Tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi:
Tìm kiếm bằng Google để có kết quả chính xác hơn
Trang 1/28 12311 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 279
    #1
  1. Quản kho
    Avatar của hoatigon
    Gia nhập
    Apr 2010
    Bài gởi
    12,793
    Mã thành viên
    97434

    [Đọc online] Lưu Manh Lão Sư - Chương 237 Tác Giả :Dạ Độc Túy

    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 1: Dã ngoại thâu tình

    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********



    Link down:
    Chiếc xe buýt rống lên một hơi, rồi như con trâu già chậm rãi lết đi trên đường.

    Do khi nãy vừa mới đi uống rượu với đám bạn về, nên Trần Thiên Minh vẫn còn đang khá xỉn, nhưng khi lên xe hắn lại phải đứng vì đã hết chỗ ngồi.

    Vừa rồi hắn tại bàn tiệc có uống hơi quá, nên cũng đã khá say khi tiệc rượu kết thúc, giờ phải chạy về trường học, vì xế chiều còn có một cuộc họp cái gì gì đó giáo viên.

    Chớp mắt một cái, đã ba năm trôi qua, từ lúc tốt nghiệp đại học cho đến khi trở thành lão sư trong trấn, cũng đã ba năm. Bản thân hắn nhận thấy không hợp với nghề thầy giáo, đây là cái nghề rất vinh quang nhưng lại nghèo khó, tính tình hắn như vậy, đối với những việc cao cả thế này, thì không thể đảm nhiệm được.

    Nếu bây giờ mà không về họp, chắc chắn sẽ bị lão hiệu trưởng phê bình, thậm chí còn cắt tiền thưởng. Mà với tình cảnh của hắn bây giờ, còn cần cái quái gì tiền thưởng nữa.

    “Tài xế, dừng xe!” Trần Thiên Minh ôm bụng, hét lên một cách điên cuồng.

    Có thể khi nãy do ăn hơi nhiều, nên bây giờ cảm thấy đau bụng. Cái loại đau này, chẳng phải bệnh tật gì, mà là muốn đi thăm W.C ấy mà. Trần Thiên Minh kẹp chặt hai chân lại, hắn sợ trong lúc vô tình, không nín nỗi thì ở trong lại phọt ra những thứ không nên ra lúc này.

    Nếu mấy món trưa nay mà đi ra theo đường kia, thì chắc những người trên xe, kể cả tài xế cũng phải nhảy từ cửa kính xe ra để thoát thân.

    Cho nên, vì sự an toàn của bản thân lẫn những người trên xe, Trần Thiên Minh cảm thấy phải xuống xe đi trút bầu tâm sự gấp, nếu không thì, cái hình tượng huy hoàng của hắn sẽ sụp đổ chẳng còn gì.

    “Tài xế, nếu ông không dừng lại, tôi sẽ nhảy xuống!” Trần Thiên Minh lại hét lên.

    Tài xế nghe bên trong có người nói vậy, vội vàng giảm tốc độ, cho xe dừng lại bên đường, mở cửa xe, rồi quay đầu lại nhìn xem thằng điên nào muốn xuống xe giữ cái nơi khỉ ho cò gáy này.

    Trần Thiên Minh thấy xe dừng lại, một tay ôm bụng, tay kia che mông, bắn ra với tốc độ nhanh nhất xuống xe, vừa chạy vừa hét: “Tài xế, tôi muốn đi giải quyết, chờ tôi năm phút, năm phút thôi!”

    Trần Thiên Minh còn chưa kịp chạy đến năm giây thì chiếc xe buýt đã lăn bánh bỏ chạy.

    “Mẹ kiếp, thằng khốn nạn, coi chừng sanh con không có lỗ *****” Trần Thiên Minh mắng.

    Nhưng hiện tại hắn cũng không có thời gian để chửi mắng mười tám đời tổ tông của thằng cha tài xế không có lương tâm kia, mà vấn đề mấu chốt bây giờ là phải tìm ra một chỗ để đại tiện.

    Trần Thiên Minh ngẩng đầu lên, cách đường lộ khoảng mười thước là một khoảng rừng cây lớn, thoạt nhìn có vẻ hoang vu, chắc là không có ai.

    Không nói hai lời, Trần Thiên Minh cắm đầu chạy, chui vào trong một cái bụi cỏ, cởi bỏ cái quần dài, giang chân ra và …

    “A… Cường ca, nhanh lên, mạnh lên… a…” Từng đợt âm thanh khêu gợi hướng đến chỗ Trần Thiên Minh, mà hắn vốn cũng không xa lạ gì với những tiếng động này, bởi vì khi còn học đại học, hắn sẽ xem rất nhiều phim sex, nên cũng rõ nhưng lòng bàn tay. Động tác bên trong cùng âm thanh như sấm bên tai.

    Hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, nhướn cổ về phía trước, nhìn thấy một đôi nam nữ khoảng ba mươi tuổi đang tiến hành vận động thân thể trong trạng thái da và thịt, người phụ nữ kia cặp ngực tuy đã xệ xuống nhưng vẫn khá trắng, lúc này cũng còn đang tung ta tung tăng, làm Trần Thiên Minh lúc nãy chưa có gì bây giờ đã bắt đầu đã có thứ bắt đầu cứng lên.

    “Tam muội, ta so với cái ông chồng của em như thế nào?” Người đàn ông kia vừa nói vừa chuyển động phần dưới ra vào càng lúc càng nhanh.

    “Đừng nhắc đến lão già đó, anh nhìn hắn bề ngoài rất dũng mãnh, nhưng trên giường lại là một kẻ bất lực, cái của hắn vừa cứng được một chút, đút vào bên trong em chưa đến ba phút đã mềm nhũn ra. Làm hại người ta tâm lý bất ổn, trong lòng khó chịu vô cùng. Nếu không, người ta cũng không tìm đến Cường ca đâu” Người đàn bà được gọi là Tam muội nở một nụ cười **** đãng, vuốt ve cơ ngực rắn chắc của Cường ca, nàng giang rộng bắp đùi ra, cặp hai chân vào eo của hắn.

    “Ha ha, em tìm đúng người rồi” Người đàn ông kia cười một cách cao hứng, rồi tiếp tục đẩy mạnh mông vào.

    Thì ra là một cặp đang thâu tình, Trần Thiên Minh trong lòng thầm nghĩ, tại cái địa phương người không có mà quỷ cũng không thấy này nên bọn họ mới lớn gan tại đây thâu tình. Nhưng bọn họ tuyệt đối không ngờ có kẻ vì đau bụng giữa chừng nên đang xuống xe vào đây giải quyết rồi rình trộm.

    “Mạnh lên, đúng rồi, phải như thế, mạnh mẽ lên, động tác phải dứt khoát một chút” Trần Thiên Minh được truyền hình trực tiếp, trong lòng phấn chấn, hắn hận mình sao không phải là cái tên Cường ca kia, nếu đã không được như thế, hắn cũng âm thầm ủng hộ cho tên Cường ca kia.

    “Thằng ngu, động tác như vậy sao vào hết được? Nên dùng chiêu ‘lão hán đẩy xe’ cho đã, mày hiểu không?” Trần Thiên Minh lại thầm chửi, bây giờ hắn đã toàn tâm toàn ý vào việc này, cứ như một người có thâm niên trong nghề, đứng ở hiện trường chỉ đạo người khác biểu diễn, hình như hắn quên mất còn cái bụng chưa giải quyết.

    Mặc dù Trần Thiên Minh đã đem thân trai tân ủ ấp mười tám năm cho một mỹ nữ hai mươi hai tuổi, nhưng theo kinh nghiệm coi phim sex từ rất lâu của hắn, biết được cái động tác của tên Cường ca này còn kém rất nhiều, xem ra, nông dân thì vẫn mãi là nông dân, lúc hành sự cũng không có gì đặc sắc. Có thể nói bản thân làm trong ngàng giáo dục cũng không phải là thứ vứt đi.

    Lúc này, một con vật, thoạt nhìn thì giống con kiến, nhưng nhìn kỹ thì chả giống tí nào, thân màu vàng, các đốt chân to nhìn như một con tiểu trùng đang chậm rãi bò lại hướng chỗ Trần Thiên Minh.

    Bởi vì Trần Thiên Minh đang tập trung coi phim trực tiếp, nên không thể để ý tới phía dưới của hắn. Vì thế con trùng kia từ từ bò cũng đã đến được cái chỗ “Nhất trụ kình thiên” của hắn.

    Đột nhiên, con trùng nhảy lên, cắn một phát vào thằng em nhỏ đang thả lủng lẳng của Trần Thiên Minh.

    “Ấy daaaaa!” Trần Thiên Minh thất thanh kêu to, hắn cúi đầu xuống vẫn thấy con trùng kia đang cắn vào bảo bối của hắn, dường như muốn cắn nát nó. Cái phía dưới của hắn bây giờ đau như là bị người khác đá trúng, bây giờ thì lại sưng lên. Nếu như bình thường mình mà được lớn như vậy, thế nào cũng được xem là “may mắn”!

    “Có người !” Cường ca đột nhiên nhảy dựng lên, chụp lấy đống quần áo, mặc loạn vào. Nhưng cây gậy thịt của hắn vẫn chưa mềm nên làm cho việc mặc đồ có chút khó khăn.

    Tam muội cũng chụp lấy đống quần áo bên cạnh mặc vào, vội vàng đứng dậy.

    Trần Thiên Minh đã cảm giác được cơn đau tê tái, cũng không để ý đến cặp nam nữ kia đang bỏ chạy. Hắn chụp lấy cái khăn tay lau vài cái, sau đó cúi đầu nhìn xuống xem đã xảy ra chuyện gì ?

    Chẳng biết vì sao, khi Trần Thiên Minh cúi đầu, cảm thấy máu chạy lên đến não, toàn thân tê đi, hai mắt chợt tối sầm, chân mềm nhũn, thoáng ngất đi trên mặt đất.

    Qua một lúc lâu, Trần Thiên Minh dần tỉnh lại, hắn phát hiện ra mình còn chưa kéo quần lên, mà con trùng kia cũng đã nằm chết bên cạnh, còn cái chỗ bị cắn cũng không phát sinh ra hiện trạng dị thường gì, một chút dấu vết cũng không nhìn thấy.

    Chẳng có một chút máu, hoặc có thể là do miệng vết thương quá nhỏ, nếu bản thân không phải chưa kéo quần lên, thì Trần Thiên Minh còn tưởng là đang nằm mơ !

    Hắn vội vàng kéo quần lên, nhìn đồng hồ, đã ba giờ ba mươi. Trời ạ, bốn giờ là phải họp, Trần Thiên Minh cũng không kịp suy nghĩ đến việc phát sinh khi nãy, tại sao con sâu kia lại chết, còn bản thân thì vô sự?

    Hắn lắc lắc đầu, đứng dậy, từ từ đi ra hướng đường lộ.

    “Dừng xe, dừng xe” Tại cái trạm xe buýt, Trần Thiên Minh đã đợi gần nửa giờ vẫn không có một chiếc xe nào dừng lại. Bây giờ hắn không thể làm gì khác ngoài việc khoát tay gọi một chiếc xe đi đường cho quá giang một đoạn. Nhưng gọi đến mấy lần cũng chẳng có ma nào dừng lại.

    Đám người này bị gì vậy, hay do mặt mình xấu quá? Khoát tay để dừng xe cũng không chịu. Xem ra phải đứng giữa đường may ra mới đón xe được, Trần Thiên Minh vừa nghĩ vừa lết ra giữa đường đứng. Nếu như không đi họp, thì toàn bộ tiền thưởng của tháng sẽ đi như bọt biển.

    “Đến đây, phía trước có xe” Trần Thiên Minh bắt đầu quơ tay, muốn ra hiệu cho chiếc xe phía trước.

    Nhưng chiếc xe này đến gần Trần Thiên Minh, rồi chậm chậm đi qua, lúc gần đi, tài xế còn nói: “Bây giờ nhiều thằng điên thật, khóa quần cũng không kéo lên”.

    “ Không kéo khóa?” Trần Thiên Minh nhìn xuống quần mình, quả thật, khóa chưa kéo. Trời, hai mươi năm qua chưa từng có ai nhìn thấy bên trong, hôm nay lại lộ hàng ra thế này, mà lại để cho một thằng đàn ông nhìn thấy.

    Hắn cúi đầu, vừa kéo vừa đi vào trong lề. Bây giờ hắn có chút bực mình, vốn định trở lại lề nhưng chẳng hiểu sao lại lết ra đến đường lớn.

    Một chiếc xe tải phóng như điên, thật không ngờ lúc Trần Thiên Minh đang đi vào, trong tình huống cấp bách đó, tài xế không dừng xe được nên đụng vào Trần Thiên Minh.

    Trần Thiên Minh cứ như cái bao cát bay vèo lên không trung khi bị xe tải đụng, thân hình hắn lơ lửng trên không khoảng 0.1 giây, rồi mới rớt xuống đất, văng vào bên mép đường, cách xe tải khoảng hai chục mét.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi hoatigon : 26/08/2010 lúc 09:26 AM

  2. #2
  3. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 2: Người chết sống lại



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********


    Bác sĩ, mau, mau cứu người!” Một tài xế xe tải ôm Trần Thiên Minh đang bất tỉnh chạy vào phòng cấp cứu của bệnh viện.

    Lúc nãy, tài xế xe tải nghĩ Trần Thiên Minh đã chết, nhưng khi sờ mũi hắn thì vẫn còn thở, nên liền đem hắn đến bệnh viện.

    “Mau, mau chuyển vào phòng cấp cứu” Một đám bác sĩ cùng y tá bắt đầu luống cuống tay chân.

    “Nhanh, người bệnh mất một lượng máu rất lớn, chuẩn bị truyền máu” Bác sĩ nói với người trợ thủ bên cạnh.

    “Không tìm ra nhóm máu của người này, có thể là do máy hư” Người trợ thủ lắc đầu, lúc nãy anh ta đã đưa máu đi xét nghiệm, nhưng lại không tra ra nhóm máu gì. Có thể lý giải là do máy hư.

    “Hả ?” Gặp tình huống như vậy, bác sĩ cũng đau đầu.

    “Bác sĩ, nhịp tim của người bệnh đang giảm, có dấu hiệu ngừng đập” Một y tá nhìn điện tâm đồ la lên.

    “Cái gì?” Bác sĩ kêu to lên, ông cầm lấy cái máy kích điện đặt lên ngực của Trần Thiên Minh và bắt đầu giật.

    “Bác sĩ, nhịp tim của người bệnh đã tăng lên” Cô y tá lại nhìn điện tâm đồ lần nữa và hét lên.

    Bác sĩ vừa nghe xong, buông cái xung điện ra, nói với trợ lý bên cạnh: “Tìm được người nhà của bệnh nhân chưa? Bệnh nhân này, có thể không qua khỏi”.

    Cái tình huống này, thân làm bác sĩ hai mươi năm như ông cũng chưa từng gặp qua, người bệnh mất máu nghiêm trọng, nhưng lại không tìm ra nhóm máu nào, không có cách nào truyền máu cho hắn. Sợ rằng nếu truyền sai nhóm máu, sẽ ảnh hưởng đến thanh danh làm nghề y của ông nhiều năm.

    Mà cái làm ông choáng nhất chính là nhịp tim của hắn, lúc thì nhanh đến mức hoa mắt, lúc thì chậm ơi là chậm, tưởng chừng như là ngừng đập, ngay cả hô hấp cũng không có, nhưng qua một hồi, tim hắn lại đập.

    “Bác sĩ, tim đã ngừng đập” Nữ y tá lại hét to một lần nữa.

    Bác sĩ vừa nghe xong, vội vàng cầm lấy cái máy xung tim kích điện. Nhưng lúc này, Trần Thiên Minh chẳng có tí khởi sắc gì, trái tim đã không còn đập nữa.

    “Ài, tôi đã hết cách, chuẩn bị thông báo đến người nhà xử lý hậu sự đi!” Bác sĩ lắc đầu bước ra khỏi phòng cấp cứu.

    “Bác sĩ, người bị thương như thế nào rồi?” Tài xế xe tải đứng chờ bên ngoài hỏi.

    “Bó tay!” Bác sĩ nói.

    “Cái gì ? Tôi phải bồi mạng sao?” Tài xế lái xe ngồi bịch xuống ghế than thở.

    Trần Thiên Minh đã chết trong phòng cấp cứu!!!

    Đột nhiên, cái điện tâm đồ kia nãy giờ chẳng có tín hiệu gì lại bắt đầu nhảy, còn Trần Thiên Minh nằm trên giường, các miệng vết thương trên người hắn vừa nãy chảy máu đã bắt đầu khép lại, còn gương mặt tái nhợt của hắn đã khôi phục khí sắc. Cứ như là có người vì hắn mà dùng phép hồi sinh. Dần dần, một kẻ mới chết như Trần Thiên Minh đã trở thành một người bình thường đang ngủ.

    “Sao ta lại ở trong này, đây là đâu?” Trần Thiên Minh từ từ đứng dậy, quan sát xung quang, rồi tự lầm bầm trong miệng.

    “Đúng rồi, ta đã bị xe đụng, nhưng bây giờ sao chẳng thấy bị gì hết” Hai tay Trần Thiên Minh sờ loạn khắp người, cảm giác bản thân không vấn đề gì.

    “Người đẹp, đây là đâu vậy “Trần Thiên Minh nhìn thấy một nữ y tá đang cắm cúi viết cái gì đó, cao hứng hỏi. Mà bộ ngực của nàng, quả thật rất đạt tiêu chuẩn ISO, dẫn người nhập ma mà. Ài, cái thế giới bây giờ, phụ nữ có gương mặt đẹp thì dáng người như shit, còn dáng người đẹp thì gương mặt lại thấy gớm.

    “Quỷ !” Nữ y tá xinh đẹp đột nhiên hét to lên, nàng đang viết báo cáo tử vong của Trần Thiên Minh, nhưng nhìn thấy người chết đầu tóc bù xù ngồi dậy, còn hỏi nàng đây là đâu.

    “Quỷ ở đâu ? “Trần Thiên Minh nghe người đẹp hét lên, cũng ngó qua ngó lại. Đang là ban ngày mà, sao lại có quỷ được. Coi trong phim cũng thấy quỷ mới ra đường vào ban đêm thôi.

    “Ngươi… ngươi chưa chết?” Y tá vẫn là y tá, nhìn thấy người chết rất nhiều, mà nàng nhìn thấy Trần Thiên Minh lại cảm thấy sợ, giống như không tin vào cặp mắt của mình.

    “Cô mới chết đó !” Trần Thiên Minh nhìn nhìn một hồi rồi từ bỏ ý định sờ mó người đẹp. Tuy nói là đẹp, nhưng trên các vấn đề tinh thần danh dự hoặc đại loại như vậy, hắn sẽ không nhượng bộ. Bởi vì nếu hắn chết, thì tiền tài mỹ nữ kia sẽ tan thành mây khói sao.

    “Bác sĩ, người chết sống lại. Bác sĩ, người chết lại!” Nữ y tá xinh đẹp vừa chạy vừa kêu.

    Ài, là một người đẹp bị điên, Trần Thiên Minh lắc đầu than thở. Nghe thấy tiếng kêu đầy sợ hãi của nàng, nếu như tham gia vào cái gì mà trận đấu siêu nữ gì gì đó, hét một tiếng, chắc có người xỉu.

    “Người chết sống lại ở đâu? Ở đâu?” Lát sau, ông bác sĩ cao hứng chạy vào.

    “Tôi còn sống nhăn răng, không phải người chết sống lại!” Trần Thiên Minh liếc mắt nhìn ông bác sĩ một cái, xem ra cái bệnh viện này cần phải huấn luyện lại các bác sĩ và y tá ở đây thôi. Cái gì mà “Người chết sống lại”, người chết có thể sống lại sao? Còn sống mà cứ bảo là chết. Bây giờ còn gọi mình là “Thi thể sống” nữa chứ, mẹ nó, sống hóa thạch thì đã nghe qua, thi thể sống, chỉ coi trong phim ma mới có mà thôi.

    “Mau, kiểm tra một chút, làm kiểm tra tổng quát” Bác sĩ không để ý đến thái độ của Trần Thiên Minh, ông quay sang nói chuyện với nữ y tá.

    Một hồi sau, nữ y tá mới nói: “Bác sĩ, qua kiểm tra sơ bộ, người bệnh này hoàn toàn bình thường”.

    “Cái gì? Hoàn toàn bình thường?” Bác sĩ đơ ra trong vài giây. “Được, để tôi nghĩ lại, vừa rồi tôi đã dùng phương pháp nào để cứu hắn, sau đó đem ra cả nước, không, toàn bộ thế giới tiến hành học thuật trao đổi” Ông bác sĩ nghĩ đến cơ hội của mình, cơ hội rạng danh lập nghiệp. Vừa rồi theo khía cạnh y học khẳng định người này đã chết, rồi được mình cứu sống, cái này không phải nói mình có tài y học cao siêu hay sao?

    “Đúng rồi, tôi phải nhớ lại, nhớ thật rõ” Ông bác sĩ đi qua đi lại trong phòng đầy vẻ kích động, lâu lâu thì gật đầu, lúc thì lắc đầu, nhìn như thằng điên.

    Ông biết, chỉ cần đem chuyện này nói ra ngoài, bản thân đã cứu một người chết sống lại, nhất định sẽ bên Bộ Y Tế khen thưởng, là cơ hội thăng quan phát tài. Đến lúc đó, kim tiền, mỹ nữ, khẳng định sẽ tự mình lao vào tay ông.

    “A, bệnh nhân đâu?” Bác sĩ đột nhiên nhìn vào cái giường, mới phát hiện ra, mấu chốt của sự tình này, là cái người mà mình cứu sống, đã không còn nữa. Ông như người điên kêu gào lên.

    Trần Thiên Minh nhìn thấy ông bác sĩ điên kia cứ đi qua đi lại hoài, hắn liền đi ra khỏi phòng cấp cứu, dù sao người đẹp cũng nói mình không việc gì.

    “Anh không sao chứ?” Tài xế nhìn thấy Trần Thiên Minh đi ra, bộ dạng uể oải khi nãy biến mất, lập tức cao hứng đứng dậy.

    “Không có việc gì” Trần Thiên Minh cảm giác thân thể trở nên cường tráng vô cùng, có thể đi đánh cọp được rồi. Đương nhiên nếu hai người đẹp kia chịu cho hắn 2P thì hẳn càng không còn vấn đề gì.

    “Không có việc gì thì tốt rồi, tôi… tôi không cố ý đụng anh, là tại anh tự đi ra”.

    “ Được rồi, tôi cũng không có gì. Vậy còn tiền viện phí…?” Đây là vấn đề mấu chốt, Trần Thiên Minh không thể không hỏi.

    “Tôi trả, chỉ cần anh không sao là được rồi” Tài xế để tay lên ngực nói, người này vậy là tốt rồi, nếu là người khác, phỏng chừng đã rạch mặt ăn vạ rồi.

    “Vậy làm phiền nhé!” Trần Thiên Minh nói.

    “ Không có việc gì, không có việc gì, không có việc gì…” Tài xế lau cái trán đầy mồ hôi.

    “Trời, phải về trường họp nữa. Toàn bộ tiền thưởng của tôi!” Trần Thiên Minh đột nhiên nhớ đến một sự kiện quan trọng, không để ý gì khác nữa, lập tức cắm đầu mà chạy.
    *****************

    Trần Thiên Minh cũng đã đến trường, nhưng mà là buổi tối.

    Bởi vì quần áo của hắn còn dính máu, cho nên hắn phải đi tắm một cái, rồi thay quần áo, sau đó chuẩn bị tìm đến hiệu trưởng để giải thích rõ rằng: Không phải hắn không đi họp mà là do bị tai nạn.

    “Chào hiệu trưởng Lý” Trần Thiên Minh vừa đóng cửa phòng, nhìn thấy lão hiệu trưởng đang đi đến, vội vàng cất tiếng chào.

    “Trần lão sư, tại sao anh không đi họp chiều nay” Vẻ mặt đầy tức giận, miệng lồi ra một đống răng “vàng xỉ”, dáng người thấp bé, đây chính là hiệu trưởng Lý. Đã vậy hôm nay còn có người của Cục giáo dục xuống kiểm tra, mà cái tên mình nhìn không vừa mắt nhất lại không đến, hắn chẳng phải là muốn làm khó mình sao?

    Thật ra thì… hiệu trưởng lý nhìn không vừa mắt Trần Thiên Minh không phải vì hắn xấu xí khó coi, mà sự thật là Trần Thiên Minh nhìn rất là kute, thân cao 1m7, mày rậm mắt tuấn, cái mũi cao thẳng, nghe nói là thầy giáo được hoan nghênh nhất.

    Cũng bởi vì thế, mà hiệu trưởng lý mới tức giận, Trần Thiên Minh dựa vào cái gì mà là thầy giáo được hoan nghênh nhất, so với một hiệu trưởng đầy vinh quang như hắn, thì hơn được gì.

    “Hiệu trưởng, chuyện là thế này, chiều nay trên đường về tôi bị đụng xe” Trần Thiên Minh cũng nở một nụ cười cầu tài. Thật ra thì… hắn cũng không ưa cái tên hiệu trưởng dốt nát khoái làm ra vẻ ta đây trong trường này, nhưng bây giờ bị người khác nắm thó nhược điểm, không thể làm gì khác hơn là cẩn thận cầu may.

    “Đụng xe ? Trần Thiên Minh, anh cũng không còn là học sinh nữa, đừng lấy cái này ra làm cớ”.

    “Là thật mà, hiệu trưởng, tôi bị xe đụng thật đấy” Trần Thiên Minh thấy lão hiệu trưởng không tin, vội vàng giải thích.

    “Thật không ? Đụng ở đâu, có bị thương ở đâu không?” Hiệu trưởng Lý đảo mắt nhìn Trần Thiên Minh một cái, bộ dạng hắn như rồng bay hổ chạy, chẳng giống như bị đụng xe tí nào.

    “Tôi… tôi không bị thương” Trần Thiên Minh lắc đầu.

    “Không bị thương, vậy sao nói là bị đụng xe?”

    “Nhưng tôi đã chảy máu, quần áo dính rất nhiều máu?”

    “Thật sao Trần Thiên Minh, đừng nghĩ tôi là đứa trẻ ba tuổi. Bị đụng xe, chảy nhiều máu, mà lại không bị thương, anh tưởng anh có pháp thuật trị liệu hả, đao thương bất nhập, như thần tiên không bị gì hả?” Hiệu trưởng Lý tức giận chỉ thẳng mặt Trần Thiên Minh mắng to. Lão tưởng Trần Thiên Minh cho rằng lão là một thằng ngốc, là một thằng điên.

    “Tôi… tôi…” Nói đến đây, Trần Thiên Minh cũng không biết phải giải thích thế nào. Đúng là quần áo đầy máu, nhưng tại sao bản thân lại vô sự?

    Hôm nay gặp nhiều chuyện kì quái, đầu tiên là bị một con trùng kì lạ ngoạm lấy thằng em làm xỉu hơn hai giờ, tỉnh dậy thì con trùng kia đã chết. Khi đón xe về trường thì lại bị xe đụng, nhưng bản thân thì chẳng việc gì, chỉ có quần áo dính đầy máu.

    Vậy… máu này là của ai? Nếu là máu của mình, tại sao lại không có cảm giác gì trên người hết vậy? Hơn nữa khi nãy *** gương cũng không phát hiện ra vết khâu nào.

    Vậy nếu là máu của người ta, vậy người đó là ai ? Trần Thiên Minh buồn bực nghĩ.

    “Trần Thiên Minh, anh không tìm được cái cớ khác phải không?” Hiệu trưởng Lý tưởng rằng bản thân thông minh đã vạch trần âm mưu của Trần Thiên Minh nên cao hứng.

    “Hiệu trưởng Lý, ông nghe tôi nói, ái da” Trần Thiên Minh vội vàng ôm đùi, hắn đột nhiên cảm thấy nơi bị con trùng kia cắn buổi chiều, bây giờ vừa đau vừa nóng.

    “Sao thế ?” Hiệu trưởng lý đột nhiên bị Trần Thiên Minh kêu một tiếng làm giật mình, còn nữa, Trần Thiên Minh hắn ôm đùi che mông làm gì?

    “ Không, không có việc gì!” Trần Thiên Minh lắc đầu, hắn nào dám nói cho hiệu trưởng Lý biết. Hơn nữa, chỉ là cơn đau thoáng qua, bây giờ đã đỡ nhiều.

    “Trần Thiên Minh, anh không cần ở đây giả ma nhát khỉ, hôm nay anh không đi họp, tiền thưởng tháng này toàn bộ cắt” Hiệu trưởng Lý vừa nói vừa rời đi đầy tức giận.

    “Không có cũng chẳng chết thằng nào” Trần Thiên Minh lấy tay ôm ngức nhìn bóng lưng của hiệu trưởng Lý mắng.

    Ài, tháng này lại không có hai trăm tiền thưởng rồi… Trần Thiên Minh cúi đầu cảm thán.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 03/08/2010 lúc 11:15 PM

  4. #3
  5. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy


    Chương 3: Không nhìn không thấy



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    “Reng reng reng…” Tiếng chuông báo giờ vang lên, Trần Thiên Minh cầm lấy xấp giáo án chính trị đi ra khỏi phòng.

    Cái trường này diện tích cũng không lớn lắm, từ nơi ở của giáo viên đến đây cũng không tốn nhiều thời gian, nếu đi nhanh thì ba phút đồng hồ là đủ, nếu từ từ thì khoảng năm phút. Mà thời gian giữa hai tiết là mười phút, cứ tà tà đi đến đó cũng vừa kịp 5 phút, cái này Trần Thiên Minh vốn đã tính sẵn. Mặc dù làm thầy giáo không có “tiền đồ” nhưng Trần Thiên Minh lại sợ bị phạt tiền thưởng, cho nên bình thường không bao giờ đi trễ về sớm. Đương nhiên, lần trước bỏ họp, là ngoại lệ.

    “Reng reng reng…” Tiếng chuông thứ hai báo hiệu giờ học, Trần Thiên Minh cũng đã vừa bước đến trước cửa phòng học nằm ở lầu ba. Từ đại học về đây, không được làm giáo viên ngoại ngữ, vì cái ông hiệu trưởng đầu hói kia bảo rằng, giáo viên ngoại ngữ đã đủ, vừa vặn còn thiếu một người dạy chính trị. Cho nên Trần Thiên Minh cũng không làm việc tận tâm, sáng sớm dậy cầm xấp giáo án chính trị đi đến lớp đầy bất mãn. Cứ như vậy, vù một cái ba năm trôi qua, cái lớp hắn dạy từ năm một đã thành năm ba hết, cho nên theo quy định hắn cũng phải lết lên lầu ba để dạy.

    “Lão sư, thầy đã đến” Đại biểu khoa chính trị Tiểu Hồng ra chào đóng, nàng đưa lấy đống bài tập cho Trần Thiên Minh. Dù chỉ là một tiểu cô nương mới mười sáu tuổi, nhưng đã phát dục hoàn toàn, vóc dáng đến một thước sáu, bộ ngực căng tròn, căng đến mức muốn rách áo, qua vài năm nữa nhất định sẽ là một mỹ nhân bại hoại làm chết không biết bao nhiêu chàng trai. Bất quá, mặc dù rất hấp dẫn, nhưng với Trần Thiên Minh, nàng vẫn là một người học trò, mà trong gan hắn lại không đủ lớn để làm trò đó đó.

    Trần Thiên Minh cầm đống bài tập xem sơ qua, phê bình vài câu rồi giao lại tay Tiểu Hồng nói: “Em đem bài tập này phát ra cho các bạn. Vất vả nhỉ”.

    “Không vất vả” Tiểu Hồng ngọt ngào cười, xoay người cầm đống bài tập trở lại phòng học, lưu lại trong không khí một mùi thơm ngát.

    Ài,… rốt cục cũng hết tiết, dạy một lúc hai lớp chẳng thoải mái tí nào, nhưng năm ba quy định là như thế, một khóa hai tiết, không chỉ có sinh viên kêu gào than khóc, mà cả giáo viên cũng lắc đầu ngao ngán. Ngó lên một cái, đã mười giờ, không biết trưa nay nên về ăn mì gói hay dùng tạm thức ăn nhanh.

    Trần Thiên Minh nhà tại Huyền thành, sau khi tốt nghiệp được điều về cái trấn cách Huyền thành mười km, nghe nói lúc đó, ông già tía đã cầu thần bái phật, tế gà mổ heo mới được điều đến nơi tốt như vậy. Nhìn giáo viên nơi đây, hai phần ba đều là người của Huyền thành, bởi vì trong Huyền thành toàn giáo viên siêu cấp, không thể làm gì khác, đành ủy thân về cái trấn gần Huyền thành này.

    Thật ra thì… Trần Thiên Minh cũng không nghĩ mình sẽ làm thầy giáo, nhưng lại lo, bản thân mình làm được gì?

    Trần Thiên Minh bình thường giữa trưa ở lại đây, đến tối mới về nhà, nếu như trong trường có chuyện hoặc buổi tối phải trực hay sáng sớm hôm sau có khóa dạy, thì bất đắc dĩ lắm mới ở trong cái nhà dành cho giáo viên ở đây. Cái nhà này chỉ có một tầng, tường không ra tường, phòng không phải phòng, cái này chỉ chịu được gió mưa bình thường, nếu gặp phải mưa dài hay giông bão, khẳng định sẽ vì sự nghiệp giáo dục vĩ đại và cao cả mà hiến thân.

    Trần Thiên Minh đi vào phòng giáo viên, nhìn thấy hiệu trưởng Lý đang cùng với một nữ giáo viên xinh đẹp trẻ tuổi nói chuyện. Hiện tại thời tiết có phần nóng, nên nữ giáo viên kia mặc đồ cũng hơi mát mẻ, mà lão hiệu trưởng sợ cô giáo không nghe rõ, đưa miệng lại gần lỗ tai nàng để nói, đồng thời hai mắt dán chặt vào bộ ngực cao vút của nàng.

    “Mẹ nó, thì ra cũng là dê xồm” Trần Thiên Minh âm thầm mắng.

    Bình thường không làm việc đàng hoàng, nơi nào có thể kiếm tiền, hoặc nơi nào có mặt nữ giáo viên xinh đẹp, là xuất hiện bộ mặt của lão hiệu trưởng, trường học vào trong tay lão không “tốt” mới lạ.

    Bất quá, chuyện này cũng tốt, lão hiệu trưởng Lý này không có thời gian trông nom trường học, nên quản lý giáo viên cũng buông thả rất nhiều, cho nên đi sớm về muộn thường xuyên xảy ra, cũng chả ai quản, chủ nhiệm này, phó hiệu trưởng này… vân vân và vân vân… trường học thối nát cũng chẳng ai trôm nom, nếu có chuyện khẳng định cũng không xuất đầu đối mặt. Nếu không đến lúc đó “dân ý trắc bình” cũng vất vả mà đi.

    “Cô sau này phải chú ý, đừng để học sinh nó ngủ!” Trần Thiên Minh đi qua cũng nghe được lão hiệu trưởng trò chuyện với cô giáo kia được bảy tám phần, giọng lão có vẻ vô cùng thân thiết.

    “Tôi… tôi biết, hiệu trưởng, sau này tôi sẽ chú ý vấn đề này” Nữ giáo viên cúi đầu, có chút bối rối, dù sao đi dạy không tốt, bị hiệu trưởng bắt gặp, cũng không phải chuyện tốt lành gì. Huống hồ, nàng mới vừa chuyển về trường này không lâu, tình huống trong trường có nhiều việc chưa rõ, lại nghe nói lão hiệu trưởng này thích nắm bắt điểm yếu của người khác, sao mà không khẩn trương cho được!

    Hiệu trưởng Lý nhìn nữ giáo viên có chút sợ hãi, thấy đã đạt được mục đích, cười một cách thoải mái, nói: “Cô cũng không cần khẩn trương, tôi chỉ nhắc nhở một chút thôi. Dù sao cô cũng là một giáo viên còn trẻ, lại xinh đẹp, chuyện này có thể sửa chửa được, tôi rất xem trọng cô. Nếu cô có thể dạy tốt khóa học, các phương diện tố chất đề cao, tôi sẽ tăng lương cho cô”.

    Lúc này, hai tròng mắt của hiệu trưởng Lý như muốn ăn tươi nuốt sống bộ ngực cao vút của nữ giáo viên kia, lão đã thèm muốn từ lâu, bây giờ có cơ hội như vậy, lão làm sao mà bỏ qua. Lão muốn nhìn xuyên qua quần áo của nàng, để chứng kiến bên trong cho rõ.

    Đáng tiếc, lão già hơi bị lùn, nên không thể thấy được những cái mình muốn thấy. Mà cũng khó trách, cô giáo trẻ tuổi kia, mặc dù ăn mặc hơi mát mẻ, nhưng nàng cũng rất chú ý, không để lộ những nơi “nguy hiểm”.

    Lão hiệu trưởng nhìn trái nhìn phải, ngó lên ngó xuống, cũng chẳng thấy được cái gì hưng phấn, có chút thất vọng nói: “Ài, đáng tiếc tôi bề bộn công việc nhiều quá, nếu không sẽ tự mình chỉ đạo cho cô, phụ đạo một chút, chỉ cho cô biết một tiết học như thế nào là tốt. Bây giờ dạy theo chương trình mới, nhất định có chút khó khăn, nhưng đối với nó, chỉ là một bữa ăn sáng. Trước kia khi còn đi dạy, tôi cũng là một giáo viên ưu tú”.

    Nữ giáo viên chỉ nghe được một phần, bản thân không trả lời gì, người ta dù sao cũng là hiệu trưởng mà!

    “Cái gì mà chỉ đạo, phụ đạo, ta thấy lão muốn cho thằng em trai nhỏ bé của mình đi chúc tết thì có, nhìn là biết lão muốn “giúp đỡ” trên giường rồi. Mẹ nó, chẳng có gì tốt đẹp!” Trần Thiên Minh trong lòng mắng.

    Đột nhiên, Trần Thiên Minh nảy ra một chủ ý.

    Hắn xoay người lại, mỉm cười nói: “Hiệu trưởng Lý, sao ông lại ở đây?“

    Hiệu trưởng Lý thấy đột nhiên có người xuất hiện, vội làm ra vẻ đạo mạo, thản nhiên nói: “Ồ, tôi đang cùng cô Lưu nói chuyện một chút. Anh hết tiết rồi à, thầy Trần?” Hiệu trưởng Lý nhìn xấp giáo án trong tay Trần Thiên Minh.

    “Vâng, tôi vừa hết tiết. À đúng rồi, hiệu trưởng, các thầy hỏi là tiền lễ năm nay được bao nhiêu?” Trần Thiên Minh cố ý đưa ra một vấn đề mà ai cũng quan tâm, đây cũng là chuyện làm lão hiệu trưởng đau đầu. Nếu đưa nhiều, thì tiền của lão chẳng còn bao nhiêu, mà đưa ít, thì giáo viên bên dưới là kêu gào.

    “Chuyện này… này… thôi để đến lúc họp hội đồng tôi sẽ đem ra thảo luận. Ài, làm giáo viên thật không phải dễ, cô nói đúng không, cô Lưu” Lão hiệu trưởng bắt đầu trò “đánh trống lảng” sang cô Lưu.

    “Đúng vậy, cuộc sống không có tiền quả không dễ dàng” Cô giáo Lưu gật đầu, nàng cũng ước gì được thưởng nhiều tiền.

    Thật ra thì… cái vụ thưởng tiền này, chỉ có hiệu trưởng Lý quyết định, còn cái vụ thảo luận thật ra để ngụy trang thôi.

    Hiệu trưởng Lý xem Trần Thiên Minh như cái trụ điện cản đường chướng mắt, biết công cuộc nhìn lén của mình đã không thành, đành phải khoát tay bước đi nói: “Hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi có việc đi trước”.

    “Thầy Trần, tôi vừa mới được đưa về đây, xin anh sau này chỉ giáo nhiều hơn” Cô giáo Lưu Mỹ Cầm nói với Trần Thiên Minh.

    “Cái... này… không thành vấn đề” Trần Thiên Minh vốn không có tâm tình trò chuyện với cô giáo Lưu, mặc dù nàng còn trẻ, về sau còn phát triển, nhưng không hợp khẩu vị của hắn, nên hắn cũng tìm cớ chuồn mất.

    Nhưng phong cảnh trước mặt làm hai mắt hắn sáng lên. Chiều cao 1m78 đã giúp hắn có thể ngó xuống cô giáo Lưu, cái cổ áo mà lão hiệu trưởng Lý muốn ngó cũng không thấy gì.

    Áo ngực màu đen, ren hoa, quả nhiên rất cao… mặc dù nhìn không hết toàn cảnh, nhưng từ những sơ hở lộ ra của đối phương cũng có thể suy đoán được, làm phía dưới của Trần Thiên Minh có chút biến hóa.

    “Thầy Trần” Lưu Mỹ Cầm ngẩng đầu nhìn Trần Thiên Minh đầy khó hiểu, người thầy giáo tuấn tú này tựa hồ không thích nói chuyện.

    “Ồ, đúng vậy, đúng vậy” Trần Thiên Minh giống như là tiểu hài tử bị bắt tại trận, vội vàng ngẩng đầu lên, trả lời qua loa.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 03/08/2010 lúc 11:34 PM

  6. #4
  7. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy



    Chương 4 : Nữ hàng xóm xinh đẹp


    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********


    Trần Thiên Minh trở về phòng, cách vách là cô giáo Hà Đào cũng mới vừa ra ngoài mua đồ ăn về.

    Cô giáo Hà Đào này năm ngoái mới được đưa về đây, là giáo viên dạy nhạc, nhà cũng ở Huyền thành.

    Có người nói học âm nhạc là phải có khí chất, nếu không chẳng khác nào tìm chết. Cô giáo Hà này cũng là người rất có khí chất, dáng người cao gầy, đôi mắt phượng, đối lập với đôi mắt là hai ngọn núi cao vút trong mây, như muốn phá tan xiền xích xiêm y mà đi ra ngoài.

    Chỉ có điều cô giáo Hà gợi cảm này không mấy xinh đẹp, nhưng lại có vẻ làm cho người khác cảm thấy cái gì đó cao không thể chạm được, chí ít là có Trần Thiên Minh cho là vậy. Hắn cảm giác được cô giáo Hà này cao cao tại thương, cho nên nếu phải lựa chọn trong số tất cả nữ giáo viên, hắn sẽ chọn Hà Đào, Hà Đào trong mắt hắn là một nữ thần.

    Nhưng Hà Đào hình như không thích giao tiếp nhiều với người khác, đặc biệt là không thích nói chuyện với nam đồng sự, làm hại Trần Thiên Minh đã nghĩ không biết bao nhiêu cơ hội để tiếp cận.

    “Hà… cô giáo Hà… mua… mua đồ ăn về sao” Chẳng biết vì sao, cái miệng lanh lợi của Trần Thiên Minh bây giờ lại cà lăm. Là khẩn trương, đúng vậy, chính hắn cũng cảm giác được chút khẩn trương.

    “Đúng vậy, anh cũng mới đi dạy về” Hà Đào mỉm cười, lễ phép trả lời.

    “Đúng, đúng, tôi mới đi dạy về” Trần Thiên Minh nói, hắn ngơ ngác nhìn cô giáo Hà không nói gì hết, bước về phòng mình.

    Cô giáo Hà và Trần Thiên Minh ở cách vách, hắn ở phòng thứ nhất, cô ở phòng hai, phòng thứ ba là của một thầy giáo già đã về hưu. Ông cũng có nhà, nên không thường xuyên ở đây. Cho nên dãy nhà này chỉ có hai người, đối với một thầy giáo độc thân như hắn, là ông trời đã cho hắn một cơ hội tốt.

    Nhưng cô giáo Hà đến trường lâu như vậy, mấy tên háo sắc độc thân ở ngoài cũng nghe danh mà đến. Nghe nói trong đó cũng có ông chủ của Huyền thành, và những sinh viên đã tốt nghiệp! Người đẹp thật không đơn giản, bị nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cứ như lũ chuột đang ngồi ngắm nghía một bao gạo vậy.

    “Cốc… cốc… Thầy Trần, anh có ở trong không?” Ngoài cửa có người gọi.

    “Có đây, mời vào” Trần Thiên Minh giật mình nói, nghe giọng rất giống Hà Đào.

    Trần Thiên Minh thấy Hà Đào đi vào, vội vàng đứng dậy nói: “Cô giáo Hà, là cô à. Mau, mau vào!”

    “Tôi muốn hỏi một chút, phòng anh có điện không mà phòng tôi lại không có?” Hà Đào nói.

    “Có, có điện!” Trần Thiên Minh nhìn cây quạt điện thổi vù vù trong phòng, vội vàng đáp, mà bản thân hắn cũng chẳng hiểu vì sao, mỗi lần đối mặt với Hà Đào, là thần trí lại bất ổn, ài… hiệu ứng mỹ nữ.

    “Kỳ quái, bên tôi không có điện, thế anh… anh có thể…” Hà Đào ấp úng nói.

    “Sao lại không thể ? Cô cần dùng điện lắm sao?” Trần Thiên Minh lớn tiếng đáp, đối với những lời yêu cầu của mỹ nữ, Trần Thiên Minh nhất định đáp ứng. Hắn muốn biết Hà Đào dùng điện làm gì để còn tiện ra tay nữa.

    “Không phải, ý tôi là muốn nhờ anh xem giúm một chút, xem có vấn đề gì không? Bây giờ thời tiết quá nóng, nếu không có quạt điện chắc chịu không nỗi nữa, giữa trưa rồi nóng muốn chết” Hà Đào nói.

    “Ồ, thì ra thế. Được rồi, tôi sẽ qua xem giúp” Trần Thiên Minh nghe Hà Đào nói, mới biết bản thân đã sai ý. Bất quá, với thời tiết này, trong phòng hắn dù có quạt máy, cũng không thể ở quá hai ngày, chỉ là lời này không dám nói ra.

    Đây là một căn phòng được bố trí tinh sảo, cùng dạng với phòng của mình, sao mà nó lớn quá vậy? Trong lòng hắn tự nhủ, phòng mình giống như một cái ổ chó vậy. Cái vấn đề này phải hỏi chủ nhân của nó để biết thêm chi tiết.

    Trần Thiên Minh nhìn lên, cảm thấy cầu chì có vấn đề, nói: “Cô giáo Hà, lấy giùm tôi cái ghế cao kia, để tôi xem cầu chì có vấn đề hay không” Bởi vì trời nóng, Hà Đào đổ mồ hôi nhiều, quần áo thấm nước dính vào da thịt, làm cho Trần Thiên Minh không khỏi len lén nhìn xuống phần da thịt lồi ra của Hà Đào.

    “Được” Hà Đào đi vào phòng lấy cái ghế cao ra cho Trần Thiên Minh.

    Trần Thiên Minh cũng không khách khí, cầm ghế đến chổ cái cầu chì, rồi leo lên. Bởi vì mất thăng bằng nên hơi dao động muốn té xuống.

    Hà Đào thấy Trần Thiên Minh sắp té, vội chạy đến đỡ: “Để tôi đỡ anh!”

    Lúc này, một mùi thơm ngát xông vào mũi Trần Thiên Minh, làm hắn cảm giác càng khó đứng hơn.

    Trần Thiên Minh mở hộp cầu chì ra xem, quả thật là bị đứt. “Cô giáo Hà, cái cầu chì của cô bị đứt rồi, hèn chi không có điện. Trong cái ngăn kéo thứ nhất trên bàn tôi có một cái dự phòng, cô lấy giùm tôi”.

    “Được, anh chờ một chút, đừng cử động“ Hà Đào quan tâm nói.

    “Cái này phải không?” Hà Đào giơ cái cầu chì lên.

    “Đúng rồi, cô cầm lại đây” Sớm biết vất vả đứng trên này lâu như vậy, Trần Thiên Minh thà tự mình đi lấy.

    Hà Đào mang cái cầu chì đến.

    Lúc này, hai mắt hắn sáng lên, bởi vì hắn ở trên cao, nên nhìn xuống thấy hết, qua cái cổ áo của nàng, hai ngọn đồi cao vun vút, hắn thấy hết. Trần Thiên Minh biết như vậy là không có đạo đức, nhưng cảnh vật trước mắt làm hắn không nỡ, hai tròng mắt không thể tự chủ mà nhìn.

    Trần Thiên Minh trong lòng thầm kêu: “Má ơi, cho con nhìn thêm chút nữa đi, không, một phần mười cũng được”

    Mặc dù vậy, cái địa phương quan trọng nhất lại bị cái áo ngực che mất, bất quá cũng nhìn thấy được một mảnh da trắng noãn, cùng với cái áo ngực màu đỏ được thiết kế tinh xảo. Trần Thiên Minh cảm giác được thằng em nhỏ bắt đầu ngọ ngoạy, cả mặt đỏ lên, cổ thì khô ran.

    “Anh cầm lấy cầu chì này” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh không cầm cầu chì liền cảm thấy kì quái.

    Lúc Hà Đào ngẩng đầu lên thì phát hiện ra hai mắt Trần Thiên Minh đang nhìn qua cái cổ áo của mình, lúc nào mới biết mình bị lộ “hàng”, vội vàng kéo áo lại, hai má đỏ bừng nói: “Thầy Trần, của anh này!”

    Trần Thiên Minh cũng chứng kiến Hà Đào phát hiện ra hành vi không nghiêm chỉnh của mình, vội vàng tiếp nhận cái cầu chì, không dám nhìn xuống nữa. Ài, khi nãy nhìn lén Lưu Mỹ Cầm đâu có bị phát hiện, sao bây giờ kỹ thuật lại bị giảm như thế này ?

    “Cô giáo Hà, cô xem coi có điện chưa?” Trần Thiên Minh trên này không dám cử động, cũng tự trách mình không thể khống chế bản thân, tham nhìn, bây giờ cảm thấy ngại ngùng.

    “Hay quá, có điện rồi” Hà Đào trong phòng cao hứng kêu lên.

    “Có điện là tốt rồi” Trần Thiên Minh đem ghế trả lại cho Hà Đào, vỗ vỗ tay nói: “Không có chuyện gì thì tôi về” Trần Thiên Minh rất… rất muốn ở lại đây, nhưng chuyện vừa rồi làm hắn cảm thấy ngượng.

    “Anh ăn gì chưa ?” Hà Đào nói với hắn.

    “Cũng chưa” Trần Thiên Minh lắc đầu đáp.

    “Vậy anh ở đây ăn đi”.

    “Sao có thể được…”

    “Không sao cả, anh giúp tôi sửa cái cầu chì. Bây giờ xem như tôi đáp trả. Chỉ là đồ ăn không được ngon cho lắm” Hà Đào khoát tay cười.

    Trần Thiên Minh cũng cười, nói: “Không cần khách khí, cô giáo Hà. Tôi cũng chuẩn bị đi mua đồ ăn, thì cô nhờ sửa điện. Bất quá không nên phiền toái cô, tôi đi ra ngoài ăn cũng được”.

    Trần Thiên Minh biết tại cái thời điểm mấu chốt này cần phải dao động một chút, như vậy thì cơ hội thành công sẽ nhiều hơn.

    “Cái gì ? Anh bởi vì giúp tôi sửa cầu chì nên mới không có thời gian đi mua đồ ăn, thì tôi vì anh mà mời một bữa cơm cũng là bình thường. Quyết định vậy đi, tôi sẽ đi nấu cơm, xế chiều còn có tiết dạy nữa, anh về trước đi, khi nào xong tôi sẽ qua gọi anh” Hà Đào không để cho Trần Thiên Minh nói nữa, tự đi vào phòng bếp của mình.

    Trần Thiên Minh còn muốn nói nữa, nhưng thấy Hà Đào đã đi vào bếp rồi, cảm thấy bản thân đã chạm vào thành công.

    Có thể cùng nữ thần trong tim dùng cơm trưa là một sự tình đắc ý nhất, không cần động thủ mà lại có thể hưởng thụ thành quả. Trần Thiên Minh vừa ngẫm nghĩ vừa trở về phòng mình.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 03/08/2010 lúc 11:35 PM

  8. #5
  9. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy


    Chương 5 : Nữ sinh đáng yêu



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    Trần Thiên Minh trở về phòng, rãnh rỗi không biết làm gì, cầm quyển sách ra xem.

    “Cốc Cốc Cốc…” Tiếng gõ cửa lại vang lên. Cái gì, sao nhanh vậy, Trần Thiên Minh không khỏi bội phục tốc độ nấu ăn của Hà Đào.

    “ Mời vào!” Trần Thiên Minh đã rút kinh nghiệm, đứng dậy không cho Hà Đào nhìn thấy cái thế ngồi xấu hổ của mình.

    “Chào thầy Trần” Người gõ cửa chính là học sinh đại biểu cho khóa chính trị, Tiểu Hồng.

    Thì ra là Tiểu Hồng, Trần Thiên Minh có chút thất vọng, chẳng qua Tiểu Hồng là học sinh mà Trần Thiên Minh đắc ý nhất. Thành tích học tập đứng đầu, lại nằm trong Ủy ban điều hành học sinh, có thể không cần đảm nhiệm vị trí đại biểu, nhưng Tiểu Hồng vẫn muốn nhận cái vị trí này. Bất quá hắn cũng rất hài lòng với công việc của Tiểu Hồng, nàng làm đại biểu khoa, đã cho hắn thu được lòng không ít người, cho nên Trần Thiên Minh cũng rất thích nữ sinh này.

    Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng đến, nói: “Tiểu Hồng, tan học rồi à“.

    “Vâng, mới vừa tan học, đây là bài tập của các học sinh hôm nay” Tiểu Hồng vừa nói vừa để đống bài tập lên bàn.

    “Tiểu Hồng, sao học kì này em nghỉ hai ngày? Trong nhà có chuyện sao?” Trần Thiên Minh nhớ đến học kì này, Tiểu Hồng đã nghỉ học hai ngày, hỏi bạn học của nàng là Tiểu Lệ, thì Tiểu Lệ mới nói nhà nàng có việc.

    “Vâng, có chút việc. Chẳng qua cũng không có gì. Cảm ơn thầy đã quan tâm” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh quan tâm đến mình, trong lòng ngọt như đường.

    “Đương nhiên là phải quan tâm thật tốt, nếu tôi không quan tâm em thì ai sẽ quan tâm?” Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng cao hứng, cũng bắt đầu trêu chọc nàng.

    “Thật vậy sao? Thưa thầy” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, gương mặt đỏ bừng lên, nhìn giống như quả táo hồng làm người khác muốn “cắn” một cái.

    “Đương nhiên, ai lừa em là con chó nhỏ” Trần Thiên Minh cười nói.

    “Thầy ơi, em thật sự tốt như vậy sao, tốt ở đâu vậy?” Tiểu Hồng lần này hỏi vào trọng tâm.

    “Thành tích của em tốt, lại ngoan, cái này không được sao?”

    “Ồ, là thế. Em còn tưởng rằng tốt cái khác” Tiểu Hồng kéo kéo cái góc áo, có chút thất vọng.

    “Cô nhóc này… nghĩ cái gì vậy?” Trần Thiên Minh cảm giác có gì đó không đúng, vội hỏi.

    “Người ta không phải cô nhóc nữa, qua hết năm nay, người ta mười bảy rồi” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói vậy, vội vàng giải thích.

    Trần Thiên Minh cười to nói: “Đúng vậy, Tiểu Hồng đã sắp thành một thiếu nữ rồi. Ta già rồi không nhận ra được” Trần Thiên Minh cảm thấy nói chuyện với Tiểu Hồng thật thoải mái, dường như trở lại thời đại giáo viên.

    “Thầy làm sao mà già” Tiểu Hồng nghe Trần Thiên Minh nói bản thân hắn già, nên không đồng ý.

    “Vậy em vừa gọi tôi là gì?” Trần Thiên Minh giảo hoạt nói.

    “Là lão sư, chẳng lẽ không đúng sao?” Tiểu Hồng mang vẻ mặt khó hiểu, kỳ quái hỏi.

    “ Đúng, em gọi tôi là, LÃO…sư” Trần Thiên Minh cố ý nhấn mạnh chữ “Lão“, “Vậy còn chưa già sao?” Trần Thiên Minh nói xong, cười ha hả.

    Lúc này, Tiểu Hồng mới phát hiện ra mình bị Trần Thiên Minh lừa, nắm chặt đôi bàn tay trắng như phấn, nói: “Thầy Trần, thầy ăn gian lắm, dám lừa em. Sau này em sẽ gọi thầy là ông thầy già”.

    “Không được, già được rồi, còn thêm vào nữa lại càng già, nghe xong là muốn đi gặp Cark Mark ghê. Hơn nữa, cái này không phải là ăn gian, cái này là dùng từ nhiều nghĩa, có nghĩa bóng và nghĩa đen, giáo viên dạy văn không dạy cho các em sao?” Trần Thiên Minh nói như đúng rồi.

    “Em không nói với thầy nữa, em đi rửa tay” Tiểu Hồng thấy cãi không lại hắn, nên không tiếp tục cãi nữa.

    Bình thường nếu có một tiểu nha đầu cùng nói chuyện, thì cũng có thể thư giãn tốt, Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

    “Tiểu Hồng, hiện tại đã đầu tháng ba học tập có khẩn trương không?” Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hồng từ phòng bếp đi ra, quan tâm hỏi.

    “Học hành có chút khẩn trương, làm em cảm giác ăn không tiêu” Tiểu Hồng ngồi đối diện Trần Thiên Minh, nói.

    “Vậy em cần phải chú trọng thân thể một chút, nghỉ ngơi thật tốt. Em ít ăn cơm lắm phải không? Sắc mặt kém quá” Trần Thiên Minh nhìn Tiểu Hồng, một cô gái đang trong thời kì phát triển, nhưng sắc mặt có chút u ám, có chuyện lo lắng. Cái khí sắc này không phù hợp với lứa tuổi của nàng, “Em có chuyện gì phải không? Tiểu Hồng, nói cho thầy nghe, xem coi thầy có giúp được gì không” Trần Thiên Minh nói ra sự lo lắng của bản thân.

    “Không, không có việc gi” Tiểu Hồng khoát tay nói, rồi chuyển đề tài sang Trần Thiên Minh, “Thầy ơi, nhà của thầy ở trong Huyền thành phải không?”

    “Đúng vậy, em có đi ngang qua không?”

    Tiểu Hồng cúi đầu, buồn bả nói: “Hồi nhỏ có đi qua một lần, lúc ấy là bệnh viện khám bệnh. Bất quá Huyền thành thật sự rất phồn hoa, thật mỹ lệ!” Tiểu Hồng nói với vẻ mặt đầy ước mơ.

    “Không sao đâu, trấn của chúng ta cách Huyền thành có mười km, ngồi xe chừng mười phút là đến, mà em chỉ đi qua đó một lần? “ Vẻ mặt Trần Thiên Minh đầy ngạc nhiên.

    “Thật mà, bởi vì ba của em không cho đi, mà em cũng không có chuyện gì để đi đến Huyền thành, cho nên cũng không có đi. Bất quá em trai của em có đi vào lần” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh không tin, vội nói.

    “Vậy về sau nếu thầy có thời gian, sẽ dẫn em đi chơi” Trần Thiên Minh kiên định nói.

    “Đến lúc đó thầy không được đổi ý đó” Tiểu Hồng cao hứng vỗ tay.

    “Đương nhiên là không rồi” Trần Thiên Minh nói.

    “Vậy chúng ta móc nghéo đi” Tiểu Hồng vươn bàn tay nhỏ trắng như ngọc ra.

    Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng vươn tay ra, với quan hệ là thầy trò, nên cảm thấy có gì đó không tốt, do dự không quyết.

    “Thầy ơi, thầy sẽ không đổi ý chứ, sao ngay cả nghéo tay cũng không chịu” Tiểu Hồng thấy Trần Thiên Minh không chịu móc nghéo, kích động nói.

    Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng nói như vậy, cũng không biết nói gì hơn, đành phải đưa tay ra giữ chặt bàn tay nhỏ bé kia. Thật mềm mại, thật thoải mái. Trần Thiên Minh đang tự mắng mình trong lòng, đây là học sinh của mình, không được sinh ra ý xấu. Bình thường thì không sao, nhưng hôm nay nhìn thấy cái kia kia của Hà Đào xong, tâm lý cảm thấy hưng phấn không thôi.

    “Tốt, thầy đã hứa, sẽ không đổi ý” Tiểu Hồng cao hứng cười nói, nhưng nàng vẫn nắm lấy tay của Trần Thiên Minh không buông ra.

    Trần Thiên Minh thấy Tiểu Hồng nắm chặt tay mình không buông, vội vàng rút tay về.

    Tiểu Hồng nói: “Thầy ơi, nắm tay của thầy thật thoải mái”.

    Trần Thiên Minh mắng: “Tiểu nha đầu nha, nói cái gì thế?”

    “Em nói là nắm tay của thầy tựa như nắm tay của anh hai, cực kỳ thoải mái”.

    “Thật là… quỷ quyệt, thật không có cách nào để trị em” Trần Thiên Minh đối với cô học trò nghịch ngợm này cũng bó tay, không cách nào trị, chỉ nói thế thôi. Thật ra nếu có một đứa em gái thông minh lanh lợi xinh đẹp đáng yêu như vậy, sao lại mắng nàng được, yêu còn chưa hết nữa là!

    “Thầy Trần, ăn cơm !” Hà Đào ở bên cạnh kêu lên. Đây là một dãy phòng rất tiện lợi, nếu các giáo viên muốn trao đổi với nhau thì không cần gọi điện thoại mà cứ trực tiếp kêu lên, phải nói là hiệu quả cách âm “tốt” thật.

    “Được, tôi qua liền!” Trần Thiên Minh đáp.

    “Thầy ơi, thầy và cô giáo xinh đẹp kia kế bên sẽ dùng cơm chung?” Nụ cười trên gương mặt Tiểu Hồng đã biến mất, sắc mặt có chút khó coi.

    “Đúng vậy, khi nãy thầy đã giúp cô ấy thay cầu chì trong phòng, nên không có thời gian ra ngoài mua đồ ăn, vì thế cô giáo Hà muốn mời thầy một bữa” Trần Thiên Minh cảm thấy giải thích rõ ràng thì tốt hơn, mặc dù đối với tiểu nha đầu này cũng không cần phải giải thích.

    “Thì ra là như thế” Sắc mặt của Tiểu Hồng đã chuyển đổi.

    “Tiểu Hồng, em không về nhà dùng cơm trưa sao?” Trần Thiên Minh thấy thời gian cũng không còn sớm nữa nên hỏi.

    “Một lát nữa em về. Thầy ơi, để em xem giúp bài tập về nhà của học sinh nha. Thầy đi ăn cơm trước đi, em sẽ giúp thầy khóa cửa, được không?” Tiểu Hồng nhìn đống bài tập để bừa bộn trên bàn nói.

    “Vậy cũng được, không thành vấn đề. Em giúp thấy đóng cửa nhé” Trần Thiên Minh đáp.

    “Thầy không sợ em trộm gì sao?” Tiểu Hồng giả làm đạo tặc nói.

    “Trong phòng thầy cũng không có gì đáng giá, nếu em thấy cái nào được thì cứ việc nói” Trần Thiên Minh cũng không bị cô nữ sinh nghịch như quỷ này hù dọa, “Cứ như vậy đi, thầy đi ăn trước, để cô giáo Hà chờ lâu không tốt” Trần Thiên Minh nói xong liền đi.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 03/08/2010 lúc 11:35 PM

  10. #6
  11. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy



    Chương 6: Giúp em xoa bụng.



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    “Thật ngại quá, đã để cô phải đợi lâu, vừa rồi mới có một sinh viên tới nhờ tôi giúp tí việc ấy mà”, Trần Thiên Minh đi vào liền phát hiện một bàn thức ăn, Hà Đào đã ngồi sẵn ở đó đợi hắn.

    Vừa thấy Trần Thiên Minh đến, Hà Đào liền nói: “ Nếu lần sau ngươi mà còn về muộn, ta sẽ ăn cơm trước, lúc đó ngươi chuẩn bị tinh thần mà đợi rửa bát nhá. “ nàng bỉu môi, rồi đưa một chén canh cho hắn.

    Cũng bởi vì đang đói, hắn chẳng cần khách khí với Hà Đào, cầm chén canh nàng đưa, một phát húp sạch, “Ồ, canh này thiệt ngon”, Trần Thiên Minh ở trường đều là dùng đồ ăn nhanh, nào có bao giờ được ăn món canh đầy mùi vị như thế này.

    “Uống ngon là được, mau ăn đi, cơm canh nguội hết rồi” Chiều nay nàng cũng có giờ lên lớp, nên không dông dài với hắn, cũng bắt đầu ăn.

    “Thật là ngon” Trần Thiên Minh vỗ vào chiếc bụng đã no cứng của mình, rồi cầm lấy chén bát, chuẩn bị đem đi rửa.

    “Không cần, anh cứ để đấy, tí nữa tôi rửa cũng được, anh về nghỉ ngơi đi”, thấy Trần Thiên Minh muốn đứng lên rửa bát, Hà Đào đã ngăn hắn lại.

    Thấy nàng nói như vậy hắn cũng hạ chén xuống, xấu hổ nói: "Cô Hà, vừa rồi khi tôi thay cầu chì, cái đó, cái… cái đó, không phải…" Trần Thiên Minh càng nói càng hồ đồ, hắn không biết phải giải thích sự việc này sao cho tốt.

    “Anh…” Hà Đào thiệt không ngờ hắn lại nhắc đến chuyện đó vào lúc này, thật sự làm cho nàng vừa xấu hổ, vừa không biết nên nói gì cho phải.

    Thấy Hà Đào gương mặt nhỏ nhắn vì thẹn thùng mà ửng hồng lên, lại còn bộ ngực có phập phồng liên tục làm cho trong lòng hắn lại nổi lửa, ánh mắt trở nên ngây dại.

    Hà Đào thấy Trần Thiên Minh ngây ngốc nhìn mình, tức giận nói: “Anh ăn xong rồi sao không đi đi, còn đứng đây làm gì? Tôi phải dọn dẹp nữa”.

    Phát hiện mình lại thất thố, hắn vội vàng đáp: “Được rồi, tôi đi ngay đây”, hắn quay người bỏ đi, hôm nay thật là bị ông trời chơi khăm mà, đặc biệt là vừa rồi, lại thất thố trước mặt nàng như vậy, sau này làm sao có thể đối mặt với nàng nữa đây.

    Trở về phòng, tự tát mình một cái tát, thầm mắng chính mình, Hà Đào người ta tuổi trẻ xinh đẹp như thế, làm sao mà coi trọng một giáo viên trẻ như ngươi được, không nên si tâm vọng tưởng. Nhưng mà, nàng ta lại mê người như thế, thân hình cứ bày trước mắt mình như vậy, thì sao mà đành lòng nhắm mắt bỏ qua được chứ.

    Bước vào toilet, hắn phát hiện ngay là quần áo bẩn hôm qua đều đã giặt, đang phơi ở trong. Kỳ quái, ta chính mình cũng chưa giặt, ai đã giặt quần áo giúp mình nhỉ. Mới vừa rồi cũng chỉ có Tiểu Hồng tới, hay là cô bé này giúp mình, tiểu nha đầu này… thiệt là.

    Trời ơi!! Nó còn giặt sạch cả quần lót của mình nữa chứ, tối hôm qua, mình hưng phấn quá độ, trên quần vẫn để lại dấu tích bây giờ cũng đã sạch sẽ rồi, mặt hắn bất chợt đỏ lên.

    “Thầy, thầy ơi”, tiết một buổi chiều, Trần Thiên Minh đang ngủ thì nghe tiếng Tiểu Hồng gọi ngoài cửa.

    Hắn liền bật dậy, mặc quần áo vào, chạy ra mở cửa: “Em làm sao vậy hả Tiểu Hồng?” Thấy sắc mặt của Tỉeu Hồng xám xịt, hắn liền hỏi.

    “Em, em bị đau bụng, muốn xin thầy chút nước” Tiểu Hồng cau mày, ôm bụng nói.

    “Đau bụng sao? Thầy có Becberine” Hắn vừa nói vừa kéo ngăn tủ ra lục tìm.

    “Không, không cần” Tiểu Hồng vừa nghe liền vội vàng lắc lắc đầu.

    “Bị bệnh mà không uống thuốc, làm sao mà khỏi được???”

    “Em, em bị là do cái kia đến,” Nhìn thấy hắn đang cần lọ Becberine trong tay, nàng đỏ mặt nói. Thật sự là nàng hôm nay đã sắp đến kỳ.

    “Ồ,” rốt cuộc thì hắn cũng hiểu vì cái gì mà nàng không thoải mái, rồi lại ôm bụng, nghoe ngẩy không chịu nói ra.

    “Ái da,” Tiểu Hồng đang uống nước, chợt phun hết ra, đau đớn kêu lên một tiếng

    “Sao vậy? Tiểu Hồng” Trần Thiên Minh nhìn thấy Tiểu Hồng ôm bụng, bộ dáng thống khổ như vậy cũng hắn phát hoảng, vội đưa Tiểu Hồng nằm lên trên giường mình.

    “Đau, đau quá” Nằm trên giường, Tiểu Hồng khẽ rên rỉ.

    “Để thầy đưa em đi bệnh viên nha” Trần Thiên Minh sốt ruột nói.

    “Thầy, không cần đi” Tiểu Hồng lắc lắn đầu, “Thầy có thể… có thể giúp được không?”

    “Tất nhiên là có thể” Trần Thiên Minh không chút do dự nói

    “Thầy, thầy giúp em xoa một chút, trước kia, mỗi lần bị đau, mẹ chỉ cần giúp em xoa một chút là không thấy đau nữa” Bởi vì đau quá, Tiểu Hồng cũng mặc kệ sự ngượng ngùng

    “Việc này, việc này…” Trần Thiên Minh ngây người. Hắn nhìn vào chiếc bụng nhỏ xinh xắn, lại nhìn vào bàn tay của mình, việc này, chính mình có thể làm sao.

    “Ái da!” Tiểu Hồng lại kêu lên đau đớn.

    Trần Thiên Minh khẽ cắn môi, chậm rãi, đưa bàn tay của mình về phía chiếc bụng phẳng lì của Tiểu Hồng

    Tuy cách một lớp áo, nhưng hắn vẫn cảm giác được sự mềm mại của làn da phía dưới. Đây là lần đầu tiên hắn được sờ bụng một cô gái. Chính xác, phải nói là tiểu cô nương.

    Phía trên chính là đôi thỏ bạch mới nhú, phía dưới chính là địa phương thần bí, vì thế, hắn chỉ có thể hết sức cẩn thận, xoa thật nhẹ nhàng. Hắn sợ sẽ có lúc không cưỡng lại được mà nghĩ tới vùng đất đó rồi lỡ tay sờ qua.

    Không bao lâu, địa phương bên dưới của hắn cũng bắt đầu phồng lên. Hắn sợ Tiểu Hồng sẽ phát hiện ra ý niệm xấu xa của mình, nên phải dùng hai chân, khẩn trương kẹp chặt cái vật không nghe lời ấy lại.

    Bụng của Tiểu Hồng thiệt là co dãn, tuy có chút hơi nhỏ, nhưng sờ vào thật là thoải mái. Đặc biệt là phần trên đã phát dục, là một ngọn núi nhỏ cũng không tệ, còn ở phía dưới, vùng giữa hai chân lại có chút nếp nhăn, càng làm cho bàn tay đang vuốt bụng Tiểu Hồng càng thêm ngứa ngáy. Nhịn xuống, nhịn xuống, nhất định phải nhịn xuống, hắn tự mắng bản thân.

    “Thầy ơi, em đã đỡ nhiều rồi, cảm ơn thầy” Tiểu Hồng cảm kích khẽ liếc hắn một cái rồi nói.

    “Vậy thì tốt quá” Trần Thiên Minh nghe vậy, tuy trong lòng rất muốn tiếp tục xoa xuống phía dưới, nhưng cũng phải từ từ rút tay về.

    “Thầy ơi, thầy sao vậy, sao có vẻ không được thoải mái?” Tiểu Hông thấy hắn ngồi, hai chân kẹp chặt, sắc mặt có chút không tự nhiên nên hỏi.

    “Không, không có việc gì, có lẽ là tại vì lúc nãy ngủ không ngon,” Trần Thiên Minh tâm cơ linh động, liền tìm ra một lý do.

    Tiểu Hồng ngồi xuống, ngượng ngùng nói: “Thầy, thật là xấu hổ, đã quấy rầy thầy rồi”.

    “Không có gì, không có gì”.

    “Thầy ơi, em, em muốn thầy giúp em một việc nữa” Nói tới đây, Tiểu Hồng thẹn thùng, cúi đầu.

    “Nói đi, cho dù là lên núi đao, xuống biển lửa, thầy cũng giúp em”, Trần Thiên Minh vỗ ngực nói. Tiểu Hồng chẳng lẽ lại muốn ta xoa hộ nữa sao, ôi, nếu như thế thì, nếu một lần nữa thì, chính mình cũng sợ… Mặc dù nghĩ thế, nhưng trong lòng hắn lại vô cùng cao hứng.

    “Em, em muốn nhờ thầy mua giúp một thứ” Mặt của Tiểu Hồng dường như có một ngọn lửa đang thiêu đốt vậy.

    “Mua thứ gì? Là cái gì vậy?” Hắn nghe mà ngẩn cả người ra.

    “Em, em hôm nay không biết cái kia… sẽ tới nên không chuẩn bị, cho nên, cho nên, không có mang theo” Nàng vừa nói vừa đỏ mặt, cúi đầu như muốn chui xuống đất cho đỡ ngượng.

    Lúc này thì hắn đã hiểu ra, nguyên lai là muốn nhờ hắn đi mua băng vệ sinh.

    Cái gì? Băng vệ sinh? Trong lòng hắn kêu to. Nếu như bắt hắn đi mua món đồ đó, thì thật là không còn chút thể diện nào.Nhưng mà chính mình vừa rồi đã đáp ứng với Tiểu Hồng.

    Bất đắc dĩ, hắn đành phải quay người dời đi, lấy xe chạy vào cửa hàng trong trung tâm để tìm mua

    “A, cô ơi” Vừa đến một cửa hàng tạp hóa nhỏ, nhìn xung quanh thấy không có mấy người mới nhỏ giọng gọi người bán hàng.

    “Cái gì? Người trẻ tuổi, ta già như vậy sao?” Người bán hàng khoảng hơn ba mươi không hài lòng khi hắn gọi mình như vậy.

    “Ồ, thì ra là một cô gái xinh đẹp, thật là xấu hổ, tôi gọi bà cô đứng ở bên kia, không phải gọi chị” Hắn linh cơ chợt động, tay liền trỏ ra bên ngoài.

    “Trong này không có cô gái xinh đẹp!” Cô gái bán hàng thấy hắn đang đả kích chính mình, tức giận lườm một cái.

    “Tôi, tôi…” Trần Thiên Minh lắp bắp, nói không nên lời.

    “Anh muốn mua cái gi?” Nàng ta trừng mắt nhìn hắn.

    “Tôi, tôi muốn…” Trần Thiên Minh cảm thấy chính mình lúc này cũng không muốn nói ra.

    "Muốn cái gì? Nói mau, có rắm thì phóng, có chuyện thì nói".

    "Ta, ta muốn vệ…" Trần Thiên Minh vừa định hỏi nhưng lại thấy một vài người vừa bước vào nên thôi.

    "Muốn giấy vệ sinh phải không?" Nàng ta liền cầm một cuộn giá hai đồng đưa cho hắn.

    "Tôi, không phải…" Trần Thiên Minh liên tục lắc đầu.

    “Vậy là cái gì, nói mau, không thấy tôi đang vội sao?" Nữ nhân viên bán hàng đã bắt đầu hết kiên nhẫn.

    "Là, là băng vệ sinh" Trần Thiên Minh cúi đầu, lí nhí.

    "Cái sao? Anh muốn mua băng vệ sinh?" Nàng ta nghe vậy liền lớn tiếng kêu lên.

    Mọi người trong cửa hàng, đều trợn mắt nhìn hắn như thể là đi sở thú nhìn một con khỉ vậy.

    "Anh muốn hiệu gì? Hình dáng ra sao? Có loại khô thoáng, có cánh, mặt cotton, có lưới, có loại thơm mát, dùng cả ngày lẫn đêm” Nhìn vẻ mặt sung huyết của hắn, híp mắt cười nói, nàng dường như sợ mọi người không biết hắn tới là để mua băng vệ sinh.

    “Lấy, lấy cho tôi loại tốt nhất” Trần Thiêm Minh, mắt hóa thành viên đạn, vừa nói vừa móc túi lấy tiền. Hắn tuy không hiểu hiệu gì, loại gì, nhưng đắt nhất thì hắn hiểu.

    “Tại sao cái này lại có giá hơn 20 đồng lận, nếu bán hàng dễ kiếm tiền như vậy, thì thôi ta chẳng làm thầy giáo nữa, bán thứ này kiếm sống cho xong”. Trên đường về, vừa đi hắn vừa lẩm bẩm. Không biết rằng chính mình vừa bị nhân viên bán hàng cứa cổ.

    “Tiểu Hồng, thầy đã về” Hiện tại Trần Thiên Minh cảm giác như mình vừa đi chống Nhật quang vinh trở về.

    “Thầy, thầy đã về” Tiểu Hồng đi ra từ nhà vệ sinh, trong tay vẫn còn cầm một chiếc nội y vừa giặt.

    Trần Thiên Minh cảm thần tình chao đảo. Có chút hoa văn phía trên đích thị là của nàng, hơn nữa nhất định vừa rồi nàng tự làm bẩn, sau đó đi vào trong giặt. Hắn cảm thấy “thằng bé” giữa hai chân lại bắt đầu không nghe lời.

    “Thầy, thầy có mua được không?” Tiểu Hồng cúi đầu, lí nhí hỏi.

    “Có đây”.

    Tiểu Hồng vậy tiếp nhận từ tay hắn, quay mặt, chạy vào toilet.

    "Ái da " Trần Thiên Minh cảm giác từ ngày tiểu trùng kỳ quái cắn vào chỗ đó, bây giờ tự nhiên lại đau một chút, sau đó toàn thân máu như nước sôi trào mấy chục giây sau mới trở lại bình thường.

    Mấy ngày này dường như cũng bị như vậy, một buổi thì bất chợp xuất hiện một, hai lần, sau khi phát tác thì cũng không có chuyện gì xảy ra. Cuối cùng thì tiểu trùng cắn vào chỗ ấy có sao không? Hôm bữa tại bệnh viện kiểm tra không phải đã nói là không có vấn đề gì sao. Sau khi lĩnh lương, phải tới bệnh viện kiểm tra một lần nữa mới được. Trần Thiên Minh thầm nghĩ.

    Chỉnh sửa lần cuối bởi prava : 03/08/2010 lúc 11:36 PM

  12. #7
  13. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 7: Mượn đồ.



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    “Thầy Trần, có trong đó không?” Ngoài cửa phòng Trần Thiên Minh có người gọi.

    “Ai vậy?” Trần Thiên Minh ra mở cửa, là cô Lưu Mỹ Cầm. Hôm nay nàng mặc một chiếc áo ngắn tay trông rất bình thường, tuy vậy nhưng dáng vẻ trông cũng không tệ. Nếu ở trường không phải đã có mỹ nữ Hà Đào, nàng hẳn là đã xếp thứ nhất rồi.

    “Cô có việc gì sao?” Trần Thiên Minh hỏi nàng.

    “Tôi là muốn hỏi mượn anh lịch sắp xếp giảng dạy để xem qua một chút”.

    “Cô không được phát sao?” Không phải chứ, tuy rằng mình lớn lên có hơi đẹp trai một chút, nhưng cũng không ngờ tới lại có thể hấp dẫn được mỹ nữ đứng thứ hai của trường tới, thật hiếm có. Ài, muốn tìm mình cũng không cần phải… lấy cớ như vậy chứ? Lịch giảng dạy này giáo viên nào mà chẳng được phát, hơn nữa sao không mượn người khác mà lại đi hỏi mình? Xem ra sau này phải noi gương thật tốt mới được. Trần Thiên Minh quả là đang sung sướng thầm nghĩ.

    “Tôi tìm không thấy” Lưu Mỹ Cầm thấy Trần Thiên Minh hỏi như vậy, mặt đỏ bừng giải thích.

    “Ok, để tôi tìm cho cô, lần trước họp xong trở về, tôi cũng không biết là ném đi đâu rồi” Trần Thiên Minh mời Lưu Mỹ Cầm vào nhà ngồi, sau đó tự mình lật tung đống sách lên để tìm kiếm.

    “Trần lão sư, không ngờ là phòng của anh lại sạch sẽ như vậy” Lưu Mỹ Cầm ngồi đánh giá phòng của Trần Thiên Minh một lúc rồi nói.

    “Đó là đương nhiên, tôi từ nhỏ đã là người thích sạch sẽ” Trần Thiên Minh tự khen mình. Nếu không phải thỉnh thoảng có Tiểu Hồng dọn dẹp giúp hắn, chỉ sợ là cũng không có ai dám vào phòng hắn nữa.

    “Tìm thấy rồi, của cô đây” Trần Thiên Minh đưa “Lịch giảng dạy” qua.

    “Tôi mượn xem một chút, lát trả ngay thôi”Lưu Mỹ Cầm vừa mở “Lịch giảng dạy” ra xem, sau đó rồi lấy giấy và bút mình mang theo ra.

    Trần Thiên Minh nhàm chán liếc mắt nhìn Lưu Mỹ Cầm, ánh mắt hắn lập tức sáng ngời.

    Hắn vốn đứng ngay trước mặt Lưu Mỹ Cầm, mà Lưu Mỹ Cầm lại đang ngồi cúi đầu xuống để chép Lịch giảng dạy của nàng. Chính vì thế mà Trần Thiên Minh cúi xuống là có thể nhìn thấy xuân quang trước ngực nàng.

    Đường viền áo ngực khéo léo mê người, hoa văn gần giống như lụa tơ tằm, màu sắc cũng không khác biệt lắm với cơ thể của nàng. Cảnh này làm mắt Trần Thiên Minh sáng ngời, thiếu chút nữa còn chảy cả nước miếng.

    Trần Thiên Minh chỉ cảm thấy một cảm giác rất nóng đang truyền từ ngực lên đến yết hầu, chính mình cảm giác như muốn té xỉu vậy.

    “Thầy Trần,” Lưu Mỹ Cầm lúc này đột nhiên lại ngửng đầu lên, nàng lập tức phát hiên Trần Thiên Minh đang nhìn mình rất kỳ quái, vì thế ngạc nhiên gọi.

    “Ồ, cô Lưu, chữ viết của cô thật đẹp!” Trần Thiên Minh vội càng chuyển ánh mắt nhìn tới chữ viết của nàng.

    “Đâu có đâu, thầy chỉ nói quá thôi” Lưu Mỹ Cầm ngượng ngùng nói

    “Thiên Minh, anh đang làm gì vậy?” Một nam nhân bước nhanh vào hỏi.

    Trần Thiên Minh vừa nhìn lên, thì ra là chủ nhiệm Ngô Thanh của trường.

    Ngô Thanh, khoảng ba mươi tuổi, độc thân, lớn lên không xấu không đẹp, người này chỉ cần liếc mắt qua là sẽ quên ngay. Không có học vấn cũng như nghề nghiệp, nghe nói hắn dựa vào quan hệ mới có thể vào làm chủ nhiệm trong trường, bình thường hay lại vảng đến phòng các lão sư xinh đẹp, đặc biệt là phòng của Hà Đào. Không ngờ hôm nay lại đến phòng mình, quả thật là kỳ quái.

    “Ồ, Mỹ Cầm không ngờ cũng ở đây!” Ngô Thanh mặc dù vừa cũng nói chuyện với Trần Thiên Minh, nhưng hắn ngay lập tức không thèm chú ý đến Trần Thiên Minh nữa.

    Ta ngất, thì ra là thấy có lão sư xinh đẹp đến phòng ta, vì thế chạy qua phá. Trần Thiên Minh thực muốn một cước đá văng tên này ra ngoài, nhưng nghĩ lại thấy hắn là lãnh đạo trong trường, làm việc đó chắc chắn là mình sẽ không có kết quả tốt, vì thế đành từ bỏ suy nghĩ này.

    “Ừm,” Lưu Mỹ Cầm liếc mắt nhìn Ngô Thanh, gật gật đầu. Sau đó nàng lại tiếp tục nói với Trần Thiên Minh: “Thầy trần, cám ơn anh, tôi về thôi” Nói xong, nàng lập tức rời phòng Trần Thiên Minh để ra ngoài.

    “Vậy, tôi cũng nên về thôi” Ngô Thanh thấy Lưu Mỹ Cầm vừa rời đi, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi. Ánh mắt đầy vẻ thương tâm, cứ như là cha mẹ chết vậy.

    “Thiên Minh, Mỹ Cầm đến tìm anh làm gì vậy?” Ngô Thanh liền quay qua hỏi Trần Thiên Minh.

    “Cũng không có gì, cô ấy chỉ muốn mượn xem “Lịch giảng dạy” của tôi mà thôi” Trần Thiên Minh biết trước mặt mình chính là một tên tiểu nhân, hắn cùng với Lý hiệu trưởng đều giống nhau, vì thế tốt nhất là không nên đắc tội.

    “Ta còn tưởng Mỹ Cầm sao khi không có việc gì lại đến đây gặp anh, nàng cũng không phải là xem trọng người có bộ dáng như anh vậy, ài, thôi tôi tốt nhất là không nên đả kích lòng tự tôn của anh” Ngô Thanh giả vờ xấu hổ nói.

    Ngất, ngươi bây giờ là đã đả kích nghiêm trọng tự tôn của ta rồi. Mà còn nữa, ta lớn lên xấu chỗ nào, ta lớn lên có kém gì minh tinh đâu. Trần Thiên Minh trong lòng lúc này đang “hỏi thăm” cha mẹ Ngô Thanh vài lần rồi.

    “Thiên Minh, ta nói cho anh một bí mật này” Ngô Thanh nhẹ nhàng đến gần nói thầm vòa tai của Trần Thiên Minh.

    “Bí mật, bí mật gì vậy?” Trần Thiên Minh trong lòng rất vui vẻ, hắn không phải định nói cho mình là hắn đi gọi “gái” bị người ta bắt chứ? Nếu mà vậy thì hay rồi, chính mình có thể không chế hắn, khiến hắn mỗi năm đều cấp cho mình bằng ưu tú, đến lúc đó tiền thưởng không phải là rất nhiều sao.

    “Cô Hà Đào và Lưu Mỹ Cầm đều đồng thời thích ta đó” Ngô Thanh vô cùng cao hứng “quăng lựu đạn”.

    “Cái gì?” Trần Thiên Minh rất ngạc nhiên, hôm nay cũng đâu phải là ngày nói dối, Ngô Thanh hắn đang nói chuyện cười quốc tế sao?

    “Thật mà! Tôi không lừa anh đâu, nếu tôi lừa anh thì để cho ông trời phạt ta còn xấu hơn anh nữa” Ngô Thanh vô cùng tự tin vỗ ngực nói.

    Ta ngất, ngươi tất nhiên là xấu hơn ta rồi. trong lòng Trần Thiên Minh cực lực mắng.

    “Anh có phát hiện không, ánh mắt các nàng nhìn tôi rất lạ, khác hẳn những người khác không?” Vẻ mặt Ngô Thanh si mê, sau đó liên tục vỗ vai Trần Thiên Minh.

    “Không có” Trần Thiên Minh liên tục lắc đầu. Ánh mắt các nàng nhìn ngươi như là đang nhìn sắc lang vậy, làm sao mà giống người thường được.

    “Tôi nói cho anh nghe, hai nàng đó đều thích tôi, tôi lại đang không biết chọn ai thì tốt đây” Ngô Thanh nói đến đây lại lắc lắc đầu.

    Trần Thiên Minh vừa nghe thấy Ngô Thanh nói vậy, liền liều mạng giữ chặt cổ mình. Cơm mới ăn cứ như là chuẩn bị trào ra vậy.

    “Ài, thực là khó khăn, ta đẹp trai như vậy, đối mặt với mỹ nữ như các nàng, quả thực là rất nan giải! Vừa rồi, Mỹ Cầm vốn muốn tìm ta để mượn “Lịch giảng dạy”, nhưng mà đáng tiếc vừa rồi ta không có trong phòng” Ngô Thanh cảm thán một phen, sau đó bất đắc dĩ nói.

    “Đúng vậy, đúng vậy.” Trần Thiên Minh cũng bất đắc dĩ cười khổ. Hắn không dám nói chuyện nhiều, nếu mà nói nữa, chắc chắn cơm vừa mới ăn sẽ bị trào ra mất.

    “Ài, vốn không muốn nói với anh, đối với người không có mỹ nữ yêu thích như anh mà nói, anh chắc chắn là không hiểu điều này” Ngô Thanh vừa nói đến đây liền đi ra khỏi phòng.

    Trần Thiên Minh nâng tay lên, làm một động tác ở sau lưng Ngô Thanh.

    Đột nhiên, Ngô Thanh quay người lại nói: “Thiên Minh, việc này tôi chỉ nói cho mình anh thôi, anh ngàn vạn lần không được nói cho người khác!”

    Trần Thiên Minh ngồi yên trên ghế thở gấp liên hồi, may quá, may mà lực kiềm chế của mình tốt, không có nôn hết cơm mới ăn ra. Xem ra chính mình bị tên sắc lang kia làm tức chết mất.

    Xem ra, chính mình đã quá xem thường tên Ngô Thanh này rồi, cứ tưởng rằng hắn không có chút bản lãnh nào, ai mà ngờ được hắn “quăng lựu đạn” lại lợi hại như vậy chứ.


  14. #8
  15. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 8:Tiếng nước trong phòng tắm.


    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********


    Đêm tối, Trần Thiên Minh sờ sờ bụng mình, cũng hơi đói. Nếu không phải tối nay có giờ tự học, hắn bây giờ đã ở nhà tại Huyền thành rồi. Ài, hay là trước tiên giải quyết vấn đề phía dưới trước đã, vì thế, Trần Thiên Minh liền nhanh chóng phi đến phía toilet.

    Đột nhiên, Trần Thiên Minh nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy. Đối diện chính là phòng tắm của Hà Đào, không phải là nàng đang tắm chứ? Bởi vì bọn họ ở tầng trệt, ở giữa chỉ cách nhau một bức tường gạch mà thôi,lại còn không có cả xi măng bên ngoài nữa.

    Tiếng nước chảy này lập tức hấp dẫn sự chú ý của Trần Thiên Minh, hắn thật sự muốn biết Hà Đào ở đối diện đang làm gì? Trong lòng hắn hiện đang rất ngứa ngáy, hận không thể ngay lập tức xông qua xem một chút. Trần Thiên Minh liền vận khí đem hai mắt chuyên chú nhìn qua.

    Mịa, cái này mà gọi là khe hở sao? Cho dù là dùng châm cũng không xuyên được đến một cm, trừ phi mình có công năng đặc dị hoặc là phép thuật nhìn xuyên tường, nếu không thì căn bản là không thể nhìn thấy bên kia. Trân thiên minh hiện giờ quả thật rất muốn đem búa đến để phá bức tường này.

    Nghe thấy tiếng nước chảy bên kia, nghĩ tới tình cảnh Hà Đào đang tắm, “địa phương kia” của Trần Thiên Minh bắt đầu không nghe lời rồi.

    “Ái da” Trần Thiên Minh sờ sờ phía dưới, nó lại đau rồi. Nhưng chỉ đau có một chút, ngay lập tức cũng đã biến mất.

    Thật kỳ quái, “cái kia” của mình sao lại thường xuyên đau vậy chứ, không phải là công năng bị “hỏng hóc” chứ? Chẳng qua là “nó” vẫn còn có thể cứng được, nhưng vô duyên vô cớ lại bị đau một chút.

    Trần Thiên Minh nhìn lại thời gian một chút, chỉ còn khoảng nửa tiếng nữa là phải lên lớp, muốn ra ngoài ăn cũng không còn kịp nữa rồi, đang không biết làm gì thì tốt, đúng lúc này thì Hà Đào đi tới

    Hiện tại Hà Đào đang mặc một cái áo T- shirt không tay màu phấn hồng, gắt gao ôm lấy cơ thể và song phong cao ngất của nàng, bên dưới thì mặc một cái quần bò màu trắng, khiến cho vóc dáng của nàng càng trở lên mê người hơn.

    Ài, thật đáng tiếc, tuy rằng hiện tại Hà Đào ăn mặc rất đẹp, rất gợi cảm, chẳng qua là Trần Thiên Minh cảm thấy nàng tốt nhất là không nên mặc gì cả giống như trong lúc nàng tắm, vậy mới tốt! Trong đầu Trần Thiên Minh bắt đầu nảy ra **** ý.

    “Thầy Trần, anh ăn cơm chưa?” Hà Đào cười cười khách khí hỏi Trần Thiên Minh.

    “Tôi chưa ăn!” Trần Thiên Minh ngây ngốc trả lời, vốn trong đầu đang có suy nghĩ YY, hắn cảm thấy có chút ngượng ngùng.

    “Tối nay tôi cũng ăn hơi ít một chút, nếu không có gì thì chúng ta cùng đi ăn được không?” Hà Đào nhiệt tình mời Trần Thiên Minh.

    “Cái này, cái này có ổn không?” Trần Thiên Minh không thể tưởng tượng được Hà Đào lại lịch sự như vậy, ít nhất là trong lòng hắn cảm thấy rất dễ nghe. Vừa rồi vốn còn không biết làm thế nào? Hiện tại quả thật là trên trời rớt xuống một cái bánh lớn rồi, được mỹ nhân mời đi ăn tối miễn phí.

    “Không cần ngại, mọi người đều là đồng nghiệp, cũng chỉ ăn bữa cơm thôi mà, không có gì đâu. Anh dáng vẻ cũng giống như đang sắp có giờ tự học, nhanh lên đi. Kẻo không lát nữa lại đến trễ, lúc đó thì không tốt” Hà Đào cười cười nói.

    “Thật vậy sao, thế thì cảm ơn nha” Trần Thiên Minh xem lại thời gian, sau đó cũng không khách khí với Hà Đào nữa.

    “Ăn đi, lần sau anh mời cũng được, không cần khách khí” Hà Đào nói.

    Trần Thiên Minh thấy Hà Đào nói như vậy, cũng không khách khí nữa, ngồi xuống sau đó bắt đầu gọi.

    “Tin, tin, tin” bên ngoài bỗng vang lên tiếng xe ô tô. Là ai vậy nhỉ? Trần Thiên Minh trong lòng âm thầm nghĩ.

    “Xin hỏi, cô giáo Hà Đào có ở đây không?” Người cửa bỗng có tiếng người kêu lên. Thì ra là tìm cô Hà. Trần Thiên Minh đang ăn cơm, hắn không lên tiếng, vẻ mặt của Hà Đào cũng lộ vẻ không kiên nhẫn, nói: “Tôi không quan tâm, chúng ta tiếp tục ăn cơm”.

    “Cô Hà, tôi đến mời cô đi ăn” Người kia vừa tiến vào. Trần Thiên Minh cũng ngẩng lên nhìn một chút, hóa ra là một tên mặt trắng tướng mạo cũng không tồi. Chẳng qua là bộ dáng so với mình kém hơn một chút, hơn nữa trông bộ dáng thì nhiều nhất cũng đã bốn, năm mươi tuổi, lại có dáng phú ông vừa béo vừa xấu nữa.

    “Tôi hiện tại đang ăn, không muốn ra ngoài. Vừa rồi trong điện thoại không phải tôi đã nói rồi sao?” Hà Đào lúc này đã mất kiên nhẫn, tức giận đứng dậy nói.

    “Tôi ngồi tạm ở đây vậy” Tên mặt trắng này da mặt thật dày, dưới tình huống bị Hà Đào tức giận như vậy mà vẫn lộ ra “dáng vẻ có đánh chết ta cũng không sợ”.

    “Ồ, vị này là?” Tên mặt trắng này rút cục đã phát hiện ra Trần Thiên Minh đang ăn cơm bên cạnh.

    “Là đồng nghiệp của tôi” Hà Đào nghiêm mặt nhìn tên mặt trắng kia nói.

    Lúc này, Hà Đào lại ôn nhu nói với Trần Thiên Minh: “Thiên Minh, bình thường không phải em hay nói là ăn cơm thì phải đóng cửa sao, miễn cho người ngoài lại quấy rầy chúng ta lúc ăn”.

    Trần Thiên Minh vừa nghe đến đây, lừa đảo. cái gì mà Thiên Minh, Hà Đào gọi mình là Thiên Minh từ bao giờ, lại còn kêu bình thường khi ăn cơm thì phải đóng cửa nữa chứ. Đến cùng là chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là Hà Đào uống rượu, nhưng mà vừa rồi ăn cơm bọn họ đâu có uống chút nào đâu?

    Trời ơi! Trần Thiên Minh bây giờ mới hiểu, hắn đến đây ăn cơm cũng không phải là chuyện ngoài ý muốn, đây khẳng định là một âm mưu. Chính mình bị biến thành lá chắn, chống đỡ với tên mặt trắng này. Trong lòng Trần Thiên Minh đang la to oan uổng.

    Ánh mắt của tên mặt trắng lập tức biến đổi hẳn, hắn trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh, dáng vẻ như là muốn ăn thịt Trần Thiên Minh vậy. “Hắn, một tên thầy giáo nghèo ư?”

    Trần Thiên Minh vừa nghe thấy, trong lòng rất bực, nhìn cái gì chứ, chưa thấy người đẹp trai sao? Tên mặt trắng này, làm lão tử tức giận, ta sẽ cho mặt ngươi nở hoa. Hắn vì thế liền nhìn tên mặt trắng sau đó cúi sát đến mặt của Hà Đào nói: “Biết rồi, lần sau anh sẽ nhớ kỹ, cẩn thận đóng cửa, không để người nào quấy rầy chúng ta ăn cơm”.

    Ánh mắt Hà Đào lộ ra vẻ cảm kích, vừa rồi nàng còn sợ Trần Thiên Minh sẽ làm lộ mất, không ngờ rằng Trần Thiên Minh lại thông minh như vậy, phối hợp với nàng diễn trò. Chẳng qua, nàng bị Trần Thiên Minh cúi sát như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức ửng hồng, bởi vì Trần Thiên Minh tiến đến quá gần, làm cho nàng ngửi được một cỗ hương vị nam nhân nồng đậm. Thật ra Hà Đào cũng không biết, đã hơn một ngày nay, Trần Thiên Minh chưa tắm.

    Trần Thiên Minh nhìn thấy Hà Đào đỏ mặt, biết gian kế của mình đã thành vì thế cười giảo hoạt.

    Hà Đào cũng đã đoán được Trần Thiên Minh cố ý trêu nàng, vì thế liền đưa bàn tay đến đùi hắn, sau đó hung hăng nhéo một cái, nói: “Lần sau mà còn không nhớ, xem em thu thập anh thế nào.”

    “A!” Trần Thiên Minh đau thiếu chút nữa phun hết cả cơm ra.

    Tên mặt trắng thấy bộ dáng “đánh yêu, mắng yêu” của họ. Hắn vô cùng oán hận liếc mắt nói: “Thầy giáo này, không biết lương tháng của anh là bao nhiêu?”

    “900” Trần Thiên Minh cũng không cần suy nghĩ đáp luôn, con số này vẫn thường xuyên xuất hiện trong đầu hắn, hắn rất muốn biến nó “to” lên gấp vài lần nữa.

    “Ít như vậy sao! Ta một tháng cũng không chỉ kiếm được 90,000. Cô Hà ở cùng người như ngươi, chẳng lẽ là nàng nuôi ngươi sao? Ngươi sao lại không có tiền đồ như vậy chứ?” Tên mặt trắng dáng vẻ kinh hãi nói.

    Nghe thấy câu nói “không tiền đồ” của hắn lập tức làm cho Trần Thiên Minh vô cùng tức giận, hắn đứng dậy, mạnh mẽ nói: “Ngươi nói vậy là có ý gì, tên mặt trắng?”

    “Nói ngươi sau này sẽ có tiền đồ sao?” Tên mặt trắng nghe thấy Trần Thiên Minh gọi hắn là mặt trắng, lửa giận cũng bốc cao tận trời rồi.

    “Ta khẳng định là có tiền đồ hơn tên mặt trắng bán thịt như ngươi” Trần Thiên Minh lớn tiếng nói.

    “Ta đây cần phải nhìn thật kỹ xem, tên lão sư nghèo, ngươi thì có tiền đồ gì” Tên mặt trắng âm hiểm cười nói.

    “Điệp Đại Vĩ, ngươi ra ngoài cho ta, nơi này không chào đón ngươi” Hà Đào thấy tên mặt trắng này vũ nhục Trần Thiên Minh, vì thế nàng tức giận đứng dậy, chỉ thẳng vào tên mặt trắng mắng.

    Diệp Đại Vĩ hình như có chút sợ hãi đối với Hà Đào, hắn cũng không dám lưu lại, chỉ hung hăng liếc nhìn Trần Thiên Minh rồi đi ra ngoài.

    Trần Thiên Minh cũng trừng mặt nhìn Diệp Đại Vĩ, trong lòng thầm mắng: “Tên mặt trắng, nếu lần sau ngươi còn đến đây, ta sẽ cho học sinh ra phá xe ngươi, lúc đó xem mặt ngươi sẽ thế nào” Trần Thiên Minh nghĩ thấy mình tự nhiên lại bị người khác mắng, càng nghĩ lại càng thấy tức.

    “Thật ngại quá, khiến thầy mất mặt rồi, đều là lỗi của tôi, tự nhiên lại gọi thầy tới đây ăn cơm, biến thầy thành lá chắn. Tôi vốn rất ghét hắn, nhưng mà hắn quả thật giống như một con ruồi vậy, cứ theo sau tôi, không có cách gì đuổi được” Hà Đào thấy mình làm liên lụy đến Trần Thiên Minh, trong lòng cảm thấy rất ngượng ngùng.

    “Không sao, vừa rồi cô cũng đã giúp tôi mắng tên ruồi bọ kia. Huồng hồ là tôi cũng đã kiếm được bữa tiệc này của cô, cô biết không? Cô nếu không bảo tôi tới ăn cơm, chắc hẳn là đêm nay tôi nhịn đói rồi” Trần Thiên Minh vốn cảm thấy đây là một âm mưu, nhưng mà thấy mỹ nữ Hà Đào ôn nhu giải thích với mình như vậy, hiện tại tất cả cũng không còn quan trọng nữa.

    “Thảm rồi!” Đột nhiên Trần Thiên Minh kêu to.


  16. #9
  17. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy


    Chương 9: Bị tập kích



    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    Hà Đào bị Trần Thiên Minh kêu to “Thảm rồi” dọa nhảy dựng cả lên, hỏi: “Thảm cái gì?”

    Trần Thiên Minh vội nói: “Tôi còn chưa ăn no, nhưng mà bây giờ đã đến giờ tự học rồi”.

    “Tôi còn tưởng chuyện gì, thầy lên lớp trước đi, hết giờ thì lại đến đây, tôi sẽ để cơm lại cho” Hà Đào vốn tưởng rắng có đại sự gì.

    “Nếu đã nói như vậy, tôi đi trước đã” Trần Thiên Minh nhìn lại thời gian, không thể cố ăn được, nếu ăn nữa là sẽ bị muộn.

    “Cô Hà, cô ở đâu vậy?” Trần Thiên Minh sau khi hết khóa, liền chạy ngay về chỗ Hà Đào, bụng đói thế này rồi, không phải là chuyện tốt nữa.

    “Mau vào đi, tôi hấp lại cơm cho thầy rồi đó” Hà Đào ta mở cửa, dẫn Trần Thiên Minh đi vào. “Mau ăn đi, xem thầy đói đến mức sắp hỏng rồi kìa, tất cả đều là do tôi không tốt” Hà Đào lại quay sang tự trách mình.

    Trần Thiên Minh trông thấy dáng vẻ tự trách của Hà Đào, liền an ủi nàng: “Không sao, sau này cô muốn tôi giúp gì thì cứ nói”.

    “Thật chứ” Hà Đào cao hứng nói.

    “Đương nhiên là thật, chẳng qua là cô phải có cơm đó!” Trần Thiên Minh vốn tâm địa cứng rắn, chẳng qua cũng không có biện pháp gì, người ta là mỹ nữ. Nói lại, sau này muốn theo đuổi Hà Đào, mình không phải lại càng có thêm cơ hội sao?

    “Tên kia gọi là Diệp Đại Vĩ, là ông chủ một công ty trong nước, nhưng thầy cũng không cần để ý tới hắn, hắn là một tên tiểu nhân âm hiểm, thầy không cần để nhưng lời hắn nói trong lòng” Hà Đào quay sang nói.

    Trần Thiên Minh cười cười, nghĩ thầm: “Ta nhất định sẽ nhớ mãi lời của tên mặt trắng kia, ta nhất định sẽ mạnh hơn hắn, làm cho hắn không thể cãi lại nữa”.

    “Mà đúng rồi, cô có vẻ rất quen thuộc với Diệp Đại Vĩ nhỉ?” Trần Thiên Minh hỏi.

    Hà Đào khinh thường nói: “Đương nhiên, tôi đối với mỗi người theo đuổi mình đều nắm rõ một chút”.

    “Mỹ nữ quả thật có khác, cả ngày đều có người theo đuổi. Tôi xem ra, nếu không phải là có cô, chắc chắn là cũng không có ai đến thăm tầng trệt này của chúng ta cả” Trần Thiên Minh nói tiếp,

    “Thầy cuối tuần không về nhà ư?” Hà Đào hỏi.

    “Về nhà, thì sao?” Trần Thiên Minh kỳ quái nhìn Hà Đào rồi hỏi lại.

    “Thầy không phải có xe sao? Tôi đang muốn nhờ thầy chở về giúp?” Hà Đào nói.

    “OK, nếu cô không để ý đến việc tôi đi xe máy” Trần Thiên Minh nói, “Chẳng qua, xe này của tôi là một chiếc BMW hai ống xả”.

    “Không đâu, thầy nhớ kỹ là buối chiều thứ sáu cuối tuần này chờ tôi cùng về đó” Hà Đào sợ Trần Thiên Minh quên, vội vàng nhắc lại thêm lần nữa.

    “Nhớ rồi,” Trần Thiên Minh cũng không dám quay lại nhìn Hà Đào nữa, hắn sợ quay lại sẽ nghĩ tới cảnh Hà Đào tắm tối qua, lúc đó lại không kìm được mình.


    Chiều thứ sáu Trần Thiên Minh còn chưa tới thời gian tan học, hắn liền đem theo chiếc xe máy dời đi. Trông thấy chiếc xe bóng loáng, trong lòng hắn cảm thấy rất cao hứng. Đây chính là kiệt tác mà Trần Thiên Minh tốn cả buổi trưa không ngủ để biến nó thành như vậy, nghĩ đến cảnh Hà Đào ngồi cùng hắn trên xe, vì thế hắn đã đem xe lau đến mức bóng loáng, giống hệt như là tặc tâm của hắn vậy.

    Nếu lái xe thì mình có thể phanh gấp vài cái, chắc chắn là “đỉnh cao” của Hà Đào sẽ chạm vào người mình, nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh lại nghĩ đến cặp tuyết lên của Hà Đào, phía dưới lại bắt đầu dựng lên.

    “Không có gì” Trần Thiên Minh tự mắng mình, “Huynh đệ, ta còn chưa tượng tượng đến đó, ngươi đã phản ứng nhanh như vậy rồi, quả là dọa người đó?”

    “Thầy Trần, thầy chuẩn bị tốt rồi chứ?” Hôm nay Hà Đào vì thuận tiện cho việc ngồi xe, nàng mặc một chiếc quần bó rất đẹp, phía trên cũng mặc một chiếc T-shirt ôm người, tất cả đều tạo nên dáng vẻ lung linh quyến rũ của riêng nàng.

    “Dáng người này thì dù thần tiên trông thấy cũng khó lòng mà kìm nén được, huống chi là ta” Trần Thiên Minh trông thấy chỉ biết nuốt nước miếng tự an ủi mình.

    “Nhìn cái gì chứ, thời gian cũng không còn sớm đâu, phải nhanh quay về thành phố thôi” Hà Đào thấy Trần Thiên Minh ngây ngốc nhìn mình, đặc biệt là cặp sắc nhãn kia lại đang hướng tới những địa phương mẫn cảm của mình mà “hỏi thăm”.

    “Sắc quỷ!” Trong lòng Hà Đào mắng. Chẳng qua là nàng cũng không trách hắn, hiệu suất khi nàng mặc trang phục này đặc biệt cao, lần trước cũng vì ở Huyền thành nàng mặc bộ đồ này mà một lái xe máy nhìn nàng đã đâm cả vào xe phía trước.

    Chẳng qua là Hà Đào cũng không hiểu tại sao hôm nay nàng lại mặc như thế này, chẳng lẽ là để cho Trần Thiên Minh nhìn sao? Cái này thì đến chính nàng cũng không rõ, tâm lý của nàng cũng rất mong chờ lần trở về này. Trần Thiên Minh này, trước đây nàng thấy hắn cũng không có gì đặc biệt, chẳng qua là trong khoảng thời gian này, nàng càng nhìn càng thấy hắn thuận mắt hơn. Chình vì thế nàng vô tình lại mặc bộ đồ này, chẳng lẽ là… Nghĩ đến đây, mặt nàng không khỏi đỏ bừng lên.

    Vừa mới ra đến đường quốc lộ được vài phút, Trần Thiên Minh liền bắt đầu giẫm chân phanh.

    Hà Đào “phốc” một tiếng, cả người lập tức chúi lên phía trước, Trần Thiên Minh ngay lập tức cảm nhận được sau lưng mình có vật gì đó rất mềm mại chạm vào, cảm giác này khiến Trần Thiên Minh rất thoải mãi. Hắn âm thầm cười trộm. bất quá đoạn đường này quả thật cũng rất khó đi, hắn giẫm phanh là chuyện bình thường, vì thế chắc là Hà Đào cũng chưa phát hiện ra điều gì.

    “Ái da! Sao lần này lại đụng vào thứ gì cứng vậy” Trần Thiên Minh lại muốn “đánh lén” thêm lần nữa, nhưng mà lần này lại không phải là cảm giác mềm mại nữa, mà là… Nghĩ đến đây, Trần Thiên Minh cảm thấy tính mạng mình vô cùng nguy hiểm vội quay đầu nhìn lại. Hóa ra đó là nắm tay của Hà Đào.

    Thì ra là Hà Đào đem nắm tay của mình đặt ở sau lưng của Trần Thiên Minh.

    “Nhìn cái gì vậy, không muốn sống à? Lái xe cho cẩn thận” Hà Đào biết được quỷ kế của Trần Thiên Minh, chẳng qua là nàng cũng cảm thấy rất cao hứng, xem hắn có còn dám giẫm phanh loạn nữa hay không.

    “Ài, xem ra xe này để cho người khác ngồi không lấy tiền, mình lại còn phải đến tiền đi khám bệnh nữa, thật là khổ mà” Trần Thiên Minh tự oán chính mình.

    Bỗng nhiên, một chiếc xe lập tức dừng trước mặt Trần Thiên Minh.

    “Xuống xe, xuống xe” Một thanh niên đầu tóc bù xù nhảy từ trên xe xuống chặn Trần Thiên Minh lại.

    “Ngươi muốn làm gì?” Trần Thiên Minh dừng xe lại, bối rồi hỏi. Không phải là trùng hợp như vậy chứ, bình thường con đường này trị an rất tốt, chính mình vừa mới lần đầu đi với mỹ nữ, lại gặp ngay cướp, xem ra thời điểm làm anh hung đến rồi.

    “Muốn làm gì à? Hỏi rất hay. Huynh đệ bọn ta dạo này hợi thiếu tiền, vì thế đành hỏi vay lão huynh một ít” Lúc này, trên xe cũng nhảy xuống mấy tên dữ tợn khác.

    Trời ơi, đối phương có đến mấy người, dáng vẻ lại cao lớn dữ tợn, xem ra hôm nay khó mà làm anh hùng được rồi. Nhưng mà chẳng lẽ tám chín người mà phải đi cướp chút tiền nhỏ sao?

    “Thầy câu kéo thời gian với bọn họ một chút, năm phút là được, tôi gọi điện cho cảnh sát” Hà Đào ở sau lưng Trần Thiên Minh nhỏ giọng nói.

    “Các vị huynh đệ, tôi là một thầy giáo nghèo, làm gì có tiền chứ, các vị tìm lầm người rồi” Trần Thiên Minh cũng đang muốn trì hoãn chút thời gian, mặc dù chính mình bây giờ rất muốn làm anh hùng, chỉ là nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, chính mình đại nhân không chấp tiểu nhân vậy.

    “Chúng ta tìm chính là ngươi. Không ổn, cô nàng phía sau đang gọi điện thoại” Tên tóc bù xù phát hiện ra Hà Đào đang gọi điện thoại báo cảnh sát. “Mau mau, ngăn cản cô ta lại” Tên cầm đầu nhanh chóng ra lệnh.

    “Mọi người có chuyện gì thì từ từ nói” Trần Thiên Minh chợt lóe lên, sau đó xuất một quyền về phía tên đi đầu, xem ra bình thường học chút quyền cước, xem phim đánh nhau của Hongkong, chính ra cũng có chút tác dụng.

    “Các huynh đệ, nhanh tốc chiến tốc thắng, cảnh sát sắp tới rồi” Tên đi đầu sau khi đỡ một đòn, liền nhanh chóng kêu anh em bao vậy hai người Trần Thiên Minh lại.

    “Điện thoại gọi xong rồi chứ?” Trần Thiên Minh quay qua hỏi Hà Đào.

    “Xong rồi” Hà Đào thật sự không nghĩ tới trong tình huống này rồi mà Trần Thiên Minh vẫn bình tính như vậy, thật đúng là đã xem thường hắn rồi. Chỉ là hiện giờ phải làm sao? Cảnh sát cần vài phút mới tới nơi được, nàng biết thừa đây là do Diệp Đại Vĩ gọi đến trả thù, những mà nàng không ngờ lại nhanh như vậy. Diệp Đại Vĩ, người cứ chờ đó, ta sẽ cho người đẹp mặt. Trong lòng Hà Đào âm thầm quyết định.

    “Các huynh đệ, chỉ đánh thằng kia thôi, cô gái không được động tới” tên cầm đầu đứng ở phía sau ra lệnh.

    Hà Đào vừa nghe thấy, biết ngay là do Diệp Đại Vĩ phân phó cho những người này không được động đến mình. Vì thế, nàng ngay lập tức phi đến chắn trước người Trần Thiên Minh.

    Một tên cầm ống sắt lao đến muốn đánh Trần Thiên Minh, thấy Hà Đào lao đến chắn phía trước, bất đắc dĩ đành thu tay lại.

    Trần Thiên Minh thấy thế liền chô tên kia một cước, đá hắn bay qua một bên. Nhưng phía sau Trần Thiên Minh lại có một tên khác đánh hắn một quyền, một trận đau nhức từ sau lưng truyền tới.

    Sau đó Trần Thiên Minh lại bị mấy tên đàn em kia đánh thêm mấy quyền nữa, đặc biệt là một quyền cuối cùng, khiến cho mũi hắn chảy máu.


  18. #10
  19. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Lưu Manh Lão Sư
    Tác giả: Dạ Độc Túy

    Chương 10:Thiếu nữ thiên tiên.


    Người dịch: Ngạo Thiên Môn
    Nguồn: ***********

    “U oa…” Một trận còi cảnh sát từ xa truyền tới.

    “Nhanh chạy, cảnh sát tới” Gã cầm đầu thấy cảnh sát sắp tới, vì thế nhanh chóng gọi huynh đệ của mình lên xe. Trước khi lên xe hắn còn quay lại trừng mắt nhìn Trần Thiên Minh nói: “Tiểu tử, nhớ kỹ cho ta, chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.

    “Thầy không bị thương ở đâu chứ?” Hà Đào quan tâm hỏi Trần Thiên Minh.

    “Không có việc gì đâu” Trần Thiên Minh cười cười, lau lau chỗ máu mũi đang chảy xuống.

    “THầy còn nói là không sao? Máu mũi đang chảy kìa” Hà Đào vội vàng lấy khăn tay từ trong túi ra.

    “Ái da!” Trần Thiên Minh lại cảm thấy “bên dưới” bắt đầu dựng lên. Nhưng mà hắn cũng không dám khép hai chân lại, nếu làm vậy chẳng phải là mất mặt trước mặt nữ thần sao?

    “Làm sao vậy?” Hà Đào vội vàng hỏi.

    “Không có việc gì đâu” Trần Thiên Minh quả là đang nói thật, vừa nãy thì hắn cũng có cảm thấy đau một chút, bây giờ thì lại hết rồi. Mà dường như chỗ vừa chảy máu cũng đã hết đau rồi. “Tôi hình như không chảy máu mũi nữa phải không?”

    “Đúng như vậy” Hà Đào cẩn thận xem lại rồi nói.

    “Tôi không sao rồi”.

    “Thật vậy chứ? Hay là cứ đi bệnh viện xem qua một chút đi!”

    “Không cần đâu, thật đó. Chúng ta chỉ là những thầy giáo nghèo, không cần thiết đâu!” Trần Thiên Minh lắc lắc đầu.

    Hà Đào thấy Trần Thiên Minh không nói gì, tưởng rằng hắn đang tức giận nói: “Bọn người này chắc là do Diệp Đại Vĩ gọi tới, hắn vốn là người lòng dạ hẹp hòi, rất có thể là làm ra loại chuyện này”.

    Trần Thiên Minh nghe thấy vậy, nghĩ lại thấy cũng đúng, vừa rồi tên tóc bù xù kia chẳng phải đã nói là tìm đúng mình sao?

    “Thật xin lỗi, lại làm liên lụy đến thầy. Tôi vốn là sợ hắn trả thù, vì thế hôm nay mới đi cùng thầy về thành phố. Chẳng qua tôi sẽ xử lý việc này” Hà Đào nghĩ đến chuyện này là do nàng mà ra, vì thế không khỏi tự trách mình. Bất quá việc này nhất định nàng sẽ giải quyết.

    “Không có việc gì.” Trần Thiên Minh thấy Hà Đào lại đang tự trách mình, vì thế không khỏi cảm thấy đau lòng, thầm nghĩ: “Diệp Đại Vĩ, mẹ ngươi không phải là người mà” Trong lòng Trần Thiên Minh đã mắng cả ngàn lần rồi.

    “Thật sự là không sao chứ?” Hà Đào hỏi lại.

    “Dường như là có bị thương một chỗ” Trần Thiên Minh ngẫm nghĩ rồi nói.

    “Ở đâu?” Hà Đào vừa nghe thấy Trần Thiên Minh bị thương, lo lắng hỏi.

    “Chính là vừa rồi trong lúc lái xe, không biết sau lưng bị cái gì đó cứng cứng đụng vào, kỳ thật thì lúc đầu rất ôn nhu mềm mại, chẳng biết tại sao rất nhanh đã biến thành cứng, vì thế khiến tôi bị thương” Trần Thiên Minh gian xảo cười nói.

    “Thầy không đứng đắn” Hà Đào vừa nghe thấy Trần Thiên Minh bị thương do nắm tay của mình, nàng biết ngay là hắn đang muốn nói cái gì.

    Lúc này, một chiếc xe cảnh sát đã đi tới. Tiếp theo có hai cảnh sát liền xuống xe.

    “Vừa rồi là các người báo cảnh sát sao?” Một cảnh sát khoảng tầm bốn mươi tuổi hỏi.

    “Đúng vậy, sở trưởng, là chúng ta báo cảnh sát” Hà Đào có vẻ quen với vị cảnh sát này, có vẻ như là sở trưởng.

    “Hà tiểu thư, là cô à, có chuyện gì xảy ra vậy?” Sở trưởng cũng quan tâm hỏi thăm Hà Đào.

    “Chúng tôi vừa gặp cướp, may mắn là các vị đến kịp, nếu không thì đã có chuyện không may rồi” Tuy Hà Đào đã đoán ra chuyện này là do Diệp Đại Vĩ làm, những nàng thật sự không có chứng cứ, có nói cũng không có tác dụng gì.

    “Cô bây giờ định về thành phố sao?”

    “Đúng vậy”.

    “Tốt, vậy chúng tôi lái xe đưa các người về” Sở trưởng vừa nói vừa đi đến phía xe cảnh sát.

    Trần Thiên Minh thấy Sở trưởng nói như vậy, biết là Sở trưởng có quen với Hà Đào, vì vậy liên nói với Hà Đào: “Cô lên xe cảnh sát đi, tôi đi xe theo sau cũng được”.

    Hà Đào thấy Trần Thiên Minh nói như vậy, gật gật đầu, sau đó lên xe cảnh sát.



    “Khốn kiếp, mấy người mà cũng không giáo huấn được một mình hắn” Diệp Đại Vĩ đang hung hăng mắng tên tóc bù xù ở trong văn phòng.

    “Tôi dẫn theo mấy huynh đệ, vừa lúc định xuống tay thì cảnh sát lại tới” Hắn thật sự không ngờ Hà Đào lại ở cùng với Trần Thiên Minh, đấy là cô gái mà lão đại đặc biệt thích, vì thế hắn không dám động vào Hà Đào.

    “Ngươi nếu không giáo huấn được tên tiểu tử kia lần nữa, vậy thì không cần theo ta nữa, ta không có nuôi không ngươi” Diệp Đại Vĩ nghĩ đến dáng vẻ thân mật của Hà Đào và Trần Thiên Minh, lửa giận trong lòng hắn lại trào lên.

    “Hà Đào, một ngày nào đó, ta sẽ khiến cô phải rên rỉ dưới thân ta, ta muốn “chơi” cô hai giờ liền, xem cô có còn làm cao nữa không?” Diệp Đại Vĩ bây giờ đang ước có thể “đùa giỡn” với Hà Đào.

    “Ông chủ, lát nữa tôi sẽ dẫn anh em đi kiếm tên kia, cho dù hắn có là Lý Tiểu Long tái thế đi nữa cũng sẽ nếm mùi đau khổ thôi” Tên tóc bù xù này bây giờ cũng đã biết khôn rồi, hắn quyết định dẫn theo thật nhiều người.

    “Còn nữa, cô gái bên người hắn gọi là Hà Đào, các người không thể động đến, biết chưa?” Diệp Đại Vĩ nói thêm.

    Tên tóc bù xù thấy sắc mặt của Diệp Đại Vĩ, biết ngay là hắn đang suy nghĩ gì, vì thế liền vuốt mông ngựa nói: “Ông chủ, hay là chúng tôi bắt cô ta đến đây cho ngài từ từ hưởng thụ” Nghĩ lại lần trước cũng có một cô gái mà Diệp Đại Vĩ thích cũng bị bọn chúng bắt đến đây.

    “Ngu ngốc, Hà Đào này thì khác, ngàn vạn lần không được làm bậy. Nếu mà có thể làm được, ta sớm đã làm rồi, còn cần ngươi phải nhắc sao. Con mẹ nó, nghĩ tới con điếm này, phía dưới ta đã dựng lên rồi. Nhanh ra gọi một tiểu thư đến đây cho ta, ta phải “chơi” cho đã mới được” Diệp Đại Vĩ vuốt vuốt cái “đồ vật” của hắn, dáng vẻ như muốn đè nó xuống vậy.

    “Ông chủ, chúng ta đến hộp đêm chứ?” Tên tóc bù xù ngay lập tức lại vuốt mông nói.

    “Nhanh đi, còn nhiều lời cái gì!” Diệp Đại Vĩ đã gấp đến mức không chịu được rồi.

    Tên tóc bù xù này lập tức cút ra ngoài.

    “Tiểu tử, ngươi cứ chờ đó, ta sẽ cho người biết hậu quả khi đắc tội với Diệp đại gia ta đây” Diệp Đại Vĩ vô cùng căm hận nói.

    “Hà Đào, ta là nể mặt cô mà cô còn không biết điều, vậy thì chớ có trách ta. Căp ngực của côsớm muộn cũng sẽ bị ta nắm được, con mẹ nó, ta muốn “chơi” chết cô, đến lúc đó xem cô còn dám không nghe lời lão tử nữa hay không” Diệp Đại Vĩ lỗ ra vẻ **** đãng, hắn không nhịn được nữa liền lôi “cái kia” ra bắt đầu “vuốt ve lên xuống”.



    Trần Thiên Minh vừa về đến thành phố liền chia tay với Hà Đào. Ban đầu Hà Đào còn muốn dẫn hắn đến bệnh viện xem xét, những sau đó Trần Thiên Minh nói tự mình cũng đi được.

    Trần Thiên Minh thấy Hà Đào vừa mới đi, liền tự mình quay về nhà. Hắn không phải là không muốn tới bác sĩ, mà cái chính là bởi vì túi hắn hiện này không có tiền. Hơn nữa, hắn còn đang vội vàng đi về nhà.

    Trần Thiên Minh vừa mới lại xe đi đến góc quẹo đầu phố, hắn liền trông thấy một cô gái vô cùng xinh đẹp đang đi tới, dáng người mỹ miều, khuôn mặt như thiên tiên vậy, thật sự là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.

    “Mỹ nữ, cô đi đâu vậy, tôi giúp đưa cô về” Trần Thiên Minh nhìn thiếu nữ như thiên tiên kia nói. Căn cứ theo kinh nghiệm “nhiều năm ngắm gái” của hắn, cô gái này khoảng 18-20 tuổi, không biết nàng có bạn trai hay chưa? Chẳng qua là hiện giờ trị an kém như vậy, nàng là mỹ nữ mà lại đi một mình trên đường thế là rất không tốt. Cho nên, lúc này chính là cần anh hùng phải xuất hiện.

    “Tôi cũng không đi xa” Cô gái lắc đầu nói. Nàng cứ nghĩ rằng Thiên Minh là người đón khách (xe ôm).

    “Tôi chở cô miễn phí, được không?” Trần Thiên Minh nhớ tới tình cảnh trưa nay Hà Đào ngồi ở phía sau mình, không biết chiêu kia có dùng được với cô gái xinh đẹp này không.

    “Anh không lấy tiền?” cô gái nghi hoặc nhìn Trần Thiên Minh, dáng vẻ cùng không phải là người xấu, nhưng mà xã hội bây giờ không thể nhing mặt mà đoán được. Xem ra, người này không phải là người đón khách mà là sắc lang.

    “Tôi không đi đâu” Thiếu nữ thiên tiên này lại tiếp tục lắc đầu nói.

    “Đừng sợ, tôi không phải là người xấu, tôi đích thực là không đòi tiền mà” Trần Thiên Minh nhìn qua kính chiếu hậu của xe máy, trên mặt mình cũng không có điềm gì coi là người xấu cả. Mà mình đã nói là không lấy tiền rồi, chuyện tiện nghi như vậy nàng còn kiếm được ở đâu chứ?

    “Không cần” thiếu nữ thiên tiên lại tiếp tục lắc đầu, nàng rất sợ hãi nhìn Trần Thiên Minh, nàng sợ Trần Thiên Minh sẽ làm ra hành động gì quá đáng.

    “Đến đi, không cần sợ, ca ca sẽ đưa cô về tận nhà, xã hội hiện giờ rất nhiều sắc lang, hôm trước, còn có một cô gái xinh đẹp bị sắc lang trêu chọc, nghe nói còn không phải là trêu chọc bình thường đâu, tên sắc lang kia còn “làm gì” cô gái đó nữa” Trần Thiên Minh bắt đầu dùng ngược lại với “sách giáo khoa” để giáo huấn thiếu nữ thiên tiên này, vừa nói hắn còn vừa đi xuống xe.

    “Anh, anh muốn làm gì?” thiếu nữ thiên tiên thấy Trần Thiên Minh xuống xe, sau đó lại gần chính mình, vì thế nàng kinh hoàng kêu lên.

    “Tôi, tôi có làm gì đâu?” Trần Thiên Minh vẻ mặt mờ mịt hỏi lại, chính mình định làm gì? Chính mình chỉ muốn khuyên nàng thôi mà.

    “Anh còn tiến tới là tôi kêu lên đó” Thiếu nữ thiên tiên kinh hãi nhìn Trần Thiên Minh nói.

    “Đừng, đừng, tôi đi là được chứ gì?” Trần Thiên Minh vội vàng trèo lên xe, chuẩn bị rời đi.


Thread Information

Users Browsing this Thread

Đang có 1 người xem trang này: (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

Các đề tài liên quan

  1. Trả lời: 4
    Bài mới gởi: 25/10/2009, 07:25 AM