

    Bởi vì cửa sổ không đóng chặt, Trần Thiên Minh nhẹ kéo một chút, đã nghe được trực tiếp âm thanh từ bên trong hiện trường.

    Gã nọ hình như đang cầm lấy cái đó của hắn, từ phía sau đâm vào bên trong người phụ nữ. Tình cảnh cường hãn như vậy, làm cho phía dưới Trần Thiên Minh lập tức phản ứng.

    “A…” Đây là tiếng rên rỉ lớn của cô gái kia, Trần Thiên Minh vội vang dùng tay che lỗ tai của mình, tahnh âm này làm hắn có chút xấu hổ, nghĩ không ra trên giường có thể phát ra âm thanh lớn như vậy! Xem ra, tự mình xem trên phim còn có kinh nghiệm của cá nhân mình, phương pháp tiêm chiếm phần lớn. Nếu như không tại hiện trường chứng kiến cùng nghe âm thanh này, đánh chết Trần Thiên Minh cũng không tin lại có chuyện như vậy, vốn chỉ lén lút hưởng thụ, sao có thể la lớn tiếng như vậy, cứ như hô cứu mạng, sợ người khác không nghe sao.

    “Hừm…” Đây là âm thanh phát ra từ trong lỗ mũi gã kia cùng thanh âm tức giận hỗn hợp lại. Gã nọ vỗ vào mông cô gái kia, dùng tay nắm lấy bộ ngực của cô gái, sau đó dùng sức bóp.

    Mẹ, la lớn như vậy sao, dùng lực mạnh như vậy, làm sao người ta sống nổi? Trần Thiên Minh vừa nói vừa ấn nhẹ phía dưới đang cứng lên của mình, nếu như không ấn xuống, nó sẽ phá hư tường mất.

    “Mạnh nữa, mạnh nữa đi, em.. sướng quá…” Cô gái nọ cứ như điên cuồng, liều mạng kêu lớn.

    “Cái gì? Còn muốn mạnh nữa sao?” Trần Thiên Minh có chút phát điên, hắn nhìn gã đàn ông này đang thở hổn hển như trâu, mặc dù như chuyển rất có lực, cũng rất nhanh, nhưng xem vào khí sắc của gã này, dường như đã đến cực hạn.

    Chẳng qua, Trần Thiên Minh tận mắt nhìn thấy. Nghe được cô gái kia cổ vũ gã nọ rất hưng phấn, dĩ nhiên âm thanh cùng tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn, chiếc giường cũng theo bọn họ mà vang lên tiết tấu không ngừng.

    Hoàn hảo, căn phòng này không động. Trần Thiên Minh tự an ủi mình. Bất quá, gã này sẽ không kiên trì được lâu nữa, xem lại một chút đi, người khác ở trên giường nói rất nhiều, thật sự rất nhiều. Hơn nữa, chính mình cũng có thể nhìn để nghiên cứu cũng tốt. Không phải có câu nói “đọc sách chung quy vẫn không đủ” mà? Muốn biết thêm thực tế, cần xem trực tiếp hiện trường một chút, đó mới là tốt nhất. Sách A và phim A chỉ là nói qua, không thể bằng thực tế được.

    “A….” Một tiếng nữa phát ra, đây là thanh âm từ trong miệng gã kia phát ra. Sau khi gã kêu lên một tiếng này, tựa như một con chó chết ngả lên lưng cô gái, liên tục thở hổn hển.

    Kết thúc? Không? Trần Thiên Minh thầm nói. Không phải oán ngươi sao? Tên này động tác đã đến cực hạn, đầu không to mà cứ ưa đội mũ lớn, bản thân không thể giữ lâu như vậy, sẽ không dùng lực mạnh như vậy, phải từ từ mà tiến thôi Trần Thiên Minh nhìn gã kia mà tự nhủ.

    “Anh Tinh, anh thật là lợi hại!” Cô gái kia xoay người nhịn nam nhân cười tình. Nhưng từ hai gò má ửng hồng của nàng, thì biết nàng vẫn còn chưa thỏa mãn, có thể là vì lấy lòng người đàn ông, nên cố ý nói như vậy. Trần Thiên Minh nhìn đến đây, đối với người phụ nữ mà nói, phụ nữ mặc dù nói sợ lập gia đình, nhưng lại càng sợ lấy một nam nhân vô dụng. Con người mà, đó chính là “hạnh phúc tự nhiên”!

    “Ha ha, phải không?” Cái kẻ tên là anh Tinh kia, chính là Thiên Tinh lão đại Thiên Tinh Bang, Trần Thiên Minh từ tài liệu của Lâm Quốc đã biết được. Trong lòng Trần Thiên Minh cuồng hỉ một trận, không thể nghĩ ra có thể gặp lão đại Thiên Tinh Bang ở chỗ này.

    “Ừm, anh… anh mới vừa làm cho người ta sướng lắm, giờ lại muốn một lần nữa.” Người con gái nọ nuốt nước bọt, nói. Nàng nói lời này phi thường có trình độ, nàng không phải vì bản thân ăn không no, mà làm thương tổn đến thể diện của Thiên Tinh. Mà là nói đã ăn no, còn muốn ăn thêm một lần, vừa chiếu cố thể diện của Thiên Tinh, lại có thể thỏa mãn ham muốn của mình.

    “Ngươi đúng là tiểu tao hóa (đồ lẳng lơ), vẫn còn muốn ăn nữa, bất quá, ta thích!” Thiên Tinh vừa nói vừa hung hăng bóp lên cặp *** của cô gái.

    “Anh Tinh, anh lại trêu người ta rồi, làm hại người ta lại bắt đầu có chút muốn…”

    Nữ nhân kia vừa nói vừa cố gắng ưỡn lên cặp *** cao vút của mình, sau đó mở rộng cặp đùi đẹp, đem địa phương đẹp mê người phía dưới lộ ra.

    Mẹ kiếp! Trần Thiên Minh nhìn không chớp mắt địa phương phía dưới của ả đàn bà kia, trong lòng cuồng loạn. Phía dưới hắn lại bắt đầu liều mạng đâm vào tường.


  4. #133
  5. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 129: Hiểu rõ chân tướngBang


    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    “Tiểu tao hóa (lẳng lơ), em đừng quấy nữa, anh còn có việc! Đứng lên đi, mặc quần áo đi, giúp anh ra bên ngoài gọi Thiên Bằng vào đây.” Thiên Tinh vừa nói vừa đứng lên, cầm áo quần chuẩn bị mặc vào.

    “Vâng.” Nữ nhân kia vẻ mặt uể oải, chẳng qua Thiên Tinh là lão đại, nói như thế nào thì như thế đấy.

    “Nhìn em kìa… bộ dáng lẳng lơ thế kia, xem ra vẫn chưa ăn no, được, đợi anh giải quyết xong mọi việc, anh lại giúp em ăn no nê nha.” Thiên Tinh nói xong, lại bóp lên bộ ngực đầy đặn của ả kia một cái, sau đó mặc áo quần vào.

    “Em ra ngoài đây.” Nữ nhân kia nhìn Thiên Tinh gật đầu, đi ra ngoài.

    Chỉ chốc lát sau, cánh cửa bị đẩy ra, một gã liền tiến vào, Trần Thiên Minh tập trung nhìn tới, thì ra là Thiên Bằng. Thiên Bằng thì hắn biết, chính hắn đã đến cửa hàng của nhà Tiểu Trữ thu bảo vệ phí, sau đó bị sư huynh Thái Đông Phong của Tiểu Trữ giáo huấn một trận.

    “Đại ca, anh tìm em” Thiên Bằng thấy chăn gối lộn xộn, còn có ả đàn bà vừa rồi khi ra ngoài bộ dáng xuân tình rạo rực, đã biết bọn họ mới vừa làm chuyện gì rồi.

    “Người anh em, chú lại đây, chuyện sáng nay anh giao chú làm sao rồi?” Thiên Tinh ném cho Thiên Bằng một điếu thuốc, sau đó đánh bật lửa thắp điếu thuốc trên miệng.

    “Đã xong, không có vấn đề gì. Chúng ta làm việc này cũng không phải lần đầu.” Thiên Bằng không cho là đúng, đại ca khẩn trương quá rồi, việc này cần gì phải chú ý? Trước kia đều làm như vậy mà.

    Thiên Tinh trừng mắt nhìn Thiên Bằng một cái, có hơi tức giận: “Người anh em, chú sao vậy, đại ca bình thường dạy chú thế nào, cẩn thận thì dùng thuyền được cả vạn năm. Hơn nữa, lúc này sư phụ đặc biệt coi trọng giao dịch này, đặc biệt phái tiểu sư đệ kiểm tra chúng ta, nếu như lần này chúng ta làm hỏng, chú anh đều sống không được.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng còn chưa hiểu rõ, liền nói với gã.

    “Em sai rồi, đại ca, em sẽ cẩn thận.” Thiên Bằng thấy Thiên Tinh tức giận, vội cúi đầu nói.

    “Chú biết là tốt.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng đã nhận sai, cũng không nói hắn nữa.

    “Đại ca, anh bảo lần này là 50kg thuốc phiện à?” Thiên Bằng nhỏ giọng hỏi.

    “Thuốc phiện? 50kg?” Trần Thiên Minh vừa nghe, trong lòng thầm nghĩ. Buôn bán 50gam thuốc phiện sẽ bị xử bắn, bọn người Thiên Tinh cùng Thiên Bằng buôn đến 50kg thuốc phiện, vậy phải xử bắn bao nhiêu lần mới đủ chứ?

    Thiên Tinh vừa nghe Thiên Bằng đem chuyện họ làm lần nói ra, vội đứng lên, nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn ra cửa một chút. May mà Trần Thiên Minh cơ trí, hắn thấy Thiên Tinh đi tới cửa sổ, nhìn xem một chút. May mà Trần Thiên Minh cơ trí, hắn thấy Thiên Tinh đi tới cửa sổ, liền bay lên lầu ba. Chờ khi Thiên Tinh rời khỏi cửa sổ, hắn lại nhẹ nhàng nhảy xuống.

    “Chú về sau nói năn phải chút ý một chút. Đây không phải là chuyện nhỏ, không được ở đâu cũng nói lung tung.”

    Thiên Tinh nhỏ giọng cẩn thận nói với Thiên Bằng.

    “Đại ca, anh cũng quá khẩn trương rồi đó. Nơi nay là địa phương nào chứ? Đây là địa phương của Thiên Tinh Bang, người ngoài căn bản không thể vào được, hơn nữa, chúng ta lại ở trên lầu, cửa được đóng kín, nơi này chỉ có hai anh em chúng ta, làm sao có người nghe được.” Thiên Bằng nhìn Thiên Tinh cười cười, nói.

    Thiên Tinh gật gật đầu, nói: “Chú nói cũng có lý, nhưng chúng ta cũng phải cẩn thận. Ai, vốn cũng không có gì, làm nhiều làm ít, đều là làm. Chẳng qua lần giao dịch này số lượng quá lớn, sư phụ không yên lòng, nên mới phải tiểu sư đệ đến. Anh thành thật nói cho chú biết, lần giao dịch này lượng thuốc phiện tuyệt đối trên 50kg.”

    “Nhiều vậy sao?” Bắt đầu Thiên Bằng cũng có chút đoán, nhưng không ngờ, so với dự đoán của mình lại nhiều hơn như vậy. “Đại ca, nói như vậy, chúng ta làm xong lần này, sẽ có tiền xài dài dài phải không?”

    “Cái đó đương nhiên, lần này sư phụ tự mình liên hệ với tướng quân ở Tam Giác Vàng, mục đích chính là muốn giao dịch làm lớn lên. Về sau, tất cả quyền khống chế thuốc phiện đều sẽ thuộc về tay chúng ta. Đến lúc đo, chúng ta liền phát tài!” Thiên Tinh càng nói càng cao hứng, dĩ nhiên cười ha hả.

    “Ha ha ha.” Thiên Bằng thấy đại ca cười, hắn cũng cười rộ theo.

    Trần Thiên Minh càng nghe càng sợ hãi, thì ra giao dịch của Thiên Tinh Bang là thuốc phiện, xem ra, Thiên Tinh Bang không phải là một bang hội đơn giản. Hơn nữa, bọn họ giao dịch lần này lên tới 50kg thuốc phiện. Mình vốn muốn lén xem tình hình Thiên Tinh Bang một chút, cùng vụ ám sát mình có liên quan gì không, không ngờ được, lại khiến mình nghe được tin tức này.

    Thiên Tinh cười một hồi, sau đó nhìn Thiên Bằng, quan tâm hỏi: “Người anh em, thương thế của chú thế nào rồi?”

    “Đã đã nhiều rồi.” Thiên Bằng thấy Thiên Tinh hỏi thăm thân thế của mình, lắc đầu, nói: “Thuốc tiểu sư đệ đưa dùng thật tốt, không tói hai ngày, đã đỡ hơn rất nhiều.”

    “Cái này cần gì phải nói, đó là do sư phụ tự mình luyện ra, chúng ta cũng không có, chỉ có hắn mới có. Chú nghĩ đi, sư phụ rất thương yêu hắn, cho nên, ngàn vạn lần không nên đắc tội với hắn.” Thiên Tinh nói với Thiên Bằng. Tiểu sư đệ này bọn họ không thể đắc tội được, luận võ công, bọn họ không phải đối thủ của Thái Đông Phong, luận trí tuệ, lại càng không phải, hơn nữa cha của Thái Đông Phong lại là phó thị trưởng, đây chính là nguyên nhân chính khiến sư phụ đối tốt với Thái Đông Phong.

    “Đại ca, nói như vậy, chức lão đại Thiên Tinh Bang của anh không phải giao cho tiểu sư đệ làm sao?” Thiên Bằng nghe Thiên Tinh nói như vậy thì rất khẩn trương. Đại ca hắn làm lão đại Thiên Tinh Bang, hắn đi theo có rất nhiều chỗ lợi. Nhưng nếu như để cho Thái Đông Phong làm lão đại, vậy mình chẳng còn xơ múi được gì.

    “Sẽ không đâu, cái này thì chú đừng lo lắng. Chỗ tiểu sư đệ ở trong thành phố càng tốt hơn nhiều so với Thiên Tinh Bang, hơn nữa, cái loại đại thiếu gia phong lưu đã quen này, sẽ không ngốc ở trong cái huyện này đâu. Nếu như lần này không phải sư phụ gọi hắn xuống, hắn tuyệt không xuống! Còn nữa, chú có thời gian dẫn tiểu sư đệ tới chỗ Diệp Đại Vĩ chơi đùa, hắn là một sắc lang, thích mỹ nữ, chúng ta phải đối xử tốt với hắn. Như vậy, hắn mới có thể nói tốt về chúng ta trước mặt sư phụ.” Thiên Tinh gạt tàn thuốc xuống, thở ra một làn khói trắng đục.

    Thiên Bằng kéo kéo thắt lưng nói: “Đại ca anh yên tâm, em sẽ tìm một thời gian đi cùng tiểu sư đệ, em làm việc, anh cứ yên tâm”

    Trần Thiên Minh ở bên ngoài nghe được Thiên Tinh cùng Thiên Bằng nói chuyện, trong lòng mừng thầm, rốt cục đã có manh mối, thì ra bọn Thiên Tinh có quen Diệp Đại Vỹ.

    “Vậy thì tốt, chú cứ theo đại ca mà làm, đại ca sẽ không bạc đãi chú đâu.” Thiên Tinh vừa nói vừa vỗ vai Thiên Bằng, Thiên Bằng dù sao cũng là em ruột hắn, cho dù bình thường hắn làm sai một vài chuyện, mình đều tha thứ cho hắn. Hơn nữa, lúc xông pha giang hồ, mẹ đã dặn dò một câu, mẹ bảo phải chiếu cố tốt đến Thiên Bằng, cho nên, chỉ cần không phải chuyện gì quá sức lớn, hắn đều giao do Thiên Bằng làm.

    “Đại ca, còn tên Trần Thiên Minh kia chúng ta làm sao? Chẳng lẽ bỏ qua cho hắn vậy sao?” Thiên Bằng vuốt ngực mình, căm hận nói. Từ sau khi hắn cùng Thiên Tinh học võ công, xuất đạo lâu như vậy cũng chưa từng bị thua, không ngờ đến, ngày đó bị Trần Thiên Minh đánh nhanh gãy xương sườn, nếu như không phải do người bịt mặt xuất hiện, Trần Thiên Minh kia sẽ không có vận may như vậy.

    “Chú nhìn chú kìa, cả ngày chỉ nghĩ đến báo thù, tiểu sư đệ không phải đã nói sao? Phải chờ sau khi chúng ta làm xong vụ mua bán này, sẽ cùng chúng ta đối phó với Trần Thiên Minh sao? Hơn nữa lần mua bán này này sự tình trọng đại, nếu như thất bại, y theo tính cách của sư phụ, chúng ta sẽ sống không nổi. Tiểu sư đệ còn nói, lúc này đây đã có người ra mặt cứu Trần Thiên Minh, chuyện không phải là đơn giản. Muốn chúng ta cẩn thận hành sự!” Thiên Tinh nhìn Thiên Bằng, hắn có một thằng em tính tình nóng nảy, rất dễ xúc động. Chẳng lẽ nó không biết với hành động lần này, xúc động rất có hại hay sao?

    “Vậy cũng được!”Thiên Bằng bị Thiên Tinh nói như vậy, liền nhụt chí như quả cầu hết hơi, gật đầu, đáp ứng.

    “Đừng nóng vội, đại ca sẽ ra mặt giúp người.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng đáp ứng, cũng vui vẻ gật đầu.

    Trần Thiên Minh vừa nghe, trong lòng cả kinh, thì ra vụ ám sát lần này là do bọn Thiên Tinh làm. Trời ơi, rốt cuộc hắn cũng đã rõ, vì sao lúc ấy hắn cảm giác kẻ cầm súng giết người lại có giọng nói quen thuộc như vậy, thì ra là Thiên Bằng. Trong một lần, tại cửa hàng của Tiểu Trữ, chính mình đã nghe qua thanh âm hắn ta, chỉ là nhất thời không nhớ ra, bây giờ hắn càng nghe càng cảm giác được đó chính là thanh âm của Thiên Bằng.

    Bọn chúng cùng Diệp Đại Vỹ quen thuộc như vậy, nhất định là Diệp Đại Vỹ xuất tiền bảo bọn chúng làm.

    Mẹ nó, Diệp Đại Vỹ, Trần Thiên Minh ta không phế mày, ta sẽ mang họ mày. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh oán hận nắm chặt bàn tay.

    Bất quá, ngay bây giờ ta sẽ đi vào giết chết Thiên Tinh và Thiên Bằng. Trần Thiên Minh thầm nói trong tâm. Nghĩ tới đây, hắn lấy từ trong túi ra vài thanh đinh sắt, chuẩn bị bắn vào mặt Thiên Tinh với Thiên Bằng, sau đó, chính mình lại từ cửa sổ nhảy vào trong, giết sạch bọn chúng.

    Ngày đó cùng bọn chúng giao thủ, hai tênThiên Tinh cùng Thiên Bằng liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn, nếu như không phải con chó nhật Thiên Bằng kia bắn mình ba phát súng, mình đã đánh ngã bọn chúng rồi. Cho nên, giết chết hai tên Thiên Tinh với Thiên Bằng, mối hận bị ám sát xem như đã báo, cuối cùng, mình sẽ tìm tên khốn kiếp Diệp Đại Vỹ tính sổ.

    “Đại ca, thời gian giao hàng là vào lúc nào?” Thiên Bằng quân tâm hỏi. Kỳ thật Thiên Bằng hỏi điều này có hai mục đích, thứ nhất là xem lúc nào có thể hoàn thành vụ mua bán này, đại ca đưa cho mình tiền thưởng, như vậy, mình có thể tìm Lý Hoa tiểu thư hảo hảo sảng khoái một cái. Còn chuyện nữa, là tìm Trần Thiên Minh báo thù, Thiên Bằng hắn còn chưa trả được mối hận này, làm sao sau này hắn ra giang hồ làm loạn nữa?

    “Cuối tuần sau, lúc này sư phụ sẽ cùng tướng quân Tam Giác Vàng kia bàn định. Hiện giờ tiểu sư đệ đang làm một ít quan hệ thông thương bên ngoài, sau đó có thể giao dịch.” Thiên Tinh cảnh giác nhìn khắp tứ phía, nhỏ giọng nói với Thiên Bằng.

    “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Thiên Bằng cao hứng nói. Chỉ có một tuần, vậy thì hắn có thể chờ, ha ha, đợi đến lúc đó, mình có thể khoái ý ân cừu (mặc sức báo thù). Nghĩ tới đây, Thiên Bằng lại cười to một trận.

    “Cốc cốc cốc” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

    “Ai?” Thiên Bằng lớn tiếng nói với kẻ ngoài cửa.

    “Là em.” Ngoài cửa vang lên giọng nói của một phụ nữ.

    “Mẹ nó, là tiểu tao hóa (ả đàn bà lẳng lơ) kia.” Thiên Tinh vừa nghe là giọng nói của ả nọ, sắc mặt liền chùng xuống.

    “Chuyện gì?” Thiên Tinh vừa nói vừa mở cánh cửa ra, ở ngay trước cửa chính là ả đàn bà vừa vận động với hắn.

    “Thiếu… thiếu gia bảo người có chút việc, quay về thành phố, ngày mai lại trở lại.” Ả đàn bà hình như có chút khẩn trương nói.

    “Úc.” Thiên Tinh thấy vẻ mặt ả đàn bà có chút kỳ quái. Bời vì hắn vừa mới nhìn ả ta lúc rời đi, vẻ mặt biểu lộ sự ăn không no, còn bây giờ, lộ ra bộ dáng ăn no nê xuân thủy (khoái lạc). Chẳng lẽ, ả… ả mới cùng Thái Đông Phong…

    Nghĩ tới đây, Thiên Tinh mặc dù giận, nhưng không dám nói ra, dù sao, Thái Đông Phong so với hắn còn lợi hại, còn âm hiểm hơn.


  6. #134
  7. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy
    Chương 128: Thám thính Thiên Tinh Bang

    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net


    Trần Thiên Minh sau khi thấy Lâm Quốc rời khỏi đây, liền đem mấy thứ mua trên đường ra xem.
    Thì ra là một cái túi nhỏ, hắn mở ra thì thấy, toàn là đinh thép hai ly.
    Hắn cầm lấy một móng tay thép nhỏ, sau đó vận khí, cổ tay hất ra, bắn tới cánh cửa phòng. Cái ghim kia bay như kinh phong, “bộp” một tiếng, đinh thép đã cắm vững vàng trên cửa, đã đâm qua cửa tới một centimet.
    Vì cái gì Trần Thiên Minh lại dùng mấy cái thứ này? Bởi vì ngày đó người bịt mắt kia đã cho hắn gợi ý, lúc đó người bịt mặt chỉ dùng một loại ám khí tiểu phi đao để cứu mình. Chính mình trước kia từng dùng cây tăm bắn đi, tại sao không đổi là đinh thép để phòng thân.
    Nếu đối phương dùng súng bắn mình, mình phải tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước), trước tiến bắn rớt súng của hắn. Nghĩ tới đây, tâm lý Trần Thiên Minh một trận đắc ý. Chẳng qua, mới vừa rồi mình bắn không được chuẩn cho lắm, xem ra, mình còn phải hảo hảo luyện thêm, thì đinh sắt mới có thể bay vụt được.
    Vì vậy, Trần Thiên Minh liền nắm ghim sắt lên.
    Rất nhanh đã đến mười giờ đêm, Trần Thiên Minh liền cùng Trương Ngạn Thanh lái xe đến Thiên Tinh bang đỗ ở một địa phương hẻo lánh gần đấy.
    “Ngạn Thanh, được rồi, dừng ở đây.” Trần Thiên Minh bảo với Trương Ngạn Thanh. Đêm nay hắn đặc biệt giả dạng một chút, toàn thân vận quần áo đen, sau đó bên ngoài còn bịt khăn che mặt, nếu như bây giờ xuất hiện, đừng nói là người của Thiên Tinh bang, dù là ba mẹ hắn cũng không thể nhận ra.
    “Lão đại, anh để em đi với anh, nhiều người có thể tiếp ứng cho nhau!” Trương Ngạn Thanh thấy Trần Thiên Minh muốn xuống xe, vội nói với Trần Thiên Minh.
    “Ngạn Thanh, lần này anh chỉ lén dò xét tình hình của bọn họ một chút, cũng không phải đánh nhau gì cả, chú đi theo anh chỉ vướng chân vướng tay. Hơn nữa, chú lại không biết võ công, có việc đi nữa, anh lập tức rời đi, chú không thể đi.” Trần Thiên Minh thấy Trương Ngạn Thanh muốn đi theo mình, vì vậy giải thích cho cậu ta hiểu.
    “Được, em ở đây chờ lão đại, lão đại anh cẩn thận một chút, có chuyện gì gọi điện cho em. Anh Quốc ở khách sạn đã chuẩn bị một ít huynh đệ đang đợi lệnh, nếu như anh càn gì, chúng ta lập tức toàn bộ xuất động.” Trương Ngạn Thanh đem lời của Lâm Quốc nói với hắn nói lại cho Trần Thiên Minh nghe một lần nữa.
    “Anh biết.” Trần Thiên Minh gật đầu, bất quá, với thân thủ những người ngày đó đánh lén mình, chỉ cần một người trong số họ, bọn người Lâm Quốc cũng không phải là đối thủ. Xem ra, mình phải dành một thời gian để dạy võ công cho họ mới được.
    Căn cứ vào ký hiệu trên biểu đồ của Lâm Quốc, đây chính là tổng bộ Thiên Tinh Bang. Bên trong là một tòa nhà lớn, mặc dù chỉ là một tòa nhà có tám tầng, nhưng chung quanh lại xây tường rất cao xung quanh, phỏng chừng chiếm tới vài mẫu đất. Đất đai ở đây, theo giá đất trong huyện cũng phải tới vài triệu, xem ra, Thiên Tinh Bang quả thật không đơn giản.
    Hơn nữa, từ bên ngoài nhìn vào, muốn tiến vào Thiên Tinh Bang, chỉ có thể từ cửa lớn, nhìn cửa lớn canh giữ nghiêm mật, Trần Thiên Minh lắc đầy, mình sao có thể từ cửa lớn nghênh ngang tiến vào chứ?
    Trần Thiên Minh nhảy lên, ven theo dãy tường cao, hắn bám lầy bờ tường, nhẹ nhàng ló đầu ra thám thính, dò xét xem bên dưới có ai tuần tra hay không.
    Quả nhiên, phía dưới có hai gã đang ngồi trên ghế dài dưới lầu, vừa hút thuốc, vừa nhỏ giọng tán dóc với nhau, còn không thì luôn dò xét bốn phía.
    Trần Thiên Minh thừa dịp bọn họ không chú ý, vận khí toàn thân, bay vọt một cái, nhẹ nhàng bay vào trong, sau đó bay lên một gốc cây lớn. Đứng ở trên cây Trần Thiên Minh cẩn thận xem tòa nhà trước mặt một lượt, tuy nói cao tám tầng nhưng không phải mỗi cửa sổ nào cũng mở đèn, chỉ có một số phòng mới thấy đèn sáng.
    Muốn tra xét bọn chúng, phải đến xem xét một căn phòng có bật đèn sáng, hy vọng có thể tra được tình huống của bọn chúng. Đặc biệt có thể tìm được kẻ muốn giết mình ngày đó, khẩu súng đã bắn mình, giọng nói của kẻ đó Trần Thiên Minh vẫn còn nhớ rõ, nếu giờ để hắn gặp lại, hắn sẽ nhận ra được.
    Hiện giờ đêm ngày càng sâu, ánh trăng chẳng biết chẳng đến nơi nào. Hôm nay là mùng hai Tết Nguyên đán, ánh trăng cũng chẳng biết đang phát sáng ở nơi nao, cho nên Trần Thiên Minh mới chọn tối hôm nay đến thám thính Thiên Tinh Bang. Đặc biệt chọn cho mình một bộ quần áo màu đen, hòa cùng bóng đêm một màu, nếu như không chú ý quan sát, khó mà phát hiện ra mình.
    Trần Thiên Minh thật cẩn thận nhìn khắp tứ phía, hai kẻ tuần tra ở bên ngoài hình như có chút buồng ngủ, đang dựa đầu trên ghế đá, hình như đang ngủ.
    Hắn lại nhẹ nhàng bay vọt lên trên, bay lên trên lầu hai. Thấy mình chỉ nhún nhẹ người đã bay lên lầu hai, Trần Thiên Minh tâm lý vui vẻ vô cùng. Xem ra, công lực của mình ngày càng lợi hại rồi. Tầng thứ tư Thân khinh như yến (thân nhẹ như chim yến) cùng tầng thứ năm thảo mộc giai binh (cây cỏ cũng là binh khí), xem ra mình đã đạt được.
    Mình không phải chỉ một thoáng đã bay lên lầu sao? Mình chỉ dùng một cây tăm, có thể bắn lên trên cửa, bất quá, bây giờ mình mang theo đinh sắt, không phải cây tăm, hơn nữa mình mang theo một bó to, phỏng chừng có đến một trăm mấy chục cây, có thể bắn hạ vài chục người. Lúc xế chiều đã luyện công, mặc dù không phải bắn rất chuẩn, nhưng cũng không tệ lắm, nếu như muốn bắn vào miệng người đó, phỏng chừng cái mũi chạy không thoát.
    Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nhảy lên trên mép cửa sổ, trên mỗi cửa số đều có, vừa lúc thuận lợi hắn có thể đứng chân lên, sau đó dò xét.
    Ồ, có ngươi đang tắm rửa? Trần Thiên Minh trong lòng cao hứng một trận, nghĩ không ra hôm nay vận tốt đến hai lần, thứ nhất là tới căn phòng có ánh sáng, lại là phòng tắm, hơn nữa còn có người đang tắm.
    Trần Thiên Minh tập trunh nhìn vào, liền mất hết tâm tình. Thì ra kẻ tắm rửa bên trong là một người đàn ông, dựa vào cơ bắp của hắn, đoán chừng hắn cỡ bốn mươi tuổi.
    Trần Thiên Minh mất hứng dò xét gian phòng . Hắn nhẹ nhàng thăm dò, muốn nhìn xen bên trong tột cùng có gì. Cảnh bên trong làm cho Trần Thiên Minh rất khoái, bởi vì bên trong có một đôi nam nữ trần truồng đang nằm trên giường ra sức vận động. Xem ra nam cỡ chừng ba mươi tuổi, còn nữ, từ bên mặt nhìn, khoảng cỡ hai mươi tuổi. Tình cảnh bọn họ bây giờ, thật giống cái mà Trần Thiên Minh chứng kiến cảnh anh Cường cùng Tam Muội tại thôn quê lần nọ, chỉ khác là lần nọ làm trên đất, lần này làm trên giường.
    Càng không giống chính là, lần trước bọn anh Cường là dùng chiều nữ trên nam dưới, lần này là nam đang nửa quỷ đâm từ phía sau vào người nữ, phía trước người nữ cũng nửa quỷ, đang bò trên giường như con chó cái, tựa như giường đôi.
    Chiêu thức này là sao? Trần Thiên Minh nhất thời nghĩ không ra là cái gì, mặc dù loại này đã từng xem qua trên một bộ phim, cũng chưa ai nói đây là chiêu gì.
    Bởi vì cửa sổ không đóng chặt, Trần Thiên Minh nhẹ kéo một chút, đã nghe được trực tiếp âm thanh từ bên trong hiện trường.
    Gã nọ hình như đang cầm lấy cái đó của hắn, từ phía sau đâm vào bên trong người phụ nữ. Tình cảnh cường hãn như vậy, làm cho phía dưới Trần Thiên Minh lập tức phản ứng.
    “A…” Đây là tiếng rên rỉ lớn của cô gái kia, Trần Thiên Minh vội vang dùng tay che lỗ tai của mình, tahnh âm này làm hắn có chút xấu hổ, nghĩ không ra trên giường có thể phát ra âm thanh lớn như vậy! Xem ra, tự mình xem trên phim còn có kinh nghiệm của cá nhân mình, phương pháp tiêm chiếm phần lớn. Nếu như không tại hiện trường chứng kiến cùng nghe âm thanh này, đánh chết Trần Thiên Minh cũng không tin lại có chuyện như vậy, vốn chỉ lén lút hưởng thụ, sao có thể la lớn tiếng như vậy, cứ như hô cứu mạng, sợ người khác không nghe sao.
    “Hừm…” Đây là âm thanh phát ra từ trong lỗ mũi gã kia cùng thanh âm tức giận hỗn hợp lại. Gã nọ vỗ vào mông cô gái kia, dùng tay nắm lấy bộ ngực của cô gái, sau đó dùng sức bóp.
    Mẹ, la lớn như vậy sao, dùng lực mạnh như vậy, làm sao người ta sống nổi? Trần Thiên Minh vừa nói vừa ấn nhẹ phía dưới đang cứng lên của mình, nếu như không ấn xuống, nó sẽ phá hư tường mất.
    “Mạnh nữa, mạnh nữa đi, em.. sướng quá…” Cô gái nọ cứ như điên cuồng, liều mạng kêu lớn.
    “Cái gì? Còn muốn mạnh nữa sao?” Trần Thiên Minh có chút phát điên, hắn nhìn gã đàn ông này đang thở hổn hển như trâu, mặc dù như chuyển rất có lực, cũng rất nhanh, nhưng xem vào khí sắc của gã này, dường như đã đến cực hạn.
    Chẳng qua, Trần Thiên Minh tận mắt nhìn thấy. Nghe được cô gái kia cổ vũ gã nọ rất hưng phấn, dĩ nhiên âm thanh cùng tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn, chiếc giường cũng theo bọn họ mà vang lên tiết tấu không ngừng.
    Hoàn hảo, căn phòng này không động. Trần Thiên Minh tự an ủi mình. Bất quá, gã này sẽ không kiên trì được lâu nữa, xem lại một chút đi, người khác ở trên giường nói rất nhiều, thật sự rất nhiều. Hơn nữa, chính mình cũng có thể nhìn để nghiên cứu cũng tốt. Không phải có câu nói “đọc sách chung quy vẫn không đủ” mà? Muốn biết thêm thực tế, cần xem trực tiếp hiện trường một chút, đó mới là tốt nhất. Sách A và phim A chỉ là nói qua, không thể bằng thực tế được.
    “A….” Một tiếng nữa phát ra, đây là thanh âm từ trong miệng gã kia phát ra. Sau khi gã kêu lên một tiếng này, tựa như một con chó chết ngả lên lưng cô gái, liên tục thở hổn hển.
    Kết thúc? Không? Trần Thiên Minh thầm nói. Không phải oán ngươi sao? Tên này động tác đã đến cực hạn, đầu không to mà cứ ưa đội mũ lớn, bản thân không thể giữ lâu như vậy, sẽ không dùng lực mạnh như vậy, phải từ từ mà tiến thôi Trần Thiên Minh nhìn gã kia mà tự nhủ.
    “Anh Tinh, anh thật là lợi hại!” Cô gái kia xoay người nhịn nam nhân cười tình. Nhưng từ hai gò má ửng hồng của nàng, thì biết nàng vẫn còn chưa thỏa mãn, có thể là vì lấy lòng người đàn ông, nên cố ý nói như vậy. Trần Thiên Minh nhìn đến đây, đối với người phụ nữ mà nói, phụ nữ mặc dù nói sợ lập gia đình, nhưng lại càng sợ lấy một nam nhân vô dụng. Con người mà, đó chính là “hạnh phúc tự nhiên”!
    “Ha ha, phải không?” Cái kẻ tên là anh Tinh kia, chính là Thiên Tinh lão đại Thiên Tinh Bang, Trần Thiên Minh từ tài liệu của Lâm Quốc đã biết được. Trong lòng Trần Thiên Minh cuồng hỉ một trận, không thể nghĩ ra có thể gặp lão đại Thiên Tinh Bang ở chỗ này.
    “Ừm, anh… anh mới vừa làm cho người ta sướng lắm, giờ lại muốn một lần nữa.” Người con gái nọ nuốt nước bọt, nói. Nàng nói lời này phi thường có trình độ, nàng không phải vì bản thân ăn không no, mà làm thương tổn đến thể diện của Thiên Tinh. Mà là nói đã ăn no, còn muốn ăn thêm một lần, vừa chiếu cố thể diện của Thiên Tinh, lại có thể thỏa mãn ham muốn của mình.
    “Ngươi đúng là tiểu tao hóa (đồ lẳng lơ), vẫn còn muốn ăn nữa, bất quá, ta thích!” Thiên Tinh vừa nói vừa hung hăng bóp lên cặp *** của cô gái.
    “Anh Tinh, anh lại trêu người ta rồi, làm hại người ta lại bắt đầu có chút muốn…”
    Nữ nhân kia vừa nói vừa cố gắng ưỡn lên cặp *** cao vút của mình, sau đó mở rộng cặp đùi đẹp, đem địa phương đẹp mê người phía dưới lộ ra.
    Mẹ kiếp! Trần Thiên Minh nhìn không chớp mắt địa phương phía dưới của ả đàn bà kia, trong lòng cuồng loạn. Phía dưới hắn lại bắt đầu liều mạng đâm vào tường.


  8. #135
  9. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 127: Khuyên bảo

    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:***********
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    “Cái gì? Em muốn kết hôn rồi mới cho anh?” Trần Thiên Minh vừa nghe, kêu lên rất to. Hiện giờ thói đời là thế nào vậy? Trương Lệ Linh còn muốn kết hôn xong mới cho mình làm chuyện đó, mình sao có thể hứa với nàng chứ? Bên cạnh mình đã có hai người phụ nữ, nếu như để cho Trương Lệ Linh biết, vậy chắc chắn nàng sẽ không đồng ý. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh mới vừa rồi còn đang nhiệt tình cứ như bị Trương Lệ Linh dội cho một thùng nước lạnh, lập tức lạnh ngắt.

    “Đúng, thế nào? Nếu như anh không chịu kết hôn với em, em cũng không cho anh.”

    Trương Lệ Linh vừa nói vừa đẩy Trần Thiên Minh đang sững sờ ra, ngồi xuống.

    Trần Thiên Minh không nói gì, nếu như phải kết hôn mới có thể làm cái kia, vậy khẳng định là muốn bắt nghẹn mình mà, tốt hơn là cắt cái đấy của mình đem vào viện bảo tàng triển lãm cho rồi. Không thể nghĩ được như Trương Lệ Linh là một cô gái hướng ngoại, lại quá bảo thủ như vậy, Trần Thiên Minh không biết nói gì thêm nữa.

    “Anh cứ suy nghĩ cho kỹ đi.” Trương Lệ Linh cười với Trần Thiên Minh, xuống giường, vuốt nhẹ lại quần áo mình, sau đó cầm lấy túi rác mình mới dọn dẹp cùng khay mâm đem ra ngoài.

    Tính, không cần phải tính nhiều làm gì. Trần Thiên Minh tự nói với bản thân. Hiện giờ chuyện của mình còn chưa biết rõ ràng, là ai ám sát mình, phải xử lý ra sao, bây giờ không nên dính tới quá nhiều nữ nhân làm gì. Nghĩ đến điều này, Trần Thiên Minh lại càng cảm thấy lẽ ra không nên đối xử với Nguyễn Tử Hiên như vậy.

    Lại luyện tiếp Hương Ba Công, buổi chiều còn phải đi gặp Hà bí thư, còn nữa đêm nay còn phải đi dò xét tình hình của Thiên Tinh bang. Chỉ có chính mình cường hãn, mới có thể bảo vệ chính mình, mới có thể bảo vệ những người phụ nữ của mình. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh ngồi lên trên giường, bắt đầu luyện công.

    Ba giờ chiều, Trần Thiên Minh đến phòng làm việc của Hà bí thư. Tuy nói cơ quan Chính phủ làm việc lúc 2:30 giờ, nhưng làm lãnh đạo, đều y như nhau rất ít khi đến đúng giờ, cho nên Trần Thiên Minh vẫn lựa chọn 3 giờ mới tới gặp Hà bí thư.

    Đến Ủy ban kiểm tra kỷ luật huyện, thư ký của Hà Liên liền nhận ra Trần Thiên Minh. Hắn lập tức đứng lên, nhìn Trần Thiên Minh nói: “Ông Trần, ông tới rồi, Hà bí thư đang chờ ông trong văn phòng.”

    Trần Thiên Minh gật đầu với thư ký kia, hắn cười cười, liền mở cánh cửa phòng Hà Liên, rồi bước vào trong.

    “Thiên Minh, anh đến rồi à, ngồi xuống đi! Đến đây, uống nước đi. Thân thể anh giờ ra sao rồi?” Hà Liên nhìn thư ký của hắn ý bảo rót cho Trần Thiên Minh một ly nước.

    “Cám ơn Hà bí thư, tôi không khát. Thân thể tôi không có việc gì, đã khỏe rồi.” Trần Thiên Minh nhìn Hà Liên nói: “Thời gian trước tôi đã muốn đến cám ơn ông, nhưng tôi dạo này bận quá, cho nên chưa tới được.”

    “Không sao, không sao, có cái gì phải cám ơn chứ, đó là chuyện nhỏ mà.” Hà Liên nói xong, ý bảo thư ký hắn đi ra ngoài.

    “Phải cảm tạ chứ, phải cảm tạ chứ.” Trần Thiên Minh cảm kích nói. Hắn vốn định mua quà đến, nhưng nghĩ đây là văn phòng của Hà Liên, lại là thị kỷ ủy (Uỷ ban kiểm tra kỷ luật), mang quà đến có chút không thích hợp, cho nên không đem theo.

    “Ha ha, khách sáo quá. Thiên Minh, bởi vì con gái tôi cùng anh có quan hệ, cho nên tôi cũng không cần vòng vo với anh làm gì nữa. Chuyện anh bị người khác tập kích, tôi đã cho người điều tra, đã có chút manh mối.” Hà Liên lần này gọi Trần Thiên Minh tới là muốn nói thẳng.

    “Ồ, là ai làm?” Trần Thiên Minh vừa nghe Hà Liên nói đã tra ra, cao hứng hỏi.

    “Cụ thể là ai thì không rõ, nhưng cùng Thiên Tinh Bang không thoát khỏi có quan hệ.” Hà Liên uống một miếng nước, chậm rãi nói.

    “Thiên Tinh Bang?” Trần Thiên Minh nhẹ nói một tiếng. Hôm nay đây là lần thứ hai hắn nghe tới bang phái này, một lần là Lâm Quốc nói cho hắn, lần này là do Hà Liên.

    “Đúng vậy, Thiên Tinh Bang.” Hà Liên gật đầu, tiếp tục nói: “Tôi đã cho người điều tra về Thiên Tinh Bang một thời gian, đầu mối đã bị đứt. Bởi vì mấy chuyện trước đây, tôi cũng thành thật nói cho anh biết, Thiên Tinh Bang có hậu thuẫn trong huyện ta, hơn nữa chính là Ngô thẩm phán của huyện chúng ta, hơn nữa Thiên Bang không phải là một bang phái đơn giản, tôi còn biết, nó còn có hậu thuẫn trong thành phố. Cho nên,ta cũng đành chịu không có cách nào cả.”

    “Thì ra là vậy.” Trần Thiên Minh nghe Hà Liên nói, giúp hắn hiểu thêm về Thiên Tinh Bang. Bang phái này không phải là một đám hỗn hợp, tại bạch đạo cũng có người bảo hộ nó, xem ra, hắn phải tận lực suy nghĩ cách đối phó nó như thế nào.

    “Cho nên, giờ tôi gọi anh đến, chính là muốn nói cho người biết một chút, để anh sớm có chuẩn bị. Tôi cũng không biết vì sao anh lại đắc tội Thiên Tinh Bang, tôi cũng biết anh không phải một người đơn giản, anh làm việc thì nên cẩn thận một chút. Nếu như có chuyện gì hãy điện cho tôi.” Hà Liên nói.

    “Cám ơn bí thư Hà.” Trần Thiên Minh nhìn Hà Liên cảm kích nói. Đối với một người tốt với bạn, khi bạn đang lâm vào thời khiển khó khăn, có thể hết sức giúp bạn.

    “Anh khách sao quá. Thiên Minh, anh phải cẩn thận. Cục trưởng công an huyện là người của thẩm phán Ngô, cho nên hắc bạch lưỡng đạo anh đều rất khó lấy lòng.” Hà Liên nói ra lo lắng của bản thân.

    “Tôi biết.” Trần Thiên Minh gật đầu, nói: “Thư ký Hà, lần trước tôi bị đánh lén, giờ tôi đã có đề phòng, muốn ám toán tôi, không dễ vậy đâu.”

    “Vậy thì tốt, là, Thiên Minh, giờ anh cùng con gái tôi thế nào rồi? Tôi thấy nó trong thời gian gần đầy hình như rất không vui!” Hà Liên dù sao cũng rất quan tâm đến con gái của mình.

    “Tôi, chúng tôi có chút hiểu lầm, cô ấy giờ vẫn chưa tha thứ cho tôi.” Trần Thiên Minh ấp a ấp úng nói. Về phần chuyện hiểu lầm là gì, ngày đó Hà Liên cũng ở đây, nên cũng biết một phần, hơn nữa chuyện như vậy, sao có thể nói với Hà Liên chứ?

    “Ha ha, tôi đã hỏi quá nhiều rồi, chuyện của tuổi trẻ các bạn, cũng là do các bạn tự giải quyết. Đặc biệt là trong những chuyện này của các bạn, người khác nhúng tay vào, lại càng không thể giải quyết.” Hà Liên cười ha ha một tiếng.

    Trần Thiên Minh cũng không biết nói gì, đành cầm lấy ly nước bên cạnh, làm như muốn uống nước.

    Hà Liên thấy không có chuyện gì, nên gìn Trần Thiên Minh nói: “Thiên Minh, cứ vậy đi nha, tôi còn có chút việc, anh về trước đi, có việc chúng ta liên lạc điện thoại nha!”

    “Được.” Trần Thiên Minh đứng lên, lại nói một tiếng cám ơn với Hà Liên, rồi đi ra ngoài.

    Ra khỏi huyền kỷ ủy, Trần Thiên Minh liền đi dạo trên đường một lúc, mua một vài món đồ, xong liền quay về Không Thiên khách sạn.

    “Lão đại, anh đã về.” Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh từ chỗ Hà Liên trở về, liền vui vẻ nói.

    “Đúng vậy, anh đã trở về. A Quốc, chú theo anh lên lầu hai.” Trần Thiên Minh nhìn quanh đại sảnh một chút, sau đó nói với Lâm Quốc.

    “Vâng.” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, liền gật đầu, đi theo Trần Thiên Minh.

    Trần Thiên Minh liền đem chuyện mới vừa rồi ở huyền kỷ ủy cùng Hà Liên nói chuyện kể hết quá trình cho Lâm Quốc, đương nhiên, sau đó chuyện Hà Liên hỏi về hắn với Hà Đào, Trần Thiên Minh không có nói.

    Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói xong, suy ngẫm lại, hắn lấy tay chống cằm, nói: “Lão đại, một khi Hà thư ký đã nói như vậy, xem ra chuyện này chắc có liên quan đến Thiên Tinh Bang.”

    Trần Thiên Minh gật đầu, đồng ý cách nói của Lâm Quốc: “Anh cũng nghĩ như vậy, hiện giờ Thiên Tinh Bang chính là hiềm nghi lớn nhất, bất quá chúng ta không có chứng cớ, hơn nữa chúng lại có hậu thuẫn, muốn làm gì cũng khó. Anh nghĩ đêm nay sẽ đi trước để dò xét bọn chúng, hiểu thêm tình hình bọn chúng, sau đó trở về chúng ta sẽ lại bàn bạc kỹ hơn.”

    “Tốt lắm, lão đại, đêm nay em đi cùng anh.” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh nói đã quyết định đêm nay đi Thiên Tinh bang, vì vậy, liền vỗ ngực nói với Trần Thiên Minh.

    “Chú không nên đi.” Trần Thiên Minh lắc đầu, nói.

    “Lão đại, sao anh không cho em đi chứ?” Lâm Quốc có chút giận, không phải nói mọi người có nạn cùng chịu sao? Sao lão đại lại phản ngôn lại lời mình chứ?

    Trần Thiên Minh thấy Lâm Quốc lộ bộ dáng không hiểu, liền nhìn Lâm Quốc cười, nói: “Lâm Quốc, chú không giống anh, anh đã học qua võ công, anh tự mình đi, hoàn toàn có hể thoát thân. Mà nếu chú theo anh, có khi không giúp được, lại còn thiện anh liên lụy nữa.”

    Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, đành phải từ bỏ: “Lão đại, chừng nào anh có thời gian hãy dạy ta một chút võ công đi, cho dù học không bằng anh, nhưng cũng có thể giúp anh một chút!”

    Trần Thiên Minh chụp lấy bả vai Lâm Quốc, nói: “Có thể chứ, một khi anh rãnh sẽ dạy các người. Bất quá, anh chưa từng dạy ai võ công, chỉ sợ dạy không tốt.” Trần Thiên Minh nói lờii này là thật, hắn từ lúc bị ông bác truyền dạy quyền thức, sau đó tự hắn luyện Hương Ba Công.

    “Sao thế được? Lão đại thật khiêm tốn. Anh tùy tiện dạy một chút, là đủ cho chúng tôi dùng cả đời cũng đủ!” Lâm Quốc cũng học được công phu vuốt mông ngựa.

    “Ha hả, đó là, là, ai bảo anh là lão đại của các chú!” Thật sự là ngàn xuyên vạn xuyên, mã thí bất xuyên(nịnh bợ), Trần Thiên Minh dưới sự nịnh bợ của Lâm Quốc, mặt mày hớn hở, chình mình cũng hãnh diện như được bay lên tận trời.

    “Lão đại, đây là bản đồ bên trong Thiên Tinh Bang, em đã tìm người vẽ lại, bên trong cũng đã có chút ký hiệu.” Lâm Quốc đem bản đồ bên trong Thiên Tinh mình đã vất vả dùng tiền mua được ra.

    “Tốt, làm rất tốt.” Trần Thiên Minh cẩn thận nhìn tấm bản đồ, cảm thấy bên trong đã miêu tả rất chi tiết, Tổng bộ Thiên Tinh Bang tở ven huyện thành, hơn nữa chiếm diện tích rất lớn.

    “Nơi nào, nơi nào, có tiền có thể sai khiến ma quỷ mà.” Lâm Quốc được Trần Thiên Minh khen ngợi một chút, mặt đen cũng hóa thành hồng.

    “Tốt, khi nào chú mua giúp anh một con quỷ, giúp ta xua đuổi tà ma.” Trần Thiên Minh nhìn vẻ mặt hồng hào của Lâm Quốc, cố ý nói.

    “Lão đại giễu cợt.” Lâm Quốc nói xong, lại báo cáo tin tức từ bên ngoài thám thính về Thiên Tinh Bang để báo cáo cho Trần Thiên Minh, nói một chút về các nhân vật trọng yếu trong Thiên Tinh Bang.

    “Tốt, sau khi anh biết tình huống này, lại có thêm tấm bản đồ này, đêm nay anh càng thêm tự tin đi tới Thiên Tinh Bang.” Trần Thiên Minh sau khi nghe xong lời Lâm Quốc, tự tin nói.

    “Vậy lão đại phải cẩn thận một chút.” Lâm Quốc vẫn có chút lo lắng cho Trần Thiên Minh, mặc dù Trần Thiên Minh võ công cao, nhưng rốt cuộc đến cỡ nào, hắn cũng chưa chính thức chứng kiến.

    “Anh sẽ cẩn thận, chú cứ yên tâm. Còn nữa, Ngạn Thanh người này rất thông minh, đêm nay chú bảo hắn đi theo anh, còn chú ở lại khách sạn quan sát.” Trần Thiên Minh nói.

    “Lão đại, hay em và anh cùng đi, bọn họ ở lại khách sạn.” Lâm Quốc vừa nghe Trương Ngạn Thanh có thể đi, liền sốt ruột nói.

    “A Quốc, Ngạn Thanh đi theo anh, cũng không phải cùng anh tiến vào Thiên Tinh Bang, anh bảo cậu ta mướn xe cho anh ở gần Thiên Tinh Bang, sau đó bảo cậu ta chờ anh trong xe. Hơn nữa, chú được mọi người tôn trọng hơn, bọn họ ở lại trong khách sạn, không thể thiếu chú.” Trần Thiên Minh nói với Lâm Quốc lý do mà bản thân muốn để Lâm Quốc ở lại Không Thiên khách sạn.

    “Vậy cũng được!” Lâm Quốc nghe Trần Thiên Minh an bài như vậy, ngẫm lại cũng rất có đạo lý, liền gật đầu đồng ý.

    “Tốt lắm, chú đã không còn gì nữa thì đi làm việc đi.” Trần Thiên Minh liền phất tay, bảo Lâm Quốc đi ra ngoài.


  10. #136
  11. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 128: Thám thính Thiên Tinh Bang

    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    Trần Thiên Minh sau khi thấy Lâm Quốc rời khỏi đây, liền đem mấy thứ mua trên đường ra xem.

    Thì ra là một cái túi nhỏ, hắn mở ra thì thấy, toàn là đinh thép hai ly.

    Hắn cầm lấy một móng tay thép nhỏ, sau đó vận khí, cổ tay hất ra, bắn tới cánh cửa phòng. Cái ghim kia bay như kinh phong, “bộp” một tiếng, đinh thép đã cắm vững vàng trên cửa, đã đâm qua cửa tới một centimet.

    Vì cái gì Trần Thiên Minh lại dùng mấy cái thứ này? Bởi vì ngày đó người bịt mắt kia đã cho hắn gợi ý, lúc đó người bịt mặt chỉ dùng một loại ám khí tiểu phi đao để cứu mình. Chính mình trước kia từng dùng cây tăm bắn đi, tại sao không đổi là đinh thép để phòng thân.

    Nếu đối phương dùng súng bắn mình, mình phải tiên hạ thủ vi cường (ra tay trước), trước tiến bắn rớt súng của hắn. Nghĩ tới đây, tâm lý Trần Thiên Minh một trận đắc ý. Chẳng qua, mới vừa rồi mình bắn không được chuẩn cho lắm, xem ra, mình còn phải hảo hảo luyện thêm, thì đinh sắt mới có thể bay vụt được.

    Vì vậy, Trần Thiên Minh liền nắm ghim sắt lên.

    Rất nhanh đã đến mười giờ đêm, Trần Thiên Minh liền cùng Trương Ngạn Thanh lái xe đến Thiên Tinh bang đỗ ở một địa phương hẻo lánh gần đấy.

    “Ngạn Thanh, được rồi, dừng ở đây.” Trần Thiên Minh bảo với Trương Ngạn Thanh. Đêm nay hắn đặc biệt giả dạng một chút, toàn thân vận quần áo đen, sau đó bên ngoài còn bịt khăn che mặt, nếu như bây giờ xuất hiện, đừng nói là người của Thiên Tinh bang, dù là ba mẹ hắn cũng không thể nhận ra.

    “Lão đại, anh để em đi với anh, nhiều người có thể tiếp ứng cho nhau!” Trương Ngạn Thanh thấy Trần Thiên Minh muốn xuống xe, vội nói với Trần Thiên Minh.

    “Ngạn Thanh, lần này anh chỉ lén dò xét tình hình của bọn họ một chút, cũng không phải đánh nhau gì cả, chú đi theo anh chỉ vướng chân vướng tay. Hơn nữa, chú lại không biết võ công, có việc đi nữa, anh lập tức rời đi, chú không thể đi.” Trần Thiên Minh thấy Trương Ngạn Thanh muốn đi theo mình, vì vậy giải thích cho cậu ta hiểu.

    “Được, em ở đây chờ lão đại, lão đại anh cẩn thận một chút, có chuyện gì gọi điện cho em. Anh Quốc ở khách sạn đã chuẩn bị một ít huynh đệ đang đợi lệnh, nếu như anh càn gì, chúng ta lập tức toàn bộ xuất động.” Trương Ngạn Thanh đem lời của Lâm Quốc nói với hắn nói lại cho Trần Thiên Minh nghe một lần nữa.

    “Anh biết.” Trần Thiên Minh gật đầu, bất quá, với thân thủ những người ngày đó đánh lén mình, chỉ cần một người trong số họ, bọn người Lâm Quốc cũng không phải là đối thủ. Xem ra, mình phải dành một thời gian để dạy võ công cho họ mới được.

    Căn cứ vào ký hiệu trên biểu đồ của Lâm Quốc, đây chính là tổng bộ Thiên Tinh Bang. Bên trong là một tòa nhà lớn, mặc dù chỉ là một tòa nhà có tám tầng, nhưng chung quanh lại xây tường rất cao xung quanh, phỏng chừng chiếm tới vài mẫu đất. Đất đai ở đây, theo giá đất trong huyện cũng phải tới vài triệu, xem ra, Thiên Tinh Bang quả thật không đơn giản.

    Hơn nữa, từ bên ngoài nhìn vào, muốn tiến vào Thiên Tinh Bang, chỉ có thể từ cửa lớn, nhìn cửa lớn canh giữ nghiêm mật, Trần Thiên Minh lắc đầy, mình sao có thể từ cửa lớn nghênh ngang tiến vào chứ?

    Trần Thiên Minh nhảy lên, ven theo dãy tường cao, hắn bám lầy bờ tường, nhẹ nhàng ló đầu ra thám thính, dò xét xem bên dưới có ai tuần tra hay không.

    Quả nhiên, phía dưới có hai gã đang ngồi trên ghế dài dưới lầu, vừa hút thuốc, vừa nhỏ giọng tán dóc với nhau, còn không thì luôn dò xét bốn phía.

    Trần Thiên Minh thừa dịp bọn họ không chú ý, vận khí toàn thân, bay vọt một cái, nhẹ nhàng bay vào trong, sau đó bay lên một gốc cây lớn. Đứng ở trên cây Trần Thiên Minh cẩn thận xem tòa nhà trước mặt một lượt, tuy nói cao tám tầng nhưng không phải mỗi cửa sổ nào cũng mở đèn, chỉ có một số phòng mới thấy đèn sáng.

    Muốn tra xét bọn chúng, phải đến xem xét một căn phòng có bật đèn sáng, hy vọng có thể tra được tình huống của bọn chúng. Đặc biệt có thể tìm được kẻ muốn giết mình ngày đó, khẩu súng đã bắn mình, giọng nói của kẻ đó Trần Thiên Minh vẫn còn nhớ rõ, nếu giờ để hắn gặp lại, hắn sẽ nhận ra được.

    Hiện giờ đêm ngày càng sâu, ánh trăng chẳng biết chẳng đến nơi nào. Hôm nay là mùng hai Tết Nguyên đán, ánh trăng cũng chẳng biết đang phát sáng ở nơi nao, cho nên Trần Thiên Minh mới chọn tối hôm nay đến thám thính Thiên Tinh Bang. Đặc biệt chọn cho mình một bộ quần áo màu đen, hòa cùng bóng đêm một màu, nếu như không chú ý quan sát, khó mà phát hiện ra mình.

    Trần Thiên Minh thật cẩn thận nhìn khắp tứ phía, hai kẻ tuần tra ở bên ngoài hình như có chút buồng ngủ, đang dựa đầu trên ghế đá, hình như đang ngủ.

    Hắn lại nhẹ nhàng bay vọt lên trên, bay lên trên lầu hai. Thấy mình chỉ nhún nhẹ người đã bay lên lầu hai, Trần Thiên Minh tâm lý vui vẻ vô cùng. Xem ra, công lực của mình ngày càng lợi hại rồi. Tầng thứ tư Thân khinh như yến (thân nhẹ như chim yến) cùng tầng thứ năm thảo mộc giai binh (cây cỏ cũng là binh khí), xem ra mình đã đạt được.

    Mình không phải chỉ một thoáng đã bay lên lầu sao? Mình chỉ dùng một cây tăm, có thể bắn lên trên cửa, bất quá, bây giờ mình mang theo đinh sắt, không phải cây tăm, hơn nữa mình mang theo một bó to, phỏng chừng có đến một trăm mấy chục cây, có thể bắn hạ vài chục người. Lúc xế chiều đã luyện công, mặc dù không phải bắn rất chuẩn, nhưng cũng không tệ lắm, nếu như muốn bắn vào miệng người đó, phỏng chừng cái mũi chạy không thoát.

    Trần Thiên Minh nhẹ nhàng nhảy lên trên mép cửa sổ, trên mỗi cửa số đều có, vừa lúc thuận lợi hắn có thể đứng chân lên, sau đó dò xét.

    Ồ, có ngươi đang tắm rửa? Trần Thiên Minh trong lòng cao hứng một trận, nghĩ không ra hôm nay vận tốt đến hai lần, thứ nhất là tới căn phòng có ánh sáng, lại là phòng tắm, hơn nữa còn có người đang tắm.

    Trần Thiên Minh tập trunh nhìn vào, liền mất hết tâm tình. Thì ra kẻ tắm rửa bên trong là một người đàn ông, dựa vào cơ bắp của hắn, đoán chừng hắn cỡ bốn mươi tuổi.

    Trần Thiên Minh mất hứng dò xét gian phòng . Hắn nhẹ nhàng thăm dò, muốn nhìn xen bên trong tột cùng có gì. Cảnh bên trong làm cho Trần Thiên Minh rất khoái, bởi vì bên trong có một đôi nam nữ trần truồng đang nằm trên giường ra sức vận động. Xem ra nam cỡ chừng ba mươi tuổi, còn nữ, từ bên mặt nhìn, khoảng cỡ hai mươi tuổi. Tình cảnh bọn họ bây giờ, thật giống cái mà Trần Thiên Minh chứng kiến cảnh anh Cường cùng Tam Muội tại thôn quê lần nọ, chỉ khác là lần nọ làm trên đất, lần này làm trên giường.

    Càng không giống chính là, lần trước bọn anh Cường là dùng chiều nữ trên nam dưới, lần này là nam đang nửa quỷ đâm từ phía sau vào người nữ, phía trước người nữ cũng nửa quỷ, đang bò trên giường như con chó cái, tựa như giường đôi.

    Chiêu thức này là sao? Trần Thiên Minh nhất thời nghĩ không ra là cái gì, mặc dù loại này đã từng xem qua trên một bộ phim, cũng chưa ai nói đây là chiêu gì.

    Bởi vì cửa sổ không đóng chặt, Trần Thiên Minh nhẹ kéo một chút, đã nghe được trực tiếp âm thanh từ bên trong hiện trường.

    Gã nọ hình như đang cầm lấy cái đó của hắn, từ phía sau đâm vào bên trong người phụ nữ. Tình cảnh cường hãn như vậy, làm cho phía dưới Trần Thiên Minh lập tức phản ứng.

    “A…” Đây là tiếng rên rỉ lớn của cô gái kia, Trần Thiên Minh vội vang dùng tay che lỗ tai của mình, tahnh âm này làm hắn có chút xấu hổ, nghĩ không ra trên giường có thể phát ra âm thanh lớn như vậy! Xem ra, tự mình xem trên phim còn có kinh nghiệm của cá nhân mình, phương pháp tiêm chiếm phần lớn. Nếu như không tại hiện trường chứng kiến cùng nghe âm thanh này, đánh chết Trần Thiên Minh cũng không tin lại có chuyện như vậy, vốn chỉ lén lút hưởng thụ, sao có thể la lớn tiếng như vậy, cứ như hô cứu mạng, sợ người khác không nghe sao.

    “Hừm…” Đây là âm thanh phát ra từ trong lỗ mũi gã kia cùng thanh âm tức giận hỗn hợp lại. Gã nọ vỗ vào mông cô gái kia, dùng tay nắm lấy bộ ngực của cô gái, sau đó dùng sức bóp.

    Mẹ, la lớn như vậy sao, dùng lực mạnh như vậy, làm sao người ta sống nổi? Trần Thiên Minh vừa nói vừa ấn nhẹ phía dưới đang cứng lên của mình, nếu như không ấn xuống, nó sẽ phá hư tường mất.

    “Mạnh nữa, mạnh nữa đi, em.. sướng quá…” Cô gái nọ cứ như điên cuồng, liều mạng kêu lớn.

    “Cái gì? Còn muốn mạnh nữa sao?” Trần Thiên Minh có chút phát điên, hắn nhìn gã đàn ông này đang thở hổn hển như trâu, mặc dù như chuyển rất có lực, cũng rất nhanh, nhưng xem vào khí sắc của gã này, dường như đã đến cực hạn.

    Chẳng qua, Trần Thiên Minh tận mắt nhìn thấy. Nghe được cô gái kia cổ vũ gã nọ rất hưng phấn, dĩ nhiên âm thanh cùng tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn, chiếc giường cũng theo bọn họ mà vang lên tiết tấu không ngừng.

    Hoàn hảo, căn phòng này không động. Trần Thiên Minh tự an ủi mình. Bất quá, gã này sẽ không kiên trì được lâu nữa, xem lại một chút đi, người khác ở trên giường nói rất nhiều, thật sự rất nhiều. Hơn nữa, chính mình cũng có thể nhìn để nghiên cứu cũng tốt. Không phải có câu nói “đọc sách chung quy vẫn không đủ” mà? Muốn biết thêm thực tế, cần xem trực tiếp hiện trường một chút, đó mới là tốt nhất. Sách A và phim A chỉ là nói qua, không thể bằng thực tế được.

    “A….” Một tiếng nữa phát ra, đây là thanh âm từ trong miệng gã kia phát ra. Sau khi gã kêu lên một tiếng này, tựa như một con chó chết ngả lên lưng cô gái, liên tục thở hổn hển.

    Kết thúc? Không? Trần Thiên Minh thầm nói. Không phải oán ngươi sao? Tên này động tác đã đến cực hạn, đầu không to mà cứ ưa đội mũ lớn, bản thân không thể giữ lâu như vậy, sẽ không dùng lực mạnh như vậy, phải từ từ mà tiến thôi Trần Thiên Minh nhìn gã kia mà tự nhủ.

    “Anh Tinh, anh thật là lợi hại!” Cô gái kia xoay người nhịn nam nhân cười tình. Nhưng từ hai gò má ửng hồng của nàng, thì biết nàng vẫn còn chưa thỏa mãn, có thể là vì lấy lòng người đàn ông, nên cố ý nói như vậy. Trần Thiên Minh nhìn đến đây, đối với người phụ nữ mà nói, phụ nữ mặc dù nói sợ lập gia đình, nhưng lại càng sợ lấy một nam nhân vô dụng. Con người mà, đó chính là “hạnh phúc tự nhiên”!

    “Ha ha, phải không?” Cái kẻ tên là anh Tinh kia, chính là Thiên Tinh lão đại Thiên Tinh Bang, Trần Thiên Minh từ tài liệu của Lâm Quốc đã biết được. Trong lòng Trần Thiên Minh cuồng hỉ một trận, không thể nghĩ ra có thể gặp lão đại Thiên Tinh Bang ở chỗ này.

    “Ừm, anh… anh mới vừa làm cho người ta sướng lắm, giờ lại muốn một lần nữa.” Người con gái nọ nuốt nước bọt, nói. Nàng nói lời này phi thường có trình độ, nàng không phải vì bản thân ăn không no, mà làm thương tổn đến thể diện của Thiên Tinh. Mà là nói đã ăn no, còn muốn ăn thêm một lần, vừa chiếu cố thể diện của Thiên Tinh, lại có thể thỏa mãn ham muốn của mình.

    “Ngươi đúng là tiểu tao hóa (đồ lẳng lơ), vẫn còn muốn ăn nữa, bất quá, ta thích!” Thiên Tinh vừa nói vừa hung hăng bóp lên cặp *** của cô gái.

    “Anh Tinh, anh lại trêu người ta rồi, làm hại người ta lại bắt đầu có chút muốn…”

    Nữ nhân kia vừa nói vừa cố gắng ưỡn lên cặp *** cao vút của mình, sau đó mở rộng cặp đùi đẹp, đem địa phương đẹp mê người phía dưới lộ ra.

    Mẹ kiếp! Trần Thiên Minh nhìn không chớp mắt địa phương phía dưới của ả đàn bà kia, trong lòng cuồng loạn. Phía dưới hắn lại bắt đầu liều mạng đâm vào tường.


  12. #137
  13. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 129: Hiểu rõ chân tướngBang


    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    “Tiểu tao hóa (lẳng lơ), em đừng quấy nữa, anh còn có việc! Đứng lên đi, mặc quần áo đi, giúp anh ra bên ngoài gọi Thiên Bằng vào đây.” Thiên Tinh vừa nói vừa đứng lên, cầm áo quần chuẩn bị mặc vào.

    “Vâng.” Nữ nhân kia vẻ mặt uể oải, chẳng qua Thiên Tinh là lão đại, nói như thế nào thì như thế đấy.

    “Nhìn em kìa… bộ dáng lẳng lơ thế kia, xem ra vẫn chưa ăn no, được, đợi anh giải quyết xong mọi việc, anh lại giúp em ăn no nê nha.” Thiên Tinh nói xong, lại bóp lên bộ ngực đầy đặn của ả kia một cái, sau đó mặc áo quần vào.

    “Em ra ngoài đây.” Nữ nhân kia nhìn Thiên Tinh gật đầu, đi ra ngoài.

    Chỉ chốc lát sau, cánh cửa bị đẩy ra, một gã liền tiến vào, Trần Thiên Minh tập trung nhìn tới, thì ra là Thiên Bằng. Thiên Bằng thì hắn biết, chính hắn đã đến cửa hàng của nhà Tiểu Trữ thu bảo vệ phí, sau đó bị sư huynh Thái Đông Phong của Tiểu Trữ giáo huấn một trận.

    “Đại ca, anh tìm em” Thiên Bằng thấy chăn gối lộn xộn, còn có ả đàn bà vừa rồi khi ra ngoài bộ dáng xuân tình rạo rực, đã biết bọn họ mới vừa làm chuyện gì rồi.

    “Người anh em, chú lại đây, chuyện sáng nay anh giao chú làm sao rồi?” Thiên Tinh ném cho Thiên Bằng một điếu thuốc, sau đó đánh bật lửa thắp điếu thuốc trên miệng.

    “Đã xong, không có vấn đề gì. Chúng ta làm việc này cũng không phải lần đầu.” Thiên Bằng không cho là đúng, đại ca khẩn trương quá rồi, việc này cần gì phải chú ý? Trước kia đều làm như vậy mà.

    Thiên Tinh trừng mắt nhìn Thiên Bằng một cái, có hơi tức giận: “Người anh em, chú sao vậy, đại ca bình thường dạy chú thế nào, cẩn thận thì dùng thuyền được cả vạn năm. Hơn nữa, lúc này sư phụ đặc biệt coi trọng giao dịch này, đặc biệt phái tiểu sư đệ kiểm tra chúng ta, nếu như lần này chúng ta làm hỏng, chú anh đều sống không được.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng còn chưa hiểu rõ, liền nói với gã.

    “Em sai rồi, đại ca, em sẽ cẩn thận.” Thiên Bằng thấy Thiên Tinh tức giận, vội cúi đầu nói.

    “Chú biết là tốt.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng đã nhận sai, cũng không nói hắn nữa.

    “Đại ca, anh bảo lần này là 50kg thuốc phiện à?” Thiên Bằng nhỏ giọng hỏi.

    “Thuốc phiện? 50kg?” Trần Thiên Minh vừa nghe, trong lòng thầm nghĩ. Buôn bán 50gam thuốc phiện sẽ bị xử bắn, bọn người Thiên Tinh cùng Thiên Bằng buôn đến 50kg thuốc phiện, vậy phải xử bắn bao nhiêu lần mới đủ chứ?

    Thiên Tinh vừa nghe Thiên Bằng đem chuyện họ làm lần nói ra, vội đứng lên, nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn ra cửa một chút. May mà Trần Thiên Minh cơ trí, hắn thấy Thiên Tinh đi tới cửa sổ, nhìn xem một chút. May mà Trần Thiên Minh cơ trí, hắn thấy Thiên Tinh đi tới cửa sổ, liền bay lên lầu ba. Chờ khi Thiên Tinh rời khỏi cửa sổ, hắn lại nhẹ nhàng nhảy xuống.

    “Chú về sau nói năn phải chút ý một chút. Đây không phải là chuyện nhỏ, không được ở đâu cũng nói lung tung.”

    Thiên Tinh nhỏ giọng cẩn thận nói với Thiên Bằng.

    “Đại ca, anh cũng quá khẩn trương rồi đó. Nơi nay là địa phương nào chứ? Đây là địa phương của Thiên Tinh Bang, người ngoài căn bản không thể vào được, hơn nữa, chúng ta lại ở trên lầu, cửa được đóng kín, nơi này chỉ có hai anh em chúng ta, làm sao có người nghe được.” Thiên Bằng nhìn Thiên Tinh cười cười, nói.

    Thiên Tinh gật gật đầu, nói: “Chú nói cũng có lý, nhưng chúng ta cũng phải cẩn thận. Ai, vốn cũng không có gì, làm nhiều làm ít, đều là làm. Chẳng qua lần giao dịch này số lượng quá lớn, sư phụ không yên lòng, nên mới phải tiểu sư đệ đến. Anh thành thật nói cho chú biết, lần giao dịch này lượng thuốc phiện tuyệt đối trên 50kg.”

    “Nhiều vậy sao?” Bắt đầu Thiên Bằng cũng có chút đoán, nhưng không ngờ, so với dự đoán của mình lại nhiều hơn như vậy. “Đại ca, nói như vậy, chúng ta làm xong lần này, sẽ có tiền xài dài dài phải không?”

    “Cái đó đương nhiên, lần này sư phụ tự mình liên hệ với tướng quân ở Tam Giác Vàng, mục đích chính là muốn giao dịch làm lớn lên. Về sau, tất cả quyền khống chế thuốc phiện đều sẽ thuộc về tay chúng ta. Đến lúc đo, chúng ta liền phát tài!” Thiên Tinh càng nói càng cao hứng, dĩ nhiên cười ha hả.

    “Ha ha ha.” Thiên Bằng thấy đại ca cười, hắn cũng cười rộ theo.

    Trần Thiên Minh càng nghe càng sợ hãi, thì ra giao dịch của Thiên Tinh Bang là thuốc phiện, xem ra, Thiên Tinh Bang không phải là một bang hội đơn giản. Hơn nữa, bọn họ giao dịch lần này lên tới 50kg thuốc phiện. Mình vốn muốn lén xem tình hình Thiên Tinh Bang một chút, cùng vụ ám sát mình có liên quan gì không, không ngờ được, lại khiến mình nghe được tin tức này.

    Thiên Tinh cười một hồi, sau đó nhìn Thiên Bằng, quan tâm hỏi: “Người anh em, thương thế của chú thế nào rồi?”

    “Đã đã nhiều rồi.” Thiên Bằng thấy Thiên Tinh hỏi thăm thân thế của mình, lắc đầu, nói: “Thuốc tiểu sư đệ đưa dùng thật tốt, không tói hai ngày, đã đỡ hơn rất nhiều.”

    “Cái này cần gì phải nói, đó là do sư phụ tự mình luyện ra, chúng ta cũng không có, chỉ có hắn mới có. Chú nghĩ đi, sư phụ rất thương yêu hắn, cho nên, ngàn vạn lần không nên đắc tội với hắn.” Thiên Tinh nói với Thiên Bằng. Tiểu sư đệ này bọn họ không thể đắc tội được, luận võ công, bọn họ không phải đối thủ của Thái Đông Phong, luận trí tuệ, lại càng không phải, hơn nữa cha của Thái Đông Phong lại là phó thị trưởng, đây chính là nguyên nhân chính khiến sư phụ đối tốt với Thái Đông Phong.

    “Đại ca, nói như vậy, chức lão đại Thiên Tinh Bang của anh không phải giao cho tiểu sư đệ làm sao?” Thiên Bằng nghe Thiên Tinh nói như vậy thì rất khẩn trương. Đại ca hắn làm lão đại Thiên Tinh Bang, hắn đi theo có rất nhiều chỗ lợi. Nhưng nếu như để cho Thái Đông Phong làm lão đại, vậy mình chẳng còn xơ múi được gì.

    “Sẽ không đâu, cái này thì chú đừng lo lắng. Chỗ tiểu sư đệ ở trong thành phố càng tốt hơn nhiều so với Thiên Tinh Bang, hơn nữa, cái loại đại thiếu gia phong lưu đã quen này, sẽ không ngốc ở trong cái huyện này đâu. Nếu như lần này không phải sư phụ gọi hắn xuống, hắn tuyệt không xuống! Còn nữa, chú có thời gian dẫn tiểu sư đệ tới chỗ Diệp Đại Vĩ chơi đùa, hắn là một sắc lang, thích mỹ nữ, chúng ta phải đối xử tốt với hắn. Như vậy, hắn mới có thể nói tốt về chúng ta trước mặt sư phụ.” Thiên Tinh gạt tàn thuốc xuống, thở ra một làn khói trắng đục.

    Thiên Bằng kéo kéo thắt lưng nói: “Đại ca anh yên tâm, em sẽ tìm một thời gian đi cùng tiểu sư đệ, em làm việc, anh cứ yên tâm”

    Trần Thiên Minh ở bên ngoài nghe được Thiên Tinh cùng Thiên Bằng nói chuyện, trong lòng mừng thầm, rốt cục đã có manh mối, thì ra bọn Thiên Tinh có quen Diệp Đại Vỹ.

    “Vậy thì tốt, chú cứ theo đại ca mà làm, đại ca sẽ không bạc đãi chú đâu.” Thiên Tinh vừa nói vừa vỗ vai Thiên Bằng, Thiên Bằng dù sao cũng là em ruột hắn, cho dù bình thường hắn làm sai một vài chuyện, mình đều tha thứ cho hắn. Hơn nữa, lúc xông pha giang hồ, mẹ đã dặn dò một câu, mẹ bảo phải chiếu cố tốt đến Thiên Bằng, cho nên, chỉ cần không phải chuyện gì quá sức lớn, hắn đều giao do Thiên Bằng làm.

    “Đại ca, còn tên Trần Thiên Minh kia chúng ta làm sao? Chẳng lẽ bỏ qua cho hắn vậy sao?” Thiên Bằng vuốt ngực mình, căm hận nói. Từ sau khi hắn cùng Thiên Tinh học võ công, xuất đạo lâu như vậy cũng chưa từng bị thua, không ngờ đến, ngày đó bị Trần Thiên Minh đánh nhanh gãy xương sườn, nếu như không phải do người bịt mặt xuất hiện, Trần Thiên Minh kia sẽ không có vận may như vậy.

    “Chú nhìn chú kìa, cả ngày chỉ nghĩ đến báo thù, tiểu sư đệ không phải đã nói sao? Phải chờ sau khi chúng ta làm xong vụ mua bán này, sẽ cùng chúng ta đối phó với Trần Thiên Minh sao? Hơn nữa lần mua bán này này sự tình trọng đại, nếu như thất bại, y theo tính cách của sư phụ, chúng ta sẽ sống không nổi. Tiểu sư đệ còn nói, lúc này đây đã có người ra mặt cứu Trần Thiên Minh, chuyện không phải là đơn giản. Muốn chúng ta cẩn thận hành sự!” Thiên Tinh nhìn Thiên Bằng, hắn có một thằng em tính tình nóng nảy, rất dễ xúc động. Chẳng lẽ nó không biết với hành động lần này, xúc động rất có hại hay sao?

    “Vậy cũng được!”Thiên Bằng bị Thiên Tinh nói như vậy, liền nhụt chí như quả cầu hết hơi, gật đầu, đáp ứng.

    “Đừng nóng vội, đại ca sẽ ra mặt giúp người.” Thiên Tinh thấy Thiên Bằng đáp ứng, cũng vui vẻ gật đầu.

    Trần Thiên Minh vừa nghe, trong lòng cả kinh, thì ra vụ ám sát lần này là do bọn Thiên Tinh làm. Trời ơi, rốt cuộc hắn cũng đã rõ, vì sao lúc ấy hắn cảm giác kẻ cầm súng giết người lại có giọng nói quen thuộc như vậy, thì ra là Thiên Bằng. Trong một lần, tại cửa hàng của Tiểu Trữ, chính mình đã nghe qua thanh âm hắn ta, chỉ là nhất thời không nhớ ra, bây giờ hắn càng nghe càng cảm giác được đó chính là thanh âm của Thiên Bằng.

    Bọn chúng cùng Diệp Đại Vỹ quen thuộc như vậy, nhất định là Diệp Đại Vỹ xuất tiền bảo bọn chúng làm.

    Mẹ nó, Diệp Đại Vỹ, Trần Thiên Minh ta không phế mày, ta sẽ mang họ mày. Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh oán hận nắm chặt bàn tay.

    Bất quá, ngay bây giờ ta sẽ đi vào giết chết Thiên Tinh và Thiên Bằng. Trần Thiên Minh thầm nói trong tâm. Nghĩ tới đây, hắn lấy từ trong túi ra vài thanh đinh sắt, chuẩn bị bắn vào mặt Thiên Tinh với Thiên Bằng, sau đó, chính mình lại từ cửa sổ nhảy vào trong, giết sạch bọn chúng.

    Ngày đó cùng bọn chúng giao thủ, hai tênThiên Tinh cùng Thiên Bằng liên thủ cũng không phải là đối thủ của hắn, nếu như không phải con chó nhật Thiên Bằng kia bắn mình ba phát súng, mình đã đánh ngã bọn chúng rồi. Cho nên, giết chết hai tên Thiên Tinh với Thiên Bằng, mối hận bị ám sát xem như đã báo, cuối cùng, mình sẽ tìm tên khốn kiếp Diệp Đại Vỹ tính sổ.

    “Đại ca, thời gian giao hàng là vào lúc nào?” Thiên Bằng quân tâm hỏi. Kỳ thật Thiên Bằng hỏi điều này có hai mục đích, thứ nhất là xem lúc nào có thể hoàn thành vụ mua bán này, đại ca đưa cho mình tiền thưởng, như vậy, mình có thể tìm Lý Hoa tiểu thư hảo hảo sảng khoái một cái. Còn chuyện nữa, là tìm Trần Thiên Minh báo thù, Thiên Bằng hắn còn chưa trả được mối hận này, làm sao sau này hắn ra giang hồ làm loạn nữa?

    “Cuối tuần sau, lúc này sư phụ sẽ cùng tướng quân Tam Giác Vàng kia bàn định. Hiện giờ tiểu sư đệ đang làm một ít quan hệ thông thương bên ngoài, sau đó có thể giao dịch.” Thiên Tinh cảnh giác nhìn khắp tứ phía, nhỏ giọng nói với Thiên Bằng.

    “Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Thiên Bằng cao hứng nói. Chỉ có một tuần, vậy thì hắn có thể chờ, ha ha, đợi đến lúc đó, mình có thể khoái ý ân cừu (mặc sức báo thù). Nghĩ tới đây, Thiên Bằng lại cười to một trận.

    “Cốc cốc cốc” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

    “Ai?” Thiên Bằng lớn tiếng nói với kẻ ngoài cửa.

    “Là em.” Ngoài cửa vang lên giọng nói của một phụ nữ.

    “Mẹ nó, là tiểu tao hóa (ả đàn bà lẳng lơ) kia.” Thiên Tinh vừa nghe là giọng nói của ả nọ, sắc mặt liền chùng xuống.

    “Chuyện gì?” Thiên Tinh vừa nói vừa mở cánh cửa ra, ở ngay trước cửa chính là ả đàn bà vừa vận động với hắn.

    “Thiếu… thiếu gia bảo người có chút việc, quay về thành phố, ngày mai lại trở lại.” Ả đàn bà hình như có chút khẩn trương nói.

    “Úc.” Thiên Tinh thấy vẻ mặt ả đàn bà có chút kỳ quái. Bời vì hắn vừa mới nhìn ả ta lúc rời đi, vẻ mặt biểu lộ sự ăn không no, còn bây giờ, lộ ra bộ dáng ăn no nê xuân thủy (khoái lạc). Chẳng lẽ, ả… ả mới cùng Thái Đông Phong…

    Nghĩ tới đây, Thiên Tinh mặc dù giận, nhưng không dám nói ra, dù sao, Thái Đông Phong so với hắn còn lợi hại, còn âm hiểm hơn.


  14. #138
  15. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 130: Xe buýt


    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    Vì thế, Thiên Tinh chán ghét hướng ả đàn bà kia khoát tay nói: “Em đi đi, anh biết rồi..”

    “Đại ca, người phụ nữ của anh thật dễ chịu, càng ngày càng gợi cảm mê người.” Thiên Bằng nhìn ả đàn bà kia rời đi cái mông thật lớn, mê đắm mà nói. Hắn đối với ả đàn bà này rất thèm khát, nhưng đây là đàn bà của đại ca, hắn không dám khinh thường vọng động.

    Thiên Tinh nhìn thấy bộ dạng Thiên Bằng như vậy, trong lòng đột nhiên vừa động, hắn hỏi Thiên Bằng: “Như thế nào, muốn chơi sao?”

    “Đâu, đâu có? Đây là phụ nữ của đại ca, đàn em sao dám thượng chứ?” Thiên Bằng nuốt nuốt nước miếng, lưu luyến không dứt nói. Hắn không nghĩ thượng ả đàn bà này là giả, sợ đại ca trách tội là thật.

    “Mọi người là anh em, đêm nay anh để cho cô ta cùng chú một đêm!” Thiên Tinh oán hận nói. Mặc dù hắn thích thượng lên đàn bà của người khác, nhưng không thích người khác lên đàn bà của hắn. Thế nhưng con đàn bà lẳng lơ này lại dám quyến rũ Thái Đông Phong, đã vậy mình không cần nữa, mình sẽ biến ả thành xe buýt công cộng.

    Dù sao ả cũng chỉ là một tiểu thư câu lạc bộ đêm, sau đó mình thượng qua, cảm thấy vóc dáng xinh đẹp, công phu trên giường cũng không tệ, cho nên mới thu nạp. Không ngờ con đàn bà này thấy Thái Đông Phong đẹp trai hơn mình, bản lãnh hơn mình, lại dám lên giường với Thái Đông Phong. Mẹ nó, đêm nay để cho Thiên Bằng thao chết mày, sau đó hễ có người anh em nào có biểu hiện tốt, liền thưởng cho hắn ta ngủ với ả ta một đêm. Mẹ kiếp, đây là hậu quả phản bội mình. Nghĩ tới đây, tâm lý Thiên Tinh lại càng sảng khoái hơn, nghĩ đến ả đàn bà này sẽ bị người khác thao (chơi), tâm lý hắn rất thoải mái.

    Đều là do Thái Đông Phong, từ sau khi đến Thiên Tinh Bang, hắn chỉ toàn thủ bức tranh cước (tranh đoạt) với mình, cứ như hắn là lão đại vậy. Theo nét mặt của sư phụ hiện giờ, mình sẽ không so đo với hắn. Bây giờ, hắn ngang nhiên thượng lên đàn bà của mình. Có cơ hội, nhất định mình phải làm cho hắn sống dở chết dở mới được.

    Thật ra không giống Thiên Tinh, hắn là một kẻ rất thâm sâu, không giống Thiên Bằng cái gì cũng biểu lộ trên khuôn mặt. Bất quá hiện giờ hắn đấu không lại Thái Đông Phong, không thể làm gì khác hơn là nuốt hận nhẫn nại chịu đựng.

    “Thực sao, đại ca?” Thiên Bằng vừa nghe, cao hứng kêu lên, hắn có chút không tin vào lỗ tai mình, hắn hoài nghi có phải mình nghe lầm hay không.

    “Là sự thật.” Thiên Tinh gật gật đầu.

    “Nhưng… nhưng đại ca, đấy là phụ nữ của anh.” Thiên Bằng ngẫm lại, có chút không hiểu.

    “Không sao, ả đàn bà này cũng chẳng phải con gái đàng hoàng gì, trước khi ả ta theo anh, cũng không biết đã lên giường với bao nhiêu đàn ông. Hơn nữa, đại ca cũng đã chơi nàng đủ rồi, vừa lúc đưa cho người anh em giải trí.” Thiên Tinh ra vẻ hào phóng nói. Phụ nữ mà, nơi nào chẳng có, mình lại đến câu lạc bộ đêm tìm một em xinh đẹp. Hiện giờ chủ yếu là anh có tiền, anh muốn mười mỹ nữ cũng được.

    “Vậy… vậy cám ơn đại ca.” Thiên Bằng nghe Thiên Tinh nói như vậy, hắn cũng yên tâm. Hơn nữa, ả đàn bà này có bộ ngực cao vút cùng cặp mông vừa lớn lại vừa tròn, lâu nay mình vẫn muốn sờ vuốt, trước kia vì đại ca chưa cho thượng, bâu giờ đại ca bỗng dưng cho hắn thượng lên ả đàn bà này, vậy hắn cũng không khách khí nữa. Nghĩ tới một hồi có thể thượng lên, tâm lý hắn thật sự là vui đến nở hoa, đồ vật bên dưới cũng đồng thời phối hợp mà dựng thẳng lên.

    “Ha ha, anh em nhà mình cả, không cần khách sao.” Thiên Tinh thấy một chiêu này của mình có thể nhất cử lưỡng tiện, chính hắn cũng cao hứng.

    Thiên Bằng sờ lên đầu mình, hắn ngẫm lại, sau đó hỏi Thiên Tinh: “Đại ca, sư phụ không phải có rất nhiều tiền rồi sao? Tại sao còn muốn chuẩn bị vụ buôn thuốc phiện lớn như vậy?”

    Thiên Tinh vừa nghe Thiên Bằng hỏi như vậy, liền trừng mắt nhìn Thiên Bằng, sau đó nói: “Chú em, lời này may mà chú nói với anh, nếu chú nói trước mặt Thái Đông Phong, hay là nói lời này trước mặt sư phu, vậy chú bi thảm rồi. Chú sau này ngàn vạn lần không được nói như vậy, chuyện này anh cũng không biết quá rõ ràng, bởi vì tin tức như thế này, sư phụ không có khả năng cho chúng ta biết. Bất quá anh có thể lén nói cho chú, nghe nói sư phụ cần rất nhiều tiền, là để chuẩn bị làm một đại sự.”

    “Đại sự gì?” Thiên Bằng vừa nghe Thiên Tinh nói như vậy, trong lòng kỳ quái, không khỏi hỏi lại Thiên Tinh. Tò mò, là bệnh chung của con người.

    Mà ở bên ngoài kẻ đang nghe lén Trần Thiên Minh nghe Thiên Tinh nói như vậy, cũng không ngoại lệ, hắn cũng muốn nghe Thiên Tinh nói xem sư phụ gã cần rất nhiều tiền là để làm đại sự gì, rốt cuộc là đại sự gì?

    “Chú em, anh cũng không biết, hơn nữa, có chuyện, chúng ta không biết thì hay hơn. Thành thật nói cho chú biết, Thiên Tinh Bang chúng ta ở chỗ này làm ăn, chỉ là một bộ phận của sư phụ thôi, sư phụ còn làm ăn ở nhiều nơi khác!” Thiên Tinh vỗ vỗ bả bai Thiên Bằng, tiếp tục nói: “Chú cũng đừng quá tò mò như vậy, có khí, người bị tò mò mà hại chết. Chú nghe anh nói, anh bảo chú làm cái gì thì chú làm cái đó, uống rượu của chú, thượng phụ nữ của chú, cái này không phải rất khoái sao?”

    “Đúng vậy, đúng vậy, đại ca nói đúng, đầu óc em không được thông minh lắm, em cứ theo đại ca mà làm. Đại ca bảo em đi hướng đông, em liền đi hướng đông, đại ca bảo em hướng tây, em liền đi hướng tây.” Thiên Bằng hướng Thiên Tinh gật đầu lia lịa, nói. Từ nhỏ hắn đã đi theo Thiên Tinh ra đời, hắn đã quen nghe Thiên Tinh chỉ huy.

    Trần Thiên Minh nghe đến đó, biết về sau không còn chuyện gì nữa, hắn cầm lấy cương đinh trong tay, nhắm ngay hai tròng mắt Thiên Tinh, chuẩn bị bắn ra. Bởi vì, từ tình huống ngày đó giao thủ, xem ra võ công Thiên Tinh cao hơn Thiên Bằng, thật là tốt, bắt giặc phải bắt kẻ cầm đầu, mà Thiên Tinh chính là vua ở đây.

    Trần Thiên Minh vừa định bắn ra, lại dừng tay lại. Bởi vì hắn bỗng nhớ tới, bọn Thiên Tinh không phải muốn tiến hành một vụ giao dịch thuốc phiện sao? 50kg thuốc phiện nếu như giao dịch tại huyện J, vậy nguy hại đến cỡ nào cho xã hội. Giờ giết Thiên Tinh với Trần Thiên Minh, nhưng bọn chúng không phải đã nói sao? Bọn chúng còn có một tiểu sư đệ trông nom chúng, mà cấp trên lại còn là một vị sư phụ đang chuẩn bị làm đại sự nữa.

    Nghĩ tới đây, Trần Thiên Minh lại do dự? Nên giết Thiên Tinh với Thiên Bằng ngay bây giờ? Hay là bỏ qua bọn chúng, vào lúc bọn chúng giao dịch thuốc phiện mới giết hết bọn chúng? Hơn nữa, Thiên Tinh không phải có nói sao? Tiểu sư đệ của hắn có nói phải đợi sau khi chuẩn bị hoàn tất vụ giao dịch, hắn sẽ đích thân xuống tay với mình, cho dù mình bây giờ giết Thiên Tinh với Thiên Bằng, vậy tên tiểu sư đệ của chúng vẫn có thể giết mình.

    Cho nên, mình ở ngoài sáng, bọn họ ở trong tối. Đặc biệt tên tiểu sư đệ kia mình còn chưa biết là ai? Nếu đến lúc đó lại có người tới ám sát mình, vậy tiểu mệnh của mình quá nguy hiểm rồi. Hơn nữa nghe chúng nói, tiểu sư đệ của chúng còn lợi hại hơn chúng nữa. Xem ra, việc này phải bàn bạc kỹ hơn, trước tiên không nên đả thảo kinh xà, không nên có hành động gì, có hành dộng liền giết sạch bọn chúng. Trần Thiên Minh nghĩ tới đây, trong lòng đã có quyết định.

    Từ sau lần hắn bị ám sát, đặc biệt còn có Lưu Mỹ Cầm bên cạnh hắn, hắn đã cảm giác được trách nhiệm của một người đàn ông. Hắn đã tự nói với bản thân, sau này sẽ không nương tay với kẻ thù, nhất định như thu phong tảo lạc diệp (gió thu quét lá rụng), diệt sạch.

    Trần Thiên Minh cầm cương đinh trong tay thả vào trong túi, lại cẩn thận lắng nghe, mong lại có thể nghe thêm một chút tin tức gì đó khác.

    “Chú em, chú biết thì tốt rồi, đại ca sẽ không hại chú, chú dù sao cũng do đại ca mang đi. Được rồi, phải chú ý dưỡng thương, đêm nay chơi cho đã, đừng để mình bị thương. Mấy ngày nữa chúng ta còn giao dịch.” Thiên Tinh nhìn cửa phòng, chậm rãi nói. Nếu như làm tốt chuyện này, sư phụ một khi vui vẻ, khẳng định sẽ thưởng lớn. Hơn nữa, Thái Đông Phong cũng sẽ quay về huyện J, Thiên Tinh Bang lại là thiên hạ của Thiên Tinh hắn. Nghĩ đến đây, Thiên Tinh cao hứng vô cùng.

    “Đại ca, anh cứ yên tâm, em không sao. Nếu như không phải mấy ngày nay cơ thể của em không được tốt, em sớm đã chơi trò 3P. Cho nên, chỉ là một chọi một, không có vấn đề gì, ha ha.” Thiên Bằng nghĩ đến một lát nữa có thể khô người phụ nữ trong lòng mình ngưỡng mộ, tâm lý vui vẻ nở hoa.

    “Hảo, hảo, biết chú lợi hại rồi.” Thiên Tinh cũng không có biện pháp với em trai hắn, hắn khoát khoát tay, nói với Thiên Bằng: “Đi đi, chú đi chơi một chọi một của chú đi!”

    Trần Thiên Minh biết không có gì dễ nghe, về phần hiện trường trực tiếp của Thiên Bằng, hắn cũng không có hứng thú xem. Thứ nhất nơi đây quá nguy hiểm, thứ hai, hắn phải trở về tìm bọn Lâm Quốc hảo hảo thương nghị một chút, như thế nào đem bọn Thiên Tinh Bang cùng tiểu sư đệ kia một lưới bắt trọn.

    Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh lẳng lặng nhảy khỏi lầu hai, tránh đám người Thiên Tinh Bang ở bên dưới, sau đó thừa dịp màn đêm đen kịt, nhẹ nhàng biến mất trong đêm đen.

    “Em đi đây!” Thiên Bằng nghe đại ca nói như vậy, như thế nào có thể cự tuyệt ý tốt của đại ca! Thiên Bằng vội vàng mở cửa phòng, phóng ra ngoài.

    Điều này, làm điều này. Thiên Bằng vừa chạy vừa kêu lên. Căn phòng này hắn rất muốn tiến vào, nhưng lại không dám vào phòng, hẳn là căn phòng của phụ nữ.

    “Cốc cốc cốc.” Thiên Bằng dùng sức gõ cửa, nếu như không phải có chút sợ, hắn đã dùng lực mạnh hơn gõ cửa.

    “Ai đó?” Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ trên thân chỉ khoác một chiếc khăn tắm nhẹ mở cửa, hỏi. Thiên Bằng nhìn bọt nước trên đầu nàng, biết nàng vừa mới tắm xong.

    “Là anh đây.” Thiên Bằng vừa nói vừa cười **** đẩy cửa ra, sau đó chốt cửa lại.

    “Chú, chú muốn làm gì?” Người đàn bà kia giữ chặt khăn tắm, khẩn trương nói.

    “Ha ha, đương nhiên là muốn chơi em!” Thiên Bằng hiện giờ chỉ cảm thấy dục hỏa thăng lên, ả đàn bà quấn khăn tắm che lấy bộ ngực cùng bắp đùi, còn các chỗ khác đều nhìn thấy được.

    “Tôi, tôi nói cho đại ca chú biết!” Ả đàn bà có chút hoảng, Thiên Bằng làm tâm tình nàng đang rối loạn, nhưng vì sợ Thiên Tinh chắc hắn không dám động mình đâu.

    “Ha ha, đại ca anh bảo anh tới tìm em.” Thiên Bằng vừa nói xong, liền xé chiếc khăn tắm của người đàn bà, lộ ra thân thể gợi cảm mê người ngay trước mắt hắn.

    “Không… không muốn…” Người đàn bà kêu rất lớn tiếng.

    “Muốn sao?” Thiên Bằng hứng phấn dục hỏa bay tận trời, hắn rất muốn leo lên ả đàn bà này, bâu giờ ả lại không mặc quần áo đứng trước mặt hắn, hắn sao có thể không động tâm, sao có thể không hưng phấn, sao có thể không khô nàng?

    Thiên Bằng vừa ôm lấy ả đàn bà, sau đó đi đến bên giường, ném mạnh lên giường.

    “A….” Người đàn bà kêu to một tiếng.

    “Tốt, kêu rất tốt.” Thiên Bằng vừa nghe người đàn bà kêu như vậy, tâm lý hắn lại càng thêm hưng phấn. Hắn vừa cao hứng hét to, vừa vội vàng cởi bỏ áo quần của mình.

    “Tôi, tôi đau quá.” Ả đàn bà vuốt vuốt cặp mông bị đau do vừa mới bị Thiên Bằng ném xuống giường vừa rên rỉ đau quá, tư thế vuốt ve cặp mông trắng như tuyết, lại còn kêu đau, hình như đang gọi xuân (gợi tình)!

    Thiên Bằng nhìn tấm thân trần truồng của ả đàn bà, lại vuốt mông, vừa kêu lên, cao hứng cười ****: “Một lát nữa, ha ha, một lát nữa địa phương khác cũng sẽ đau.”


  16. #139
  17. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 131 : Lưỡng toàn kỳ mỹ


    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    Thiên Bằng đem quần áo cởi ra, mỹ nữ trên giường kia, trắng tuyết phát sáng, sinh khí tràn trề, hình như vừa rồi còn kêu hắn nhanh lên một chút, điều này làm cho hắn không xúc động sao được?

    Người con gái kia thấy Thiên Bằng xông lên, kinh hô một tiếng : “Anh …anh xuống ngày!”Mặc dù nói là nói như vậy, nhưng không biết nàng cố ý hay vô tình mà tay của nàng đã ôm lấy phía dưới của Thiên Bằng.

    Mặc dù Thiên Tinh ớ đó cũng rất cường hãn, nhưng so với Thiên Bằng, vẫn còn kém một chút, tuổi trẻ mà, tiền vốn có rất nhiều! Trong lòng của nàng đã có chút hưng phấn, vốn định ngủ một giấc ngon lành, bởi vì vừa rối nàng phải chiến đấu với hai thằng đàn ông, nhưng mà không biết tại sao, Thiên Bằng lại chạy vào đây.

    Bình thường nhìn thấy mình, mặc dù muốn đến gần, nhưng không dám, bữa nay sao lại to gan như vậy, hơn nữa còn nói là đại ca cho phép hắn làm cho đàn bà của anh ấy vui, trong lòng cũng có chút mừng. Nhưng bất quá, nàng ta cũng cảm thấy buồn bực, có khi, đói thì đói muốn chết, nhưng có khi lại như hôm nay, ăn đến ba bốn bữa.

    “A … làm … em đau ….”Người con gái này giữ lấy Thiên Bằng, sốt ruột mà nói, hình như nàng có chút đau, không giống như giả bộ.

    Bởi vì Thiên Bằng cứ tiến quân, banh đùi nàng ra, trực tiếp đâm vào, phía dưới khô queo, không có một chút ẩm ướt, điều này làm sao mà nàng không đau được?

    “Đau hả? Tốt!”Thiên Bằng cao hứng nói, cảm giác chật chội khiến cho hắn thêm hưng phấn, trước kia hắn đã từng làm với một cô học sinh, nhưng từ đó đến giờ vẫn chưa tìm được cảm giác ấy. Bây giờ, cái cảm giác đó đã trở về.

    Thiên Bằng nhìn vẻ mặt cô gái đang nhăn nhó, cười **** : “Ở đây của em vốn rộng mà, sao bây giờ chặt vậy, cái này tốt … rất tốt …”Thiên Bằng kêu lên hai chữ tốt liên tiếp, rồi lại tiếp tục nắm lấy hai chân nàng, mạnh mẽ đâm vào.

    “Đừng ….”Người con gái kêu lên đau đớn, nhưng lại giống như là đang sướng quá, làm cho người ta không phân biệt rõ ràng là nàng vì sướng mà đau, hay là do đau mà sướng??

    Nghe thấy tiếng rên của nàng, Thiên Bằng lại thêm hưng phấn, hắn cao hứng kêu lên : “Đúng, cứ thế, la to lên, rên to lên nào …”Thiên Bằng càng đâm càng sung, càng đâm càng mạnh.

    “Đúng … dùng sức … mạnh lên …”Người con gái bây giờ hình như cũng bắt đầu hưng phấn, nàng phối hợp với động tác của Thiên Bằng, hình như vì hắn mà làm…

    Chẳng qua, việc tốt thì thường không kéo dài được lâu, cái chổ mà vừa khô vừa chật khi nãy, bây giờ càng ngày càng rộng, càng ngày càng ướt, bên trong nước chảy ra rất nhiều, Thiên Bằng cũng không ngại khó, đối mặt với thử thách, hay là vượt khó mà lên, càng tiến vào mạnh mẽ hơn.

    “…”Thiên Bằng và người con gái kia rốt cuộc đã xong, hai người đồng thời hét lên một tiếng, rồi Thiên Bằng gục xuống, ngã trên người cô gái, đầu xoay ra, miệng thở hổn hển.

    “Anh Bằng, anh thật mạnh mẽ!”Người con gái này quả nhiên là một **** phụ, bị Thiên Bằng làm một hồi xong, bây giờ mị cười với hắn.

    “Ha ha, bình thường thôi, vì bây giờ anh đang bị thương, nếu không, anh làm chết em”Thiên Bằng lau lau mồ hôi trên trán, ra vẻ cường hãn nói.

    “Thật sao?”Hai mắt của ả sáng lên, lộ ra dáng vẻ chờ mọng, đúng là tuổi trẻ có khác, Thiên Bằng có sức chịu đựng lâu hơn Thiên Tinh rất nhiều, còn cao hơn cả Thái Đông Phong vừa rồi. Nghĩ vậy, ả làm ra vẻ mặt thỏa mãn.

    “Như thế nào? Mỹ nữ, đủ chưa?”Thiên Bằng hỏi.

    “Đủ, đủ”Cô ả vội vàng lắc đầu, sao lại không nói đủ? Tối hôm nay mình đã chiến đấu với ba thằng đàn ông, bây giờ thắt lưng đã cảm thấy nhức, nhìn thấy trên người đầy mồ hôi, xem ra, một lát nữa phải đi tắm cho sạch.

    “Tốt lắm, đủ thì tốt rồi”Thiên Bằng tham lam nhìn bộ ngực của nàng, trong lòng thầm than, đàn bà của đại ca thật tốt, so với gái bên ngoài không biết hơn là bao nhiêu, không biết bao lâu sau mới có cơ hội này nữa? Thiên Bằng càng nghĩ càng khó chịu, phụ nữ như vậy, bản thân không thể thường xuyên chơi nàng, thật sự vô cùng khó chịu.

    “Em phải đi tắm, toàn thân đầy mồ hôi!”Cô gái kia rời giường, sau đó hờn dỗi nói với Thiên Bằng một tiếng, tiếp theo lắc lắc cặp mông trắng tuyết của mình đi vào phòng tắm.

    Nhìn thấy cặp mông căng tròn, và phần đen đen lấp ló kia, phần dưới vừa mềm của Thiên Bằng lại có dấu hiệu hồi phục.

    Hắn nuốt nước miếng, thầm nghĩ : “Đại ca cho mình ngủ một đêm với nó, nhưng không nói là ngủ bao nhiêu lần, dù sao sau này không biết bao giờ mới được làm nữa, hôm nay phải làm cho đã, cho qua cơn nghiện của mình”Nghĩ đến đây, Thiên Bằng lập tức đứng dậy đi vào phòng tắm.

    “Anh muốn làm gì?”

    “Đương nhiên là làm em!”

    “Anh … anh không phải vừa mới làm sao? Không nên!”

    “Sao đủ? Anh còn chưa đã ghiền!”

    “Anh làm em đau quá!”

    “Như vậy mới đã! Dù sao anh vẫn chưa sao!”

    “Nhưng… của anh … hình như không được như vậy …”

    “Mẹ kiếp, em không biết dùng miệng giúp anh sao? Giúp anh cứng lại, anh còn muốn làm nữa!”


    “Tốt lắm, tưởng rằng công phu bên dưới của em đã tốt lắm rồi, thật không ngờ bên trên của em lại khá như vậy! Tốt … đừng … cứ tiếp tục …”


    “Anh đừng kéo chân em ra, trời, anh để chân em lên vòi hoa sen, sao được?”

    “Được hết, sao lại không được, em xem, không phải như vậy dễ hơn sao?”


    “Gào lên đi, anh thích nghe tiếng rên rỉ của em, gọi lớn tiếng vào, hét cho to vào!”



    ………..

    Trần Thiên Minh và Trương Ngạn Thanh trở về khách sạn Không Thiên, nhìn thấy Lâm Quốc đang ở đại sảnh đi qua đi lại, bộ dáng vô cùng sốt ruột.
    “Anh quốc, chúng ta đã về”Trương Ngạn Thanh nhìn thấy như vậy, vội vàng nói.

    “Lão đại, Ngạn Thanh, các người đã về”Lâm Quốc thấy Trần Thiên Minh trở về, sắc mặt thả lỏng, trong lòng thở phào.

    “Đúng vậy, a Quốc, anh để Tiểu Hào ở đây coi được rồi, cùng Ngạn Thanh theo tôi lên lầu, tôi có việc muốn nói!”Lúc trở về, Trần Thiên Minh đã bắt Trương Ngạn Thanh lái xe vài vòng, tin chắc rằng không ai sau lưng, nên mới quay về Không Thiên.

    “Được”Lâm Quốc ra nói với đám Tiểu Hào vài câu, sau đó theo Trần Thiên Minh lên lầu.

    Trần Thiên Minh đóng cửa lại, sau đó đóng luôn cửa sổ, vận công lên nghe xung quanh, không có động tĩnh gì, hắn mới bắt đầu nói chuyện với Lâm Quốc.
    Vì hắn vừa nghe lén đám Thiên Tinh nói chuyện, cho nên hắn đặc biệt cẩn thận, sợ có người nghe trộm hắn nói chuyện.

    “Lão đại, anh đi tìm hiểu Thiên Tinh bang như thế nào rồi?”Lâm Quốc hỏi.

    Trần Thiên Minh cầm lấy ly nước trên bàn, uống một chút, sau đó kể rõ chi tiết và tình huống của mình tại Thiên Tinh bang ra, chẳng qua, cái hiện trường trực tiếp kia thì không nhắc.

    Lâm Quốc và Trương Ngạn Thanh nghe Trần Thiên Minh nói vậy, ngây người ra, bọn họ không ngờ chuyện lại như vậy, đặc biệt là khi nghe đến 50kg thuốc phiện, thật sự là không tin vào lổ tai của mình.

    “Lão đại, nói như vậy, là bọn Thiên Tinh làm, mặc dù chúng không nói ai là người sai khiến, bất quá, tên khốn Diệp Đại Vĩ chạy không thoát”Lâm Quốc ngẫm lại, nói.

    “Đúng, cũng nghĩ như vậy, Diệp Đại Vĩ hoàn toàn dễ đối phó, trong tay hắn cũng chỉ có mấy tên côn đồ, nhưng Thiên Tinh bang không giống như vậy, bọn họ có võ công, người rất nhiều, hơn nữa còn có súng!”Nói đến đây, Trần Thiên Minh chợt nhớ đến Hương Ba Công không phải là đao thương bất nhập sao? Chờ khi gặp đại bá, hỏi ổng một chút, có cái thần công nào đao thương bất nhập không.

    “Chúng ta nên làm cái gì đây lão đại?”Trương Ngạn Thanh ở bên cạnh cũng hỏi một câu, vì việc này hắn không biết nên làm thế nào, nên rất lo.

    “Tôi nghĩ, việc bây giờ không phải là đối phó với Diệp Đại Vĩ thế nào, mà là Thiên Tinh bang, hơn nữa sau lưng Thiên Tinh còn có một tiểu sư đệ, là một nhân vật lợi hại. Chúng ta nếu muốn lật đổ Thiên Tinh bang, thì giết Diệp Đại Vĩ không phải chuyện dễ dàng sao?”Suy nghĩ này, trên đường trở về Trần Thiên Minh đã nghĩ đến, chỉ cần có biện pháp lật đổ Thiên Tinh bang, như vậy bản thân mới có thể an toàn.

    “Lão đại, anh nói đi, chúng em nghe lời anh”Lâm Quốc nhìn bộ dáng của Trần Thiên Minh, biết hắn đã có biện pháp.

    “Tốt, tôi sẽ nói lên cái nhìn của tôi”Trần Thiên Minh cười với Lâm Quốc, tiếp tục nói : “Muốn lật đổ Thiên Tinh bang, kỳ thật cũng không khó, bởi vì ông trời đã cho chúng ta một cơ hội tốt, bọn chúng buôn bán 50kg thuốc phiện, quả thật là vụ án khiến cho cả nước khiếp sợ. Chỉ cần chúng ta bắt được chúng, sau đó công bố ra ngoài, cho dù hậu thuẫn của Thiên Tinh bang mạnh cỡ nào, cũng không dám chống”Trần Thiên Minh nói ra suy nghĩ của mình.

    “Cái này quả nhiên rất tốt, nhưng mà, lão đại, người của Thiên Tinh bang đều rất lợi hại, tôi sợ chúng ta không đấu lại chúng, còn để chúng chạy thoát. Không bằng chúng ta báo cảnh sát, để cảnh sát giúp chúng ta”Lâm Quốc nói ra sự lo lắng của bản thân, đơn giản là chúng nhiều người, có súng, biết võ, không thể ngăn cản chúng.

    “Báo cảnh sát cũng không được, bởi vì bên trong cũng có người của chúng, tôi sợ chúng ta vừa báo, chúng đã thu nhận được tin tức rồi trốn mất, lúc đó chúng ta muốn mò cũng không ra”Trần Thiên Minh nghe Lâm Quốc nói, lắc đầu, không đồng ý với ý kiến của hắn.

    “Vậy, chỉ có chúng ta làm!”Lâm Quốc cắn răng, nói với Trần Thiên Minh.

    Trần Thiên Minh nhẹ nhàng chụp lấy bả vai của Lâm Quốc, cười nói : “A Quốc, chúng ta làm cũng không tốt, bởi vì lực lượng của chúng ta còn quá yếu, cho dù chúng ta bắt được bọn chúng đang giao dịch thuốc phiên, nhưng chưa chắc đã bắt được toàn bộ. Né chúng ta không bắt được người, chỉ bắt được thuốc phiền, cũng không có chứng cứ gì tố cáo Thiên Tinh bang, cho nên chúng ta phải bắt lấy nhân vật chủ chốt của Thiên Tinh bang, đồng thời cũng bắt luôn số thuốc phiện, như vậy có nhân chứng vật chứng, thì quan mới hiệp trợ với mình”

    “Quan?”Lâm Quốc nghe nói, không khỏi nhìn Trần Thiên Minh hỏi.


  18. #140
  19. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,588
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 133 : Quý nhân tương trợ


    Người dịch:Ngạo Thiên Môn
    Nguồn:Sưu tầm
    Shared by kid 1412 - kiemhiepcac.net




    Trần Thiên Minh nhìn thân thể xinh đẹp của Lưu Mỹ Cầm, trong mắt phát sáng, hắn hưng phấn sờ vuốt thằng em của mình, sau đó nói với nàng : “Mỹ … Mỹ Cầm, giúp anh cời quần ra!”

    Lưu Mỹ Cầm nghe Trần Thiên Minh giúp hắn cởi quần, khuôn mặt càng hồng, nhưng nàng mở mắt nhìn bộ dáng của Trần Thiên Minh, không đành lòng cự tuyệt, không thể làm gì khác hơn đành cắn môi, nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, cởi khóa quần của hắn.

    “A …”Trần Thiên Minh hưng phấn kêu một tiếng, bởi vì lúc nãy Lưu Mỹ Cầm không cẩn thận kéo quần xuống đã chạm phải đỉnh đầu của …

    Lưu Mỹ cầm nhìn thấy phía dưới của Trần Thiên Minh, cảm thấy bất đắc dĩ, là kéo xuống hay không kéo? Mà kéo thì kéo thế nào?

    “Em … em giúp anh cởi đi!”Trần Thiên Minh thấy Lưu Mỹ Cầm bất động, sốt ruột nói.

    “Em … em không biết cởi thế nào?”Lưu Mỹ Cầm nhìn phần dưới của Trần Thiên Minh, nói. Nàng cũng có chút sốt ruột, mặc dù đã nói là làm bằng tay giúp hắn, nhưng sống cho đến tuổi này nàng vẫn chưa từng làm qua. Chỉ là tối qua chị Yến có nói, khi nào Thiên Minh gấp gáp lên, có thể dùng tay giúp hắn giải quyết, mà không xâm phạm vào mình.

    Nhưng mà, nhìn thấy “túp lều của bác Minh”nàng không biết phải làm thế nào. Vì khi nãy vô tình đụng trúng nó, hắn đã kêu lên như vậy, bộ dạng có chút đau đớn, khẳng định là đau lắm. Lưu Mỹ cầm có chút lo lắng và đau lòng.

    “Em … em lấy nó ra … rồi kéo quần lót xuống …”Trần Thiên Minh thấy Lưu Mỹ Cầm chăm sóc như vậy, trong lòng vô cùng cao hứng.

    “Ừm”lưu mỹ cầm gật đầu, sau đó đưa tay tiến vào trong quần lót của Trần Thiên Minh, và lôi cái ấy ấy ra, cảm thấy nó run lên trong tay mình, làm cho nàng đỏ mặt, nhẹ nhàng thả ra, sau đó từ từ kéo quần lót của hắn xuống.

    Bị bàn tay nhỏ của Lưu Mỹ Cầm nắm chặt, Trần Thiên Minh hưng phấn rên rĩ, bất quá, chỉ được một lát, nàng cũng buông tay ra, kéo quần lót xuống.

    Lưu Mỹ Cầm để quần lót của hắn lên giường, nàng ngẩng đầu, nhìn Trần Thiên Minh không mặc quần, rồi liếc xuống dưới, thấy cái vật ấy ấy cứ chỉa thẳng trước mặt, làm cho nàng cảm tah6y1 khó thở.

    “Mỹ Cầm, giúp … giúp anh đi!”Trần Thiên Minh ngồi lên giường, nhỏ giọng nói. Mặc dù phòng có cách âm, nhưng mà bây giờ đêm khuya rồi, không thể làm ra tiếng động lớn, đánh thức cha và mẹ, như vậy thì thảm lắm!

    “Ừm”Lưu Mỹ Cầm gật đầu, đi đến bên giường, chậm rãi ngồi xuống, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy. Trần Thiên Minh như vậy làm cho nàng vừa sợ vừa vui, sau đó từ từ di chuyển tay.

    Mặc dù động tác của Lưu Mỹ Cầm còn chút cứng, nhưng đã làm cho Trần Thiên Minh vô cùng hưng phấn, hắn nhìn phía trên của nàng, rồi lại nhìn xuống phía dưới, cảm giác đặc biệt sảng khoái.

    Động tác bên dưới ngày càng làm cho Trần Thiên Minh phê hơn, hắn cũng không cố gắng nữa, cái bộ đồ lót gợi tình này, mua về xong hắn còn chưa sờ qua!

    Nghĩ vậy, Trần Thiên Minh nhẹ nhàng đưa tay chạm vào cái áo ngực mới cùng khu vực ấy của Lưu Mỹ Cầm, để thưởng thức hương vị.

    “Đừng…”Lưu Mỹ Cầm nhẹ nhàng hừ một tiếng, khép chặt chân lại, tiếp tục gia tăng động tác tay.

    “Nhanh lên, nhanh lên một chút …”Trần Thiên Minh sợ thân thể của Lưu Mỹ Cầm không chịu đựng nỗi. Hắn thầm nghĩ bây giờ làm tăng động tác của nàng lên, để giúp hắn mau lên “thiên đường”…

    Một tay hắn đang tiếp tục vuốt ve bộ ngực đầy đặn qua lớp áo ngực, còn tay còn lại vẫn mò mò ở dưới quần lót của nàng.

    “Ư …”Lưu Mỹ Cầm cảm thấy dục hỏa của mình đang bị Trần Thiên Minh khiêu khích…

    “A …”Trần Thiên Minh thỏa mãn rên một tiếng.

    Còn Lưu Mỹ Cầm thì thấy Trần Thiên Minh đã lên “thiên đường”nàng cũng dừng tay lại, nhẹ nhàng thở phì phò.

    “Mỹ Cầm, mặt của em thật bẩn”Trần Thiên Minh chỉ vào mặt của Lưu Mỹ Cầm, ngượng ngùng nói, hắn không ngờ cái thứ ấy có thể bay cao và bay xa dữ vậy.

    “Còn nói nữa, đều là do anh hết!”Lưu Mỹ Cầm thẹn thùng liếc Trần Thiên Minh một cái, sau đó cầm lấy cái khăn lau tay, nhẹ nhàng lau đi.

    Qua một hồi, nàng đứng dậy, xoay người bước đi.

    “Mỹ Cầm, em đi đâu vậy?”Trần Thiên Minh hỏi.

    “Em đi rửa mặt!”Lưu Mỹ Cầm đỏ mặt, mở cửa đi ra ngoài.

    …………….

    Sáng hôm sau, Trần Thiên Minh phải đi gặp Hà Liên, nên lái xe rời đi. Bởi vì sợ Lưu Mỹ Cầm ngồi xe bus cực khổ, nên gọi Trương Ngạn Thanh dùng xe chở nàng về nhà mẹ ruột.

    Trần Thiên Minh tiến vào phòng làm việc của Hà Liên, thấy ông đang tưới cây bên cửa sổ, bộ dáng rất chuyên tâm, cẩn thận tỉ mỉ.

    “Hà thư ký, chào ông”Trần Thiên Minh nhẹ giọng nói.

    “Ồ, Thiên Minh, cậu đến sớm vậy, sao thế? Có chuyện gì?”Hà Liên ngẩng đầu nhìn thấy Trần Thiên Minh đi vào, có chút kinh ngạc, ông biết Trần Thiên Minh đến đây sớm, khẳng định là có chuyện cần tìm.

    “Đúng vậy, có chút việc, muốn báo cáo với ông, không biết có tiện hay không?”

    “Được!”Hà Liên vừa nói vừa nhìn cánh cửa, ý bảo Trần Thiên Minh đóng của lại.

    Hắn hiểu ý, gật đầu, đi đến đóng cửa, rồi quay lại.

    “Thiên Minh, ngồi đi, nhìn cậu như vậy, khẳng định là có chuyện”Hà Liên nhìn thấy Trần Thiên Minh đóng cửa, cũng không dài dòng với hắn, trực tiếp đi vào vấn đề.

    “Có một việc”Trần Thiên Minh đem chuyện mình dò xét ở Thiên Tinh bang nói ra, nghe được bọn họ chính là hung thủ ám sát mình, còn có chuyện giao dịch 50kg thuốc phiện.

    “Quả nhiên là bọn chúng”Hà Liên gật đầu, nói : “Bất quá, lá gan của chúng cũng rất lớn, nhiều thuốc phiện như vậy cũng dám giao dịch”Hà Liên nói xong, không tiếp tục nữa, dường như đang suy nghĩ.

    Trần Thiên Minh thấy ông đang suy tư, hắn cũng không nói, đợi Hà Liên mở miệng.

    Qua một hồi, Hà Liên nhìn Trần Thiên Minh, nghiêm mặt nói : “Thiên Minh, cậu có kế hoạch gì?”

    “Tôi muốn báo thù, nhưng cũng không muốn bọn họ giao dịch thành công, tốt nhất là nên hủy diệt 50kg thuốc phiện này, không để cho nó hại người”Trần Thiên Minh thấy Hà Liên không muốn nói, thì nói ra suy nghĩ của mình, hơn nữa không thể không bội phục có người lợi hại như vậy trong quan trường, hậu phát chế nhân, mới là cao thủ chân chính.

    “Cậu muốn đi báo thù?”Hà Liên nghe Trần Thiên Minh lỗ mãng như vậy, không khỏi nhíu mày. Kẻ hắn đối mặt không phải người bình thường, mà là một bang hội có vây có cánh, người đông thế mạnh, hậu thuẫn vô cùng cứng. Nếu chuẩn bị không tốt, không những không bắt được, mà còn bị chúng cắn lại.

    “Đúng vậy, lần trước bọn chúng nói giao dịch ở nơi bí mật, tôi đã tìm hiểu được. Tôi đủ tự tin ngăn cản chúng, nhưng mà …”Trần Thiên Minh nói đến đây, cố ý dừng lại, hắn muốn biết thái độ của Hà Liên.

    “Nhưng mà cái gì?”Hà Liên nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, không khỏi hỏi tiếp.

    “Tôi muốn diệt trừ Thiên Tinh bang, nhưng nếu dựa vào một mình tôi và các anh em, thì không thể. Nếu ra tay chỉ bắt được một số kẻ bình thường, người của Thiên Tinh bang rất nhiều, toi không nghĩ rằng có thể diệt trừ hết được. Vốn dĩ tôi tính nhờ sự trợ giúp của cảnh sát, nhưng nghe được bên trong cũng có tay chân của Thiên Tinh bang, cho nên tôi rất do dự”Trần Thiên Minh nói ra mục đích của bản thân hôm nay, dưới sự thông minh của Hà Liên, quan trường phức tạp, hẳn là có thể hiểu được ý của hắn.

    “Thì ra là như vậy”Hà Liên lại trầm tư. Qua một hồi, ông ngẩng đầu lên, nhìn Trần Thiên Minh, nói : “Thiên Minh, cậu có nắm chắc là sẽ khống chế được cục diện? Cậu phải biết rằng, những kẻ cậu đối mặt không phải là lưu manh bình thường, mà chính là những kẻ giết người không chớp mắt”

    “Tôi nắm chắc”Trần Thiên Minh kiên định gật đầu, về phần tại sao, hắn không nói cho Hà Liên biết về võ công của mình.

    Hà Liên nhìn thấy vẻ mặt kiên định của Trần Thiên Minh, ông cũng yên tâm vỗ bàn nói : “Được, việc này tôi sẽ giúp cậu. Tôi có quen biết với vài lãnh đạo quân đội, có thể lợi dụng quan hệ, thông qua phương thức tập độc giúp cậu”

    “Thật sao?”Trần Thiên Minh nghe xong cao hứng, quân đội không giống như bình thường, không chịu sự điều phối của cục cảnh sát, bọn họ ra mặt, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.

    “Đương nhiên là thật, tôi lừa cậu bao giờ. Bất quá, tôi muốn nói rõ, các cậu phải vào trước, phát hiện hồi sự như vậy, bọn họ mới có thể vào giúp cậu. Nếu như xuất quân quá sớm, sẽ đả thảo kinh xà”

    Mặc dù không rõ Trần Thiên Minh sẽ làm gì, nhưng thấy hắn tự tin như vậy, chắc sẽ không làm ông thất vọng. 50kg thuốc phiện này, dù công hay tư, ông cũng đều đang tự giúp mình.

    “Cái này không thành vấn đề, mọi chuyện trước để tôi lo”Trần Thiên Minh gật đầu, thật không ngờ Hà Liên là một con người như vậy, thu hoạch lần này, tựa hồ ngoài dự đoán.

    “Còn nữa, lúc đó tôi sẽ mời hai người phóng viên tham gia hành động lần này, đến lúc đó tin tức truyền thông nói ra, cho dù sau lưng chúng có hậu thuẫn, cũng không dám ra mặt. Đây là 50kg thuốc phiện, chứ không phải 50kg phấn”Nói đến đây, Hà Liên cười thành tiếng.

    “Vậy cũng được, tiền mời phóng viên tôi sẽ ra”Trần Thiên Minh nghe Hà Liên an bài thỏa đáng như vậy, trong lòng càng cao hứng. Chỉ cần làm tốt mọi việc phía trước, hậu sự sẽ không cần lo lắng.

    “Chỉ có một chút, ai ra cũng được”Hà Liên cũng không từ chối Trần Thiên Minh, dù sao bây giờ hắn cũng là một ông chủ lớn, tiền này nên để hắn trả.

    “Haha, hôm nay thật phải cảm tạ Hà thư kí”Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói : “Hôm nào rãnh tôi sẽ qua nhà tạ ơn”Trần Thiên Minh nghe đến nếu chuyện này thành công, mình sẽ tạo lập mối quan hệ với Hà Liên, dù sao trước kia mình vẫn còn thiếu một ân tình vẫn chưa tra. Hơn nữa còn được gặp Hà Đạo. Bây giờ Hà Đào trong trường không để ý đến mình, nhìn mình giống như một người xa lạ vậy.

    “Không cần cảm ơn, bất quá, cậu rãnh thì cứ qua nhà ngồi chơi”Hà Liên nói.

    “Được, được”Trần Thiên Minh lại tán gẫu vài câu với Hà Liên, trở về.


Thread Information

Users Browsing this Thread

Đang có 1 người xem trang này: (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

Các đề tài liên quan

  1. Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 25/10/2009, 07:25 AM