Tìm kiếm trước khi đặt câu hỏi:
Tìm kiếm bằng Google để có kết quả chính xác hơn
Trang 3/64 Đầu tiênĐầu tiên 123451353 ... Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 21 tới 30 trên 634
    #21
  1. Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 21: Chuyện cái chỗ ngồi

    Dịch: viruslove
    Biên dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Nguồn: T


    Trường học, đó là một danh từ vừa vô cùng xa lạ, cũng lại vừa vô cùng quen thuộc.

    Mười Một đang ngẩn người ra và tựa mình nằm trên giường, trong tay hắn là tờ giấy báo nhập học.

    Mối quan hệ của Mardy quả thật rộng lớn, chỉ gọi một cú điện thoại là đã có thể dễ dàng làm thủ tục nhập học cho Mười Một. Mà mấy giờ sau, giấy báo nhập học cũng đã được đưa đến tay hắn.

    Trường học quý tộc của nước Anh, lớp số năm, cấp thứ nhất, cùng một lớp với Katy. Tên trên giấy thông báo đương nhiên không thể nào đề tên là Mười Một, thay vào đó là một cái tên Trung Quốc, Lưu Dương.

    Theo như lời Mardy, bởi vì bề ngoài Mười Một nhìn giống như người Trung Quốc, cho nên mới làm một chứng minh thư quốc tịch Trung Quốc cho hắn.

    Trung Quốc.

    Ngón tay Mười Một vuốt ve khuôn mặt, “mình thật sự là người Trung Quốc sao?” Hắn thật muốn đi tới thủ đô của quốc gia thần bí kia.

    “Mười Một!” Âm thanh của Sa Tướng từ ngoài cửa truyền đến mang suy nghĩ của Mười Một trở về với thực tại.

    Mười Một nhảy xuống giường rồi ra mở cửa hỏi: “Đã đến giờ rồi sao?”

    Sa Tướng gật đầu rồi nói: “Giao cho ta.”

    “Được rồi.”

    Sa Tướng tiếp lấy chiếc laptop từ trong tay Mười Một rồi trở về phòng mình nghỉ ngơi, còn Mười Một thì đi tới đại sảnh, thay thế vị trí của Sa Tướng. Bây giờ bốn người Sa Tướng đã thừa nhận địa vị của Mười Một, dù sao ngày đó bọn họ đã xem qua video cuộc chiến đấu kịch liệt, biểu hiện của Mười Một đủ cho bọn họ thừa nhận hắn là một thành viên.

    Bây giờ, cả tòa trang viện đã không có dám khinh thị Mười Một nữa, không chỉ có vì biểu hiện hôm đó hắn khả năng phản ứng, sức phán đoán cùng thân thủ nhạy bén, hơn nữa hắn còn có những tính toán chính xác, tác phong làm việc cực kì quyết đoán.

    Mười Một yên lặng đi tới đại sảnh, ngồi xuống ghế sô fa. Sau một lát, trên lầu phát ra âm thanh, Tả Thủ từ trên lầu đi xuống, hai người khẽ cúi đầu chào nhau, sau đó Tả Thủ đi thẳng về phòng mình.

    Mười Một dựa vào ghế sô fa, ánh mắt hướng hành lang phía sau quầy bar, trong lòng suy nghĩ không biết lão nhân trong mật thất thế nào rồi.

    Mười Một cười cười tự giễu bản thân, không biết lúc nào bản thân lại đa sầu đa cảm thế, bắt đầu quan tâm sự sống chết của người khác. Có chút thở dài, Mười Một híp nửa con mắt ngồi dựa vào ghế.

    Sáng sớm ngày thứ hai, sắc trời vừa hửng sáng, dưới tầng hầm truyền đến một âm thanh rất nhỏ làm Mười Một bừng tỉnh. Đây cũng không phải trách nhiệm của Mười Một, mà là hắn đối với cảm giác của mình rất tự tin, cho dù là một con gián chạy qua hắn cũng phát hiện ra. Cho nên hắn vẫn bảo trì trạng thái nửa thức nửa ngủ để bảo trì thể lực.

    Chỉ chốc lát sau, cánh cửa tầng hầm được mở ra, mấy người hầu từ trong bước ra, bắt đầu một ngày làm việc mới.

    Hơn một giờ sau, Mardy cùng Joile cũng đã rời khỏi giường, điều khó tin là hôm nay lần đầu tiên Katy dậy sớm, hơn nữa dáng vẻ còn thập phần hưng phấn.

    Sau khi vội vã ăn xong bữa sáng, Katy kéo tay Mười Một chạy đi. Katy cũng chẳng phải là một học sinh hiếu học mà bởi vì nàng bị nhốt ở nhà đã lâu, lại thêm bản tính hiếu động của nàng, sớm đã không nhẫn nại nổi rồi. Nếu không ngày đầu tiên khi bọn Mười Một tới, nàng đã chẳng mạo hiểm đi tới phi trường đón Mardy. Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội được tự do, sao nàng lại không hưng phấn cơ chứ.

    Mardy vốn còn lo lắng, muốn an bài thêm mấy vệ sĩ chờ tại cổng trường học. Bất quá đã bị Joile ngăn cản lại, bà cho rằng chỉ cần Mười Một là đã đủ rồi, dù sao biểu hiện của Mười Một ngày đó đã làm bà rất yên tâm.

    Mười Một lái xe, dưới sự chỉ dẫn của Katy mà đi tới trường học quý tộc.

    Trên đường đi Katy rất hưng phấn, nàng không ngừng nói chuyện trường học cho Mười Một nghe, nhưng Mười Một thủy chung chỉ ậm ừ cho qua, không ít lần làm Katy tức tối.

    Đi khoảng nửa giờ, hai người cuối cùng đã tới được trường học quý tộc.

    Trường học quý tộc là trường trung học tư nhân, dành cho những con em nhà giàu. Bởi vì ở chỗ này chỉ dành cho những thiếu gia và tiểu thư có tiền, cho nên công tác bảo an tại trường học này làm rất toàn diện. Ít nhất theo ánh mắt chuyên nghiệp của Mười Một mà nói, có thể nói là rất tốt rồi, mặc dù hắn có rất nhiều loại biện pháp để có thể không làm kinh động đến ai mà vẫn có thể lẻn vào trường.

    Bởi vậy nơi này những người có tiền đi học, cho nên đều có không ít người có xe đưa rước tới đọc sách. Bảo vệ ở cửa đơn giản kiểm tra thân phận Katy và giấy báo nhập học của Mười Một rồi liền cho hai người đi vào.

    Mười Một dừng xe lại, Katy cũng không vội vã đi ngay vào lớp học mà cùng Mười Một đi tới phòng hiệu trưởng báo cáo. Sự thật cho dù Katy muốn đi trước tới lớp học, Mười Một cũng tuyệt không cho phép.

    Hiệu trưởng là một lão nhân tóc trắng khoảng năm mươi tuổi, lão chỉ nhìn giấy báo nhập học một chút rồi bảo Mười Một vào lớp, những vấn đề khác lão sẽ thông báo với lớp.

    Lớp số năm, năm thứ nhất, tại lầu một của khu phòng học, còn chưa tới nơi thì từ xa xa đã nghe thấy tiếng ồn ào.

    Ngay khi Katy và Mười Một bước vào cửa lớp thì tất cả âm thanh trong phòng học đều ngưng lại, cả lớp bốn hai người, cộng lại tám mươi tư ánh mắt cùng quét tới hai người.

    Katy đi tới một chỗ trống rồi ngồi xuống, Mười Một cũng thản nhiên ngồi bên cạnh nàng, cũng mặc kệ vị trí này có người ngồi hay không, mặc dù trên bàn vẫn còn một quyển sách.

    “Ây, chỗ đó là của ta.” Một thiếu niên vóc người không cao, hình dáng có chút ti bỉ chạy tới, chỉ vào chỗ ngồi của Mười Một kêu lên.

    Mười Một không liếc nhìn hắn, lạnh nhạt nói: “Bây giờ đã không phải nữa.”

    Katy không vội lấy sách vở ra mà nghiêng đầu hứng thú nhìn Mười Một. Ngoại trừ Katy, cũng có không ít người chú ý tới Mười Một, một kẻ mới tới lại kiêu ngạo như vậy, quả thật là hiếm thấy.

    Mười Một nói xong câu kia, trong lớp lập tức vang lên một trận cười ầm ỹ, thiếu niên kia sắc mặt đỏ bừng, ánh mắt lộ ra vẻ hung dữ nói: “Nhóc con, có biết ông đây là ai không! Chán sống rồi hả?”

    Mười Một thoáng ngẩng đầu lên và thản nhiên liếc nhìn gã thiếu niên kia nói: “Ngươi là ai?”

    Thiếu niên có chút đắc ý nói: “Ta là Palestinian Lu, thị trưởng Luân Đôn hiện giờ chính là cha ta.”

    Ánh mắt Mười Một có chút quái dị nhìn hắn. Gã thiếu niên kia hiểu sai ý hắn, cho rằng Mười Một nghe cha hắn là thị trưởng Luân Đôn thì sợ hãi. Kỳ thật làm cho Mười Một quái dị là chỉ là tên của cha gã thiếu niên này, cái tên đó thật sự là có chút buồn cười.

    Trầm mặc một chút, Mười Một lạnh lùng nói: “Ừ!” Sau đó lại dựa lưng vào ghế, mắt hơi khép lại, hoàn toàn không có ý định dời đi.

    Trong phòng học lại phát một trận cười ầm ỹ, Palestinian Lu ỷ vào cha mình là thị trưởng Luân Đôn, ở đây luôn cực kỳ kiêu ngạo, đã đắc tội rất nhiều bạn đồng học. Chỉ là nơi này đại bộ phận đều là con em của các thương gia, ngại bối cảnh chính trị của cha hắn cho nên không dám nói gì. Hiện tại có người làm hắn mất mặt, sao họ không vui vẻ được chứ?

    Palestinian Lu chưa từng bị mất mặt như thế, hắn nắm chặt tay lại quát: “Nhóc con, ta chính là cao thủ karate, nếu không cút ngay đừng trách ta không khách khí!”

    Mười Một vẫn lạnh nhạt nói một câu: “Ừ!”

    Tiếng cười của các học sinh xung quanh rốt cục đã chọc giận Palestinian Lu, hắn quát lên một tiếng, một quyền đấm về phía Mười Một.

    Lúc này, đôi mắt của Mười Một đột nhiên trợn trừng, một tia hàn quang bắn ra.



    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


#22
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần

    Quyển 1: Ma Quỷ Huấn Luyện Doanh
    Chương 22: Mười Một nguy hiểm



    Dịch giả: vovong
    Biên dịch: vovong
    Biên tập: vovong
    Nguồn: T

    “Bộp!” Palestinian Lu đến tiếng kêu thảm cũng chẳng kịp phát ra thì đã bay đi rồi, cho đến khi hắn va vào một cái bàn và kéo theo luôn cả nó bay đi một quãng thì mới ngã được xuống đất, lúc này hắn mới kêu thảm lên một tiếng rất là thê lương.

    Mọi người trong lớp đều hít một hơi lạnh, bời vì trừ mấy người ngồi bên cạnh Mười Một ra, những người khác đều chẳng nhìn rõ Mười Một xuất thủ thế nào. Họ chỉ có thể nhìn thấy nửa thân trên của Mười Một hơi động một chút, sau đó Palestinian Lu đã liền bay đi rồi. Chỉ có mấy người ngồi bên cạnh mới nhìn thấy, nửa thân trên của Mười Một hơi rướn ra một chút, cái chân dưới bàn đá thẳng vào bụng của Palestinian Lu nhanh như thiểm điện. Tốc độ kinh nhân như vậy, lại chỉ là dùng một chân, điều này khiến cả lớp đều biết rằng, Mười Một tuyệt không phải là người bình thường.

    Bên ngoài phòng hòng vang lên tiếng chuông báo đến giờ vào lớp, nhưng cho đến khi giáo viên chủ nhiệm tiến vào mà vẫn chẳng có mấy người chú ý tới. Cơ hồ ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn chăm chăm vào Mười Một như nhìn một con quái vật vậy, một cước vừa rồi đối với họ mà nói thật sự quá kinh khủng.

    “Chuyện gì vậy?” Giáo viên chủ nhiệm vừa tiến vào, nhìn thấy trong phòng học là một mớ lộn xộn bèn lập tức đặt quyển giáo án xuống bục giảng và đi tới hỏi.

    “Palestinian Lu, chuyển gì vậy?”

    Palestinian Lu đau đớn đến co rúm lại, hắn căn bản chẳng còn sức mà trả lời.

    Giáo viên chủ nhiệm lập tức nhíu mày lại hỏi lớn: “Ai có thể nói cho tôi biết, rút cục là chuyện gì đã xảy ra?”

    Cả lớp lập tức im lặng như tờ, chẳng ai dám nói câu nào, bọn họ sợ Mười Một sẽ trả thù.

    Giáo viên chủ nhiệm đã có chút tức giận, đám đại thiếu gia và đại tiểu thư này tuy rằng khó phục vụ nhưng vẫn có thể tính là tôn kính bề trên không dám làm những chuyện quá đáng. Nhưng hôm nay vừa mới tiến vào đã nhìn thấy chuyện học sinh đánh nhau như thế này, hơn nữa học sinh cả lớp lại chẳng hề chú ý đến mình, cô ta cảm thấy mình có chút mất mặt.

    Đúng vào lúc này, một thanh âm lười nhác vang lên: “Là tôi đánh đó!”

    Giáo viên chủ nhiệm nhìn về hướng phát ra thanh âm, chỉ thấy một học sinh lạ hoắc đang dựa vào ghế nói, bộ dạng vô cùng lười nhác.

    “Người phương đông?” Giáo viên chủ nhiệm suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Trò là học sinh mới đến, Lưu Dương?”

    Mười Một khẽ điểm đầu.

    “Sao trò lại đánh bạn?”

    “Là nó muốn đánh tôi.”

    “Tại sao bạn ấy muốn đánh trò?”

    “Hắn muốn chỗ ngồi của tôi.”

    Cả lớp đều có chút khó chịu, căn bản là Mười Một cướp chỗ ngồi của Palestinian Lu mà.

    Giáo viên chủ nhiệm nhíu chặt mày lại nói: “Đây là chỗ của Palestinian Lu, trò ngồi vào chỗ của bạn ấy lại còn xuất thủ đánh người, là trò không đúng rồi!”

    Mười Một khép mắt lại nói: “Bây giờ nó là của tôi.”

    “Trò…” Giáo viên chủ nhiệm chỉ về phía Mười Một, tức giận đến không nói lên lời. Cô ta làm giáo viên cũng đã mấy năm nay, trước nay chưa từng có một học sinh nào dám nói như vậy, nhất thời thật sự là không biết nên làm thế nào mới phải.

    Sau một hồi lâu giáo viên chủ nhiệm mới hơi bình tĩnh lại được một chút mà nói: “Trò theo tôi đến nơi xử phạt!”

    Mười Một khẽ mở mắt ra, nhìn vị giáo viên chủ nhiệm chừng hai lăm hai sáu tuổi, mặc áo trễ ngực, quần đùi đùi cực ngắn, thân hình cực kì bốc lửa và hỏi: “Tại sao?”

    Khi ở tại “Ma Quỷ” huấn luyện doanh, khi bất kì hai học viên nào phát sinh mâu thuẫn đều có thể quyết chiến sinh tử với nhau, giáo quan không những không quản đến mà còn cổ vũ. Mười Một bên được xã hội bên ngoài và trong “Ma Quỷ” huấn luyện doanh hoàn toàn khác nhau, cho nên hắn không giết Palestinian Lu, trong nhận thức của hắn, thế này đã là rất nhân từ rồi. Cho nên hắn chẳng thể hiểu nổi, tại sao giáo viên muốn xử phạt hắn?

    Giáo viên chủ nhiệm cũng đã gần tức đến điên lên rồi, bất quá cô ta cũng biết, những người có thể vào đây đều có gia thế và bối cảnh cả, không thể tùy tiện đắc tội. Cố nén giận, bà ta nói: “Bởi vì trò đã phạm lỗi, trò nhất định phải chịu phạt!”

    Mười Một liếc nhìn cô ta một cái và lạnh lùng nói: “Tôi không thể rời khỏi Katy.”

    Giáo viên chủ nhiệm sững sờ một chút rồi hỏi: “Trò đến đây là vì Katy?”

    “Đúng!”

    “Ôi…” Một số nam sinh trong lớp bắt đầu kêu lên, còn những nữ sinh thì nhìn về phía Katy với vẻ hâm mộ. Lúc này khuôn mặt Katy đã đỏ bừng lên, bất quá trên khóe miệng của nàng vẫn là một nụ cười ngọt ngào. Tuy biết Mười Một không phải là có ý đó nhưng nàng vẫn rất là vui vẻ. Chỉ là khi Mười Một đứng trước cả lớp mà nói ra lời này, người khác khó tránh khỏi sẽ nghĩ lệch đi. Nghĩ đến đây, Katy lại cảm thấy vừa xấu hổ vừa vui mừng.

    Giáo viên chủ nhiệm nhìn Mười Một, sau đó lại nhìn sang Katy, cuối cùng đã biết được vì sao Mười Một lại muốn đoạt cái chỗ này rồi, bởi vì Palestinian Lu vừa khéo lại ngồi ngay bên cạnh Katy. Cô ta có chút tức cười nói: “Cho dù là trò thích Katy thì cũng không nên cướp chỗ ngồi của Palestinian Lu chứ, phía sau không phải vẫn rất rộng rãi sao? Sau khi hết giờ trò có thể đến tìm bạn ấy…”

    “Không được!” Mười Một quả quyết nói.

    Giáo viên chủ nhiệm nhìn chăm chăm vào mười một, răng nghiến kèn kẹt, lần đầu tiên cô ta gặp phải loại học sinh không chịu nghe lời thế này, cô ta thật sự đã rất tức giận.

    Cảm thấy ánh mắt của tất cả học sinh trong lớp nhìn mình, Mười Một cảm thấy một tia khí tức nguy hiểm, hắn ngẩng đầu lên nhìn, trong mắt lóe lên một tia lãnh mang.

    Khi đối diện với ánh mắt của Mười Một, không biết tại sao, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh từ sương sống truyền thẳng đến não bộ, cô ta không nhịn nổi mà toàn thân run rẩy, cái cảm giác này hệt như đang khỏa thân mà đứng trong một cái hố băng vậy, cái lạnh đâm vào tận tim phổi. Cô ta đương nhiên không biết đó là sát khí, khí thế của Mười Một đã hoàn toàn khóa chặt cô ta, chỉ cần cô ta dám tạo ra một cử động nào uy hiếp tới hắn là Mười Một sẽ không ngần ngại gì mà ra tay giết người. Lúc này trực giác giáo viên chủ nhiệm nhận ra rằng, thiếu niên người phương đông trước mặt mình rất nguy hiểm, tuyệt đối không thể đắc tội hắn.

    Trực giác của nữ nhân thường rất chuẩn xác, mà lần này trực giác chuẩn xác đã cữu được giáo viên chủ nhiệm một mạng, lúc này cô ta căn bản không biết rằng vừa rồi mình đã bước một chân qua quỷ môn quan.

    Giáo viên chủ nhiệm căn bản không dám nhìn vào mắt Mười Một, tiếp đó hít sâu một hơi nói: “Palestinian Lu, trò hãy ngồi xuống trước đi. Chuyện này tôi sẽ báo cáo lên phòng giáo đạo.” Dứt lời cô ta liền chuyển thân đi lên bục giảng, khuôn mặt có chút căng cứng nói: “Vào học!”

    Lúc này Palestinian Lu cũng đã hồi phục lại, chỉ là khuôn mặt vẫn trắng bệch, không chút huyết sắc. Một cước đó của Mười Một đã khiến hắn đối mặt với sự khủng khiếp của tử vong, bây giờ hắn căn bản chẳng dám động tới Mười Một, khi vào giờ cũng vẫn phải ôm bụng mà ngồi vào chỗ trống phía sau.

    Palestinian Lu nhìn từ sau lưng Mười Một, trong mắt lóe lên một tia oán độc. Đồng thời Mười Một cũng phát giác ra cái gì đó, hắn lập tức quay đầu lại, ánh mắt băng lãnh nhìn về phía sau. Palestinian Lu và cả lớp đều giống hệt như nhau, sát khí của Mười Một họ tuyệt chẳng thể ngăn cản được, toàn thân như lọt vào một cái hố băng, không thể tự chủ mà run lên bần bật, sau đó chẳng còn dám nhìn về phía Mười Một nữa.
    Cho đến đi Mười Một quay đầu đi, Palestinian Lu mới kinh hãi phát hiện trên người mình toàn là mồ hôi lạnh.

    Tiết học đầu tiên rất nhanh đã kết thúc, khi tiếng chuông báo hết giờ vừa vang lên, giáo viên chủ nhiệm vội vã thu dọn giáo án và xoay người bước ra ngoài cửa. Cô ta căn bản không biết tiết học vừa rồi mình đã giảng những gì, trong đầu chỉ toàn là ánh mắt lạnh lẽo đó của Mười Một. Trước nay cô ta chưa từng thấy qua một đôi mắt như vậy, lạnh lùng và chẳng có chút cảm tình nào. Bây giờ cô ta chỉ muốn mau đến phòng hiệu trưởng một chút, kiểm tra hồ sơ của Lưu Dương, học sinh đến từ đông phương này.

    Sau khi giáo viên đi ra, cả lớp lập tức trở nên ồn ào, thỉnh thoảng lại có những ánh mục quang nhìn về phía Mười Một và Katy.

    Hai người bạn thân của Katy chạy tới, Mười Một cảnh giác nhìn hai thiếu nữ.

    Một trong hai nói: “Katy, lâu lắm rồi bạn không lên lớp đó.”

    Katy mỉm cười nói: “Trong nhà có chuyện mà.”

    Người còn lại nói: “Chúng ta đến sân vận động dạo một chút đi!”

    Khi hai người các nàng nói chuyện, mục quang thỉnh thoảng lại hướng về phía Mười Một.

    Katy do dự một lát rồi nhìn Mười Một hỏi: “Tới sân vận động dạo một vòng được không?”

    Mười Một vẫn lạnh lùng “ừ” một tiếng, tiếp đó hắn đứng dậy, đi theo Katy và hai thiếu nữ kia ra khỏi phòng học.

    Sau khi bọn họ rời khỏi, những tiếng rì rầm trong phòng học lập tức to lên, chủ đề được nói không ngoài chuyện Mười Một và Katy.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #23
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    ]
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 23: Âm mưu ở bữa cơm

    Dịch: viruslove
    Biên dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Nguồn: T



    Tiết học buổi sáng cứ như vậy mà kết thúc, trong một buổi sáng đó, tất cả học sinh trong lớp đều nhận ra đươc sự “bá đạo” của Mười Một.

    Hắn nửa bước cũng không rời Katy, nàng ở chỗ nào, khẳng định Mười Một ở chỗ đó. Cho dù Katy muốn đi tollet thì Mười Một cũng sẽ chờ ở bên ngoài, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt khác thường của mọi người.

    Hơn nữa Mười Một tuyệt đối không cho phép bất kì kẻ nào đến gần Katy, kể cả hai người bạn tốt của nàng cũng phải bảo trì một khoảng cách tối thiểu. Đối với sự bá đạo của Mười Một, không ai dám lên tiếng, đồng thời cũng len lén than thầm cho Katy. Nhưng hình như Katy hoàn toàn không để ý tới, ngược lại Katy tựa như rất thích thú, cả một buổi sáng đều cười tít cả mắt, tỏ ra rất vui vẻ.

    Mà lúc này Mười Một không biết rằng, bởi vì hắn đã độc chiếm Katy nên đã dẫn họa vào thân.

    Mặc dù Katy không phải là hoa khôi của trường nhưng tuyệt đối người đẹp nhất trong lớp, nhất là sự thanh thuần đáng yêu của nàng càng làm cho mọi người mê mẩn. Có thể nói đa số nam sinh trong lớp đều say mê nàng. Sự xuất hiên của Mười Một làm cho bọn họ vừa tức giận vừa đố kị, chỉ là khi thấy một cước khi hắn đá ngã Palestinian Lu nên chẳng ai dám đến khiêu khích. Buổi sáng nay, Mười Một vẫn trải qua rất nhẹ nhàng.

    Tuy là như vậy, nhưng một tràng âm mưu cũng đang được âm thầm nhắm vào Mười Một.

    Tiếng chuông tan học cuối cùng đã vang lên, học sinh trong lớp tụm năm tụm ba rời khỏi phòng học. Nhà gần thì đều về nhà ăn cơm, còn những ai nhà khá xa như Katy thì ở lại trường học ăn trưa.

    Katy dọn dẹp sách vở lại, hai tay giãn ra cho thoải mái. Không thể không thừa nhận vóc người của Katy thật sự rất đẹp, nếu thêm vài năm nữa khẳng định sẽ vô cùng bốc lửa.

    “Mười…. Lưu Dương!” Katy quay đầu nhìn Mười Một nói: “Chúng ta đi ăn cơm nào!”

    “Ừ!” Mười Một gật đầu rồi đi theo Katy rời khỏi phòng học. Hắn không phát hiện ra, ánh mắt Palestinian Lu trong phòng học lộ ra một tia âm độc.

    Căn tin trường học cách phòng học không quá xa, ở giữa còn có phòng thí nghiệm. Căn tin gồm ba lầu, lầu một là những món ăn rất bình thường, hơn nữa giá tiền đều rất rẻ, là chuẩn bị cho những con cái của gia đình bình thường. Mặc dù nơi này là trường học dành cho quý tộc, nhưng chỉ cần chi trả một số tiền lớn thì ai cũng có thể tới đây. Một số ít cha mẹ vì muốn con cái có thể làm quen nhiều với những người có tiền, bình thường đều tiết kiệm ăn uống chắt chiu từng đồng để cho bọn họ tới nơi này học. Trường học vì chiếu cố tới những học sinh này nên mới có thức ăn bình dân tại lầu một này.

    Số người ở lầu một không nhiều lắm, cũng chỉ có hơn mười người mà thôi, dù sao tới nơi này đại đa số đều là con em quý tộc.

    Lầu hai và lầu ba đều món ăn cao cấp, giá tiền cao hơn nhiều. Điều khác nhau duy nhất là, lầu hai là đại sảnh còn lầu ba toàn là phòng ăn riêng.

    Katy dẫn Mười Một lên thẳng lầu ba, Mười Một đối với nơi này cũng chẳng quan tâm gì, dù sao cũng không phải hắn bỏ tiền, huống chi đây là ngày đầu tiên hắn tới trường học, cũng chẳng biết quy củ của căn tin.

    “Katy!” Hai người vừa mới lên lầu ba thì một nữ sinh ở bên kia vẫy tay.

    Mười Một nhận ra nàng là một trong hai người bạn tốt của Katy lúc sáng, một tên Hazel còn người còn lại là Luna.

    Katy nhìn thấy Hazel liền mỉm cười đi tới chỗ nàng. Nhưng Hazel vừa nhìn thấy Mười Một vẫn đi theo Katy thì không khỏi sửng sốt.

    Katy lắc đầu nói: “Cùng ăn nào!”

    “Ồ!” Hazel quái dị liếc nhìn Mười Một, tiếp đó xoay người dẫn theo Katy cùng Mười Một vào một phòng ăn riêng.

    Đây là một gian phòng loại vừa, có thể chứa năm đến sáu người. Khi Mười Một tiến vào thì phát hiện bên trong đã có năm người rồi. Bốn nam một nữ, hiển nhiên nữ là bạn tốt của Katy, Luna. Còn nam, Mười Một chỉ nhận ra hai người trong lớp, còn hai người kia thì chưa thấy qua.

    Hai người nam sinh mà Mười Một không nhận ra thấy Katy liền lập tức mỉm cười, nhưng khi thấy Mười Một đi theo Katy vào thì đều không khỏi lộ ra vẻ sửng sốt.

    Một trong hai nam sinh đó nhìn chằm chằm vào Mười Một, vẻ mặt rất âm trầm.

    “Howard, anh cũng ở tại đây à.” Katy kéo tay Mười Một và giới thiệu: “Mười….. Lưu Dương, tôi giới thiệu cho anh một chút nhé, đây là Howard, anh trai của Hazel, học sinh năm thứ ba. Người kia là bạn học của Howard, tên là Bobby. Hai người kia chắc anh đã biết rồi chứ? Kenvil và Johnny, bạn học của chúng ta. Mọi người, anh ấy là bạn trai của tôi, Lưu Dương!” Katy mỉm cười ngọt ngào và ôm chặt cánh tay Mười Một.

    “Lưu Dương?” Howard mỉm cười và đưa tay ra nói: “Xin chào, lần đầu gặp mặt!”

    Mười Một nhìu mày một chút nhưng vẫn bắt tay với Howard.

    Howard là thành viên của hội cử tạ, khí lực có thể nói là rất lớn. Hắn cố ý làm khó Mười Một, hai tay nắm chặt lấy tay Mười Một, dùng sức bóp mạnh. Nhưng rất nhanh hắn đã giật mình, hắn có cảm giác như cái mình đang bóp không phải là một cánh tay mà là một khối thép nguội, cho dù dùng sức thế nào cũng đều không biến dạng. Howard liếc mắt nhìn Mười Một, vẻ mặt của Mười Một vẫn vô cùng ung dung, khóe miệng lộ ra một nụ cười khinh bỉ, tựa hồ không dùng chút sức lực nào.

    Howard biết mình đụng phải đối thủ rồi, hắn yên lặng buông tay ra và cười nói: “Thật xấu hổ, không ngờ lại có thêm một người. Xem ra chỗ này không đủ rồi, Katy, hay là chúng ta thay phòng lớn?”

    “Đồng ý!” Katy gật đầu, nàng căn bản không biết Howard và Mười Một vừa âm thầm đấu với nhau.

    Tổng cộng tám người đổi sang một gian phòng ăn riêng lớn, Howard đưa thực đơn trước mặt Mười Một nói: “Anh chọn đi!”

    Mười Một lắc đầu và đẩy thực đơn đẩy trở lại.

    Sắc mặt của mọi người lập tức trở nên khó nhìn. Nam nhân nước Anh rất chú ý đến phong độ, khi người khác đưa thực đơn cho bạn chọn thức ăn, cho dù bạn không muốn cũng phải tùy ý chọn vài món. Mười Một làm như vậy là xem thường bọn họ. Đương nhiên, khi ở tại “Ma Quỷ” huấn luyện doanh, Mười Một cũng có học qua lễ nghi của xã hội thượng lưu các nước, hắn biết quy củ này của nước Anh. Chỉ là hắn cảm thấy bây giờ mình là vệ sĩ, không phải là đặc công hay gián điệp, với đám tiểu tử này chẳng cần phải có phong độ gì cả. Tuy bản thân hắn cũng chỉ có mười bảy tuổi mà thôi, bất quá đã trải qua rất nhiều đứng trên lằn ranh sinh tử, tâm tính hắn sớm đã trưởng thành.

    “Thật xấu hổ!” Katy có chút áy náy giải thích: “Lưu Dương là từ Trung Quốc tới, nơi đó bọn họ có chút không giống chúng ta lắm!”

    “Ồ!” Howard làm bộ chợt hiểu ra mà cười cười nói: “Không có gì!” Dứt lời liền thu lại thực đơn và tự chọn lấy món ăn.

    Nhà bếp nơi này làm thức ăn rất nhanh, loáng một cái đã đem món ăn ra.

    Một đám người chậm rãi ăn uống, vừa ăn vừa tán chuyện. Chỉ có Mười Một cắm đầu ăn nghiến ngấu, chẳng nói một câu nào, ánh mắt của mọi người nhìn hắn càng trở nên quái dị. Tại nước Anh, ăn cũng là môn học vấn. Người nước Anh rất chú trọng lễ nghi, nhất là phụ nữ, nhất định phải ăn từng miếng từng miếng một, hơn nữa phải nhai hết miếng này rồi mới được ăn tiếp miếng kia, không thể ăn liên tục được.

    Mười Một rất chán ghét loại quy củ này, đối với hắn mà nói, thời gian chính là tính mạng. Có thời gian cũng chẳng việc gì phải ăn chậm, cứ ăn cho nhanh để có khôi phục lại trạng thái chiến đấu một cách nhanh nhất.

    Bất quá, dáng ăn của Mười Một thật sự cũng rất khó coi, kể cả Katy, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, Katy đang cầm con dao ăn bên cạnh cũng phải trợn mắt há mồm mà nhìn.

    “Ai!” Người khác mới chỉ ăn mới một chút mà Mười Một đã ăn xong rồi. Hắn thở phào một hơi nói: “Katy, tôi muốn đi toilet!”

    “Ừm…. a a?” Sau một lát Katy mới phản ứng, sắc mặt lập tức trở nên rất lúng túng. Mục quang của những người khác cũng càng thêm quái dị mà nhìn chăm chăm vào hai người.

    Harry trong lòng càng thêm giận dữ, trên bàn ăn nói tới toilet vốn đã là rất thất lễ rồi, nghe ý của Mười Một thì tựa hồ còn muốn Katy cùng đi với hắn nữa. Mặc dù trong lòng vô cùng tức giận, nhưng trên mặt Howard lại lộ ra vẻ tươi cười nói: “Tôi dẫn cậu đi.”

    Mười Một đứng dậy, kéo cánh tay Katy nói: “Đi thôi!”

    Howard vội vàng đánh mắt ra hiệu cho Bobby, Bobby lập tức đứng lên nói: “Chúng ta cùng đi!”

    Howard cũng nói: “Ta cũng đang cần, cùng đi nào!”

    Mấy người còn lại lập tức đều nói muốn đi tollet.

    Bảy tám người cùng tiến tới toilet. Trong lòng Mười Một ngầm để tâm mà dẫn Katy tới trước cửa toilet.

    Toilett có hai ngăn, bên trái là nữ, bên phải là nam.

    Khi Katy thấy dấu hiệu của hai cánh cửa thì sửng sốt một hồi, ánh mắt lộ ra vẻ suy tư. Còn mấy người kia thì đứng yên bên cạnh Katy, ánh mắt đều chăm chú nhìn về phía Mười Một.

    Mười Một nhíu mày một cái, hắn cảm thấy rất quái lạ nhưng lại không biết quái lạ ở chỗ nào. Suy nghĩ một hồi rồi liền quay lại nói với Katy: “Tôi sẽ ra rất nhanh thôi, cô ở đây chờ nhé!”

    “Ồ, được rồi!” Katy gật đầu.

    Mười Một đẩy cánh cửa bên phải và đi vào. Khi cánh cửa đóng lại, tất cả mọi người lộ ra nụ cười quái dị. Lúc này Katy mới chợt hiểu ra, nàng vội vàng tiến đến gõ cửa, nhưng lại bị Hazel và Luna kéo trở lại.

    Lúc này, một người phục vụ tiến đến, cúi đầu nói với Howard: “Howard thiếu gia, việc ngài phân phó tôi đã làm rồi.”

    Howard vẻ mặt đắc ý lấy ra một tấm chi phiếu.

    Mắt người phục vụ sáng lên, không ngừng nói cảm ơn.

    “Howard…..!” Katy có chút tức giận nhìn Howard.

    Lúc này, Mười Một vừa mới tiến vào, đột nhiên một tiếng thét chói tai của nữ nhân truyền ra.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #24
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 24: Hoa khôi Văn Vi

    Dịch: viruslove
    Biên dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Nguồn: T

    “Rầm!” Cánh cửa toilet bị đẩy ra, một cô gái mặc áo nhung trắng, phía dưới là chiếc quần ngắn màu đen, khuôn mặt đỏ bừng chạy ra. Khi nàng thấy một đám người đứng ngoài mà cười quái lạ thì sửng sốt một hồi, sau đó lập tức xoay người nhìn thoáng qua dấu hiệu trên cửa toilet, sau đó lại quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn mọi người và bỏ chạy đi.

    Lúc này bọn Howard đã cười không nổi nữa, bởi vì khi nữ sinh kia chạy ra, bọn họ đều nhận ra, nàng là hoa khôi của trường, Văn Vi ở lớp số sáu, năm thứ hai.

    Văn Vi là con lai, cha là người Trung Quốc, mẹ là người nước Anh. Thời trẻ, cha nàng đi tới nước Anh, lập nghiệp từ hai bàn tay trắng, trong mười năm ngắn ngửi đã lập ra một mảnh thiên hạ, tạo nên Uy Hải tập đoàn ngày nay.

    Văn Vi kế thừa ưu điểm của cha mẹ, có nét xinh đẹp, đoan trang của phương đông, lại có sự ưu nhã cao quý của phương tây. Tại trường học được công nhận là đệ nhất hoa khôi, cũng được rất nhiều con em quý tộc chọn làm đối tượng theo đuổi. Bất quá Văn Vi từ nhỏ sống ở nước Anh, nhưng vẫn chịu sự giáo dục nghiêm khắc của cha, không tùy tiện như con gái phương tây. Nàng luôn luôn giữ mình cẩn thận, rất ít tiếp xúc với người khác giới, càng chưa từng nghe đồn nàng cùng người khác giới tiếp xúc qua. Hơi một chút đã bị nàng cự tuyệt, các con em quý tộc trong lòng mang hận liền bịa đặt, nói nàng là người đồng tính luyến ái, tai tiếng của Văn Vi từ đó truyền ra khắp nơi. Văn Vi từ đó tới giờ vẫn không giải thích lời nào, vẫn cứ như cũ, chuyện ta ta làm.

    Văn Vi tựa hồ như một đóa hoa xinh đẹp nhưng lại băng lãnh cao ngạo, chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể đến gần.

    Không chỉ có Howard và Bobby, ngay cả Kenvil cùng Johnny đều là người theo đuổi Văn Vi. Khi bọn họ nhìn thấy người từ trong phòng toilet chạy ra là Văn Vi thì phản ứng đầu tiên chính là thầm than toi rồi, tiếp đó thì cảm thấy ghen ghét, tên Lưu Dương đáng chết này, tự nhiên lại được gặp Văn Vi trong toilet. Hình như bọn chúng đã quên, tất cả đều là do chúng làm ra.

    Lúc này, cánh cửa toilet lại bị đẩy ra, đi ra chính là Mười Một.

    Mười Một chẳng hề lộ ra vẻ kinh hoảng, hắn vẫn rất bình thản, tựa hồ như mọi chuyện vừa nãy chưa hề phát sinh. Liếc nhìn mọi người một cái, phẩy phẩy bàn tay vừa rửa xong, ánh mắt hướng về người phục vụ đang trợn mắt há mồm và chỉ vào cánh cửa bình thản nói: “Bảng hiệu của các người để sai rồi, đây là toilet nữ.” Dứt lời liền tiến lên kéo tay Katy nói: “Đi thôi!”

    Dưới vẻ mặt kinh ngạc của mọi người, hai người cứ thế mà rời đi.

    Cả một hồi lâu, Howard mới có phản ứng, hỏi: “Hắn… hắn rốt cục là ai vậy?”

    Hazel nhún vai nói: “Không biết, em chỉ biết hắn đi theo Katy, là một rất đáng ghét. Cho nên mới kêu các anh giúp em dạy hắn một bài học.”

    Howard cười khổ nói: “Em gái ơi, em làm hại anh rồi.”

    Hazel lắc đầu hừ lạnh một tiếng: “Không phải là để cho Văn Vi thấy các anh làm chuyện xấu hay sao, thế này thì đã là gì. Dù sao cũng có thể khẳng định các anh chẳng có hi vọng đâu, trước giờ chưa nghe nói cô ấy có thiện cảm với nam nhân nào cả cả.”

    Howard lắc lắc đầu không nói lời nào, Bobby cũng thở dài. Tất cả mọi người đều chẳng có tâm tình trở lại ăn cơm, trả tiền xong liền rời khỏi căn tin.

    “Mười Một, anh không cần tức giận, bọn Howard chỉ là đùa một chút thôi.” Katy ôm tay Mười Một, đi dạo trên đường.

    “Ừ!” Vẻ mặt của Mười Một rất bình thản, chẳng thể nhìn ra là đang vui hay đang tức giận.

    Katy sợ hắn không vui, không dám nói gì thêm nữa liền thay đổi chủ đề hỏi: “Mười Một, chúng ta đi đâu bây giờ?”

    Mười Một không có thói quen để người khác tới gần mình, nhất là giống như Katy, cả thân thể đều kề sát vào. Hắn cố nén xúc động muốn đẩy Katy té ngoài, nói: “Sao cũng được!”

    “Hay là tôi dẫn anh tới phòng thí nghiệm dạo chơi được không?”

    “Ừ!” Mười Một ngoài miệng đáp lời, nhưng mắt vẫn chú ý đến bốn phía xung quanh.

    Phòng thí nghiệm là nơi học sinh làm thí nghiệm, cả tòa nhà có rất nhiều phòng, phòng hóa học, phòng sinh vật, phòng thí nghiệm vật lý và nhiều phòng khác nữa, bên trong phòng chứa các loại dụng cụ đủ đáp ứng nhu cầu.

    Mỗi cánh cửa phòng đều có khóa, Katy chỉ có thể dẫn Mười Một nhìn xuyên qua cửa sổ để xem đám dụng cụ bên trong.

    Vốn dĩ Katy muốn đi bộ với Mười Một, bởi vì trường học không chẳng có nơi nào để đi nữa nên mới tới đây dạo chơi. Nhưng ý nghĩ của Mười Một lại hoàn toàn không giống với nàng, mỗi khi tới cánh cửa của một phòng thí nghiệm nào đó, đầu tiên hắn luôn xem có vật gì nguy hiểm gì tồn tại hay không.

    Đặc biệt là loại Na2Co3 (tên thông thường là Sô đa), axit Sunfuric (H2SO4), axit Sunfuror (H2SO3), Glyxerin(CH2OHCHOHCH2OH). Mấy loại hóa chất này nếu rơi vào trong tay Mười Một, có thể chế tạo ra thuốc nổ TNT hoặc loại thuốc nổ dẻo C4 có uy lực cực mạnh.

    Katy không biết Mười Một đang nghĩ gì, thấy hắn nhìn chăm chăm vào phòng hóa học thì không nhịn được hỏi: “Mười Một, anh thích hóa học lắm phải không?”

    “Ồ!” Mười Một sửng sốt một chút rồi đáp: “Bình thường”

    Katy còn muốn hỏi tiếp, lúc này đột nhiên Mười Một quay đầu lại, nhìn về phía cuối hàng lang. Katy tò mò quay đầu lại nhìn nhưng chẳng thấy bóng người nào. Nhưng Mười Một đã lập tức lao lên chắn trước mặt nàng, tay phải đặt bên hông, lúc nào cũng có thể rút thanh chủy thủ bên hông ra.
    Dần dần, cuối hành lang truyền đến những tiếng nói cười rất nhỏ, tựa hồ như có người đang nói chuyện gì đó. Hơn nữa nghe âm thanh có lẽ là của ba nữ sinh.

    Rất nhanh, ba nữ sinh quẹo ra hành lang, vừa khéo lại đối mặt với Katy và Mười Một.

    Nữ sinh ở giữa vừa nhìn thấy Mười Một liền lập tức dừng chân, tiếp đó cả khuôn mặt đỏ bừng lên, vội vàng cúi đầu xuống. Hai nữ sinh bên cạnh thấy vậy thì nhìn về phía Mười Một, thần sắc lộ vẻ rất hiếu kì.

    Katy đã nhận ra nữ sinh ở giữa chính đúng là người chạy ra từ toilet vừa rồi - Văn Vi.

    Văn Vi nhìn thấy Mười Một thì xấu hổ mà không dám ngẩng đầu lên, nàng thấp giọng nói vài câu với hai nữ sinh kia, ba người liền rẽ sang một hành lang khác. Lúc rời đi, hai người kia thỉnh thoảng còn quay đầu lại mà nhìn Mười Một với ánh mắt tò mò.

    Sau khi ba bóng người biến mất, Mười Một mới trầm tĩnh nói: “Đi thôi!”

    Katy đuổi theo Mười Một hỏi: “Mười Một, anh quen cô gái vừa rồi sao?”

    Mười Một cũng không quay đầu lại, nói: “Đã gặp qua.”

    Katy bĩu môi nhưng vẫn tiếp tục hỏi: “Gặp ở chỗ nào vậy?”

    “Trong toilet!”

    “……Ừm….Mười Một, sao cô ấy vừa thấy anh thì liền đỏ mặt?”

    “Không biết!”

    “Có phải anh đã…. Có phải anh đã…..đã nhìn thấy….”

    Mười Một dừng chân, quay đầu lại nhìn nàng.

    Katy thè lưỡi nói: “Thôi thôi, tôi không hỏi nữa là được chứ gì.”

    Mười Một lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”

    “Ừ!” Katy nhu thuận gật đầu như một con mèo nhỏ. Nếu cảnh này mà để bạn học cùng lớp thấy được, khẳng định là sẽ rất kinh hãi, Katy nổi danh trong lớp là hoạt bát hiếu động, trước nay chưa ai từng thấy nàng nhu thuận như vậy bao giờ.

    Phía bên kia phòng thí nghiệm, Văn Vi cúi đầu đi rất nhanh.

    “Văn Vi, chờ bọn mình với!” Một nữ sinh kêu lên: “Cậu đi nhanh vậy làm gì?”

    Văn Vi lúc này mới tỉnh ra, tự trách mình lơ đãng. Nàng áy náy nhìn hai người bạn nói: “Xin lỗi, Lisi, Mã Liên!”

    Lisi mỉm cười hỏi: “Nam nhân vừa rồi là ai thế Sao cậu vừa thấy anh ta đã bỏ chạy rồi?”

    Mã Liên liền nói đùa: “Sẽ không làm mỹ nhân băng giá của chúng ta động xuân tâm chứ?”

    Văn Vi vội nói: “Đừng có nói bừa! … Anh ta, anh ta chỉ là…”

    Mã Liên liền hỏi tới: “Chỉ là cái gì ?”

    Văn Vi lắc đầu nói: “Không có gì, chỉ là một người bạn mà thôi.”

    “Bạn?” Ánh mắt hai người đều thập phần quái dị.

    Văn Vi tức giận nói: “Không phải như các cậu nghĩ đâu!”

    “Bọn mình nghĩ như thế nào?” Lisi tỏ vẻ kinh ngạc hỏi.

    Mã Liên liền phối hợp: “Đúng vậy, bọn mình có nghĩ gì đâu nào, đều là do Văn Vi tự nói ra nha.”

    “Cái này gọi là…… bên Trung Quốc thì nói như thế nào nhỉ, hình như cái gì mà lạy ông rồi hình như là bụi này gì đó..

    Mã Liên tiếp lời nói: “Còn nữa, ở đây không có ba trăm lượng bạc (1).”

    “ Ha ha….” Hai nữ sinh cười ầm lên.

    Văn Vi tức giận nhìn hai người bạn đang trêu đùa, ánh mắt nhìn về phía hành lang bên kia và khẽ nhíu mày.


    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #25
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    [
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 25: Phong ba ở sân bóng rổ

    Dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Nguồn: T

    Katy đang nhàn nhã đi dạo trên sân vận động cùng với Mười Một, chợt Luna và Hazel vội vã chạy tới.

    Sau khi chạy đến gần, Hazel vội nói: “Katy, bọn mình tìm cậu khắp nơi đó.”

    Katy kinh ngạc nói: “Sao vậy?”

    Luna lộ ra thần sắc kinh ngạc hỏi: “Lẽ nào bạn không biết sao?”

    Katy càng thêm hiếu kì nói: “Biết cái gì?”

    “Trưa nay có thi đấu bóng rổ, là cuộc đấu giữa Vương Tử Bóng Rổ và Không Trung Phi Nhân.” Hazel đắc ý nói: “Hơn nữa anh trai tớ cũng có tham gia đó.”

    “Ồ?” Katy nháy nháy mắt rồi hỏi: “Sao vừa rồi Howard không nói?”

    “Ai da, anh tớ vừa nhìn thấy cậu đã cao hứng đến quên hết mọi chuyện rồi. Mà cái này cũng là bạn trong đội của anh ấy đến tìm nên mình mới nhớ tới thôi.”

    Katy đắc ý nháy nháy mắt về phía Mười Một, đáng tiếc trên mặt Mười Một vẫn chẳng có biểu tình gì.

    “Katy, chúng tam au đi thôi. Đó là cuộc đấu giữa Vương Tử Bóng Rổ và Không Trung Phi Nhân đó.” Hazel thúc giục.

    Katy liếc nhìn Mười Một rồi hỏi: “Lưu Dương, chúng ta đi xem được không?”

    Mười Một lạnh nhạt nói: “Tùy tiện.”

    Katy vui vẻ kêu lên một tiếng, tiếp đó kéo Mười Một đi về phía sân bóng rổ. Katy vừa đi vừa giới thiệu với Mười Một về những sự tích của Vương Tử Bóng Rổ và Khong Trung Phi Nhân.

    Thì ra Vương Tử Bóng Rổ này vốn tên là Seba, cao 1m82, vóc người khôi ngô, kĩ thuật chơi bóng rổ cũng xuất thần nhập hóa, là đối tượng mà trái tim vô số thiếu nữ hướng tới. Không Trung Phi Nhân vốn tên John, tuy chỉ cao có 1m77 nhưng sức bật của đôi chân rất mạnh, là một ông vua bóng rổ thực sự. Hai người này đều là trọng điểm bồi dưỡng của đội bóng rổ trường, đồng thời cùng là hai trong những người đang theo đuổi hoa khôi Văn Vi. Vì Văn Vi nên mối quan hệ giữa hai người không được tốt lắm, thường xuyên phát sinh những mâu thuẫn nhỏ. Lần này hai người ước hẹn, muốn tỷ thí một trận, người thua sẽ không được theo đuổi Văn Vi nữa, do đó mới có cuộc đấu ngày hôm nay.

    Sau khi nghe Katy giải thích xong, Mười Một giễu cợt mà xì một tiếng, trong mắt hắn, đấu nhau vì một nữ nhân là chuyện chẳng thể ngu xuẩn hơn được nữa.

    Dưới sự thôi thúc của Luna và Hazel, bốn người cuối cùng cũng đi đến phòng thi đấu bóng rổ. Lúc này, trong phòng thi đấu sớm đã đầy chặt người rồi, thỉnh thoảng lại có những tiếng thét chói tai của những nữ sinh vang lên.

    Giữa sân, hai đội đang vận động để làm nóng cơ thể, theo hướng chỉ của Katy, Mười Một đã nhìn thấy Vương Tử Bóng Rổ và Không Trung Phi Nhân.

    Vương Tử Bóng Rổ thân hình rất cao, toàn thân cơ bắp rất chắc chắn, hơn nữa tướng mạo cũng lại rất anh tuấn, đúng là rất có khí tức của một chàng trai, thảm nào lại được gọi là Vương Tử.

    Không Trung Phi Nhân thì cũng có thể coi là cao lớn, nhưng không thể so được với Seba, cẳng chân của hắn to lớn và rất có lực, xem ra là loại rất có sức bạo phát khi cần thiết. Tướng mạo tuy cũng rất bình thường, bất quá lại có một cái loại khí chất thô tráng hiếm thấy.

    Tuy tố chất thân thể của hai người đều rất không tồi, nhưng trong mắt của Mười Một thì đều là đồ bỏ. Cơ bắp tuy chắc chắn nhưng lại không thể khống chế tự do, hạ bàn không vững, ngón tay không đủ linh hoạt. Nếu là quyết đầu sinh tử, hắn tinh rằng chỉ cần vài phút là có thể xử lí gọn cả hai người.

    Trong đám người đó, Mười Một cũng nhìn thấy Howard, lúc này hắn đang ở trong đội của Không Trung Phi Nhân. Nhìn thấy bọn Katy đến, Howard lập tức hướng tới vẫy vẫy tay, khiến cho bọn Mười Một lập tức trở thành mục tiêu quan sát của chúng nhân.

    Không Trung Phi Nhân cũng chú ý đến bên này, mục quang của hắn dừng lại một lúc lâu trên mặt Mười Một, tiếp đó cúi đầu to nhỏ với Howard vài câu, Howard liền vội vã gật đầu. Khi John nhìn về phía Mười Một một lần nữa, trong mắt đã lóe lên một tia băng lãnh.

    Lúc này, ngoài cửa xuất hiện một loạt những tiếng ồn, Văn Vi và hai người bạn gái đang vô cùng vui vẻ mà dắt nhau bước vào bên trong.

    Bên trong sân thi đấu, quá nửa số nam sinh khi nhìn thấy Văn Vi mắt đều lộ ra tinh quang, bọn họ tới đây xem cuộc đấy này thực ra chẳng phải là vì bóng rổ, mục đích chân chính chẳng qua là vì muốn nhìn thấy hoa khôi của trường mà thôi.

    Katy cung không ngờ lại gặp Văn Vi ở đây, bất quá, sau khi nghĩ ngợi một chút nàng lại cảm thấy tự nhiên trở lại. Dù sao cuộc đấu bóng rổ này cũng là vì Văn Vi mà diễn ra, như vậy chắc chắn cô ấy sẽ được mới tới, đám nam sinh này cũng đều muốn biểu hiện trước mặt người đẹp. Nghĩ đến đây, Katy lại lén nhìn sang Mười Một, chỉ thấy Mười Một vẫn bình thản đứng đó, đến liếc nhìn qua chỗ Văn Vi cũng chẳng hề, điều này khiến trong lòng Katy cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, đồng thời cùng càng thêm chăm chú nhìn Mười Một.

    Cảm nhận được ánh mắt của Katy, Mười Một quay sang hỏi: “Sao vậy?”
    Katy chỉ mỉm cười một cái mà lắc lắc đầu không nói.

    Mười Một cũng chẳng để ý nữa mà rời mục quang đi.

    Lúc này Seba và John cũng đã dẫn theo đội mình đi về phía Văn Vi, một đám người vây quanh nàng và nói gì đó, chỉ là do bên ngoài quá ổn nên căn bản chẳng ai nghe thấy gì.

    Từ đầu tới cuối Mười Một chẳng hề để ý tới bên đó, mục quang của hắn chỉ lần lượt quét qua từng đám người một, là vệ sĩ của Katy, hắn hiểu rất rõ nhiệm vụ và thân phận của mình.

    Cuộc nói chuyện giữa Seba và John chẳng vui vẻ gì, chưa được mấy câu hai người đã mắng chửi lẫn nhau rồi.

    Văn Vi khẽ nhíu mày lại, tựa hồ như rất không thích cảnh này.

    Cuối cùng, dưới sự khuyên bảo của Lisi và Mã Liên, người của hai đội mới tức giận trở lại sân bóng, quyết định dùng bóng rổ để phân thắng phụ.

    Tiếng còi của trọng tài vang lên một cái, trận bóng rổ chính thức bắt đầu. Trọng tài đứng ở giữa sân và tung quả bóng lên cao, Seba và John đồng thời nhảy lên, dù sao sức bật của John cũng tốt hơn Seba một chút, quả bóng đã nằm gọn trong tay hắn. Một của John mau chóng lao về phía trước và bắt đầu triển khai tấn công.

    Mười Một đứng xem trận bóng với vẻ thờ ơ, tựa như nó rất vô vị vậy. Tuy hắn cũng hiểu quy tắc của bóng rổ nhưng trước nay chưa từng chơi qua. Bóng rổ cần có sự phối hợp giữa mọi người với nhau, nhưng trong “Ma Quỷ” huấn luyện doanh chẳng bao giờ xuất hiện hai từ “phối hợp”. Lúc nào cũng phải phòng bị những người đồng đội bên cạnh, khi bất cứ lúc nào cũng có thể nhận một đao từ sau lưng thì làm sao mà phối hợp cho nổi chứ. Huống chi, trong “Ma Quỷ” huấn luyện doanh cũng không cho phép các học viên chơi loại trò chơi này, thời gian để đi chơi bóng rổ chẳng bằng để đi huấn luyện còn hơn, ít ra sau này còn có nhiều cơ hội để giữ mạng.

    Liếc nhìn một hồi, Mười Một lắc lắc đầu rồi ghé sát tai Katy nói: “Đi nhé?”

    Katy sửng sốt một chút rồi lập tức điểm đầu. Vốn dĩ Katy cũng là một trong những người sung bái Vương Tử Bóng Rổ, trận bóng rổ nào có Seba tham gia nàng cũng đều đến xem. Nhưng sau khi Mười Một xuất hiện, sự chú ý của nàng đã dồn hết lên Mười Một, chuyện có xem bóng rổ hay không đã chẳng còn quan trọng nữa.

    “Katy, bạn…” Nhìn thấy Katy và Mười Một chuẩn bị rời khỏi, Hazel và Luna tỏ ra có chút kinh ngạc. Bọn họ là bạn thân của Katy, đương nhiên biết Katy rất sung bái Vương Tử Bóng Rổ, bây giờ không ngờ nàng lại vì Mười Một mà chẳng thèm quan tâm đến Vương Tử Bóng Rổ nữa, dễ dàng thấy được lúc này trong lòng họ đang kinh ngạc đến mức nào.

    Katy mỉm cười nói: “Tớ đưa Lưu Dương ra ngoài một lát, các bạn tiếp tục xem đi nhé.” Dứt lời nàng liền kéo tay Mười Một bước ra ngoài.

    Chuyện Mười Một và Katy rời đi đã thu hút sự chú ý của không ít người, Văn Vi ở bên kia nhìn sang, khi nhìn thấy Mười Một thì không khỏi sững người ra một chút, tiếp đó mặt hơi đỏ lên mà vội nhìn qua chỗ khác.

    “Văn Vi, anh ta không phải…bạn cậu sao?” Mã Liên khẽ hỏi.

    Lisi vẫn luôn nhìn chăm chăm vào Mười Một nói: “Anh chàng này cool quá. Văn Vi, anh ta thật sự là bạn cậu sao? Nhưng hình như anh ta chưa từng liếc qua chỗ cậu a.”

    Lúc này Mã Liên mới chú ý đến, nàng bèn lập tức điểm đầu nói: “Đúng rồi, hình như anh ta chưa từng liếc nhìn cậu. Văn Vi, cậu nói xem có phải anh ta giống những tay công tử trước đây, cố ý làm như vậy để thu hút sự chú ý không?”

    Văn Vi bực bội nói: “Các cậu đứng có nói vừa. Không nhìn thấu bên cạnh anh ta còn có một cô gái sao? Chắc là bạn gái anh ta…”

    Đúng vào lúc này, trong sân đột nhiên vang lên một loạt những tiếng kinh hô.

    Ba người Văn Vi bèn ngẩng đầu lên, chỉ thấy một quả bóng rổ đang vù vù bay tới. Theo quỹ tích của quả bóng rổ, mục tiêu của nó chính là lưng của Mười Một và Katy.

    Đúng vào lúc quả bóng rổ sắp va vào hai người, Mười Một chẳng cả quay đầu lại, tay phải vung về phía sau. “Bùm!” Một tiếng nổ vang lên, quả bóng rổ không ngờ đã bị một quyền đánh nát, vỏ bóng rách nát đang treo trên cánh tay Mười Một.

    Thời khắc này, không một tiếng động nào vang lên, người nào người nấy cũng đều ngây ngốc mà nhìn vỏ quả bóng đang dính trên tay Mười Một. Tất cả đều biết, với độ dày và sự đàn hồi của quả bóng rổ, nếu không có vũ khí sắc nhọn, căn bản chẳng thể nào chọc thủng được, huống chi, Mười Một lại chỉ dùng một cánh tay. Nhưng sự thực đã ở ngay trước mắt, một nắm đấm đã đấm tan quả bóng rổ, một sức mạnh và tốc độ thật là kinh nhân.

    Mười Một chậm rãi gỡ xác quả bóng đang dính trên tay xuống, chậm rãi xoay người lại. Nhãn thần của hắn đã trở nên lạnh lẽo, bởi vì vừa rồi hắn đã cảm giác được quả bóng rổ này đã uy hiếp đến Katy. Chỉ cần là kẻ có uy hiếp đến thân chủ, hắn tuyệt đối không bỏ qua.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #26
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần

    Quyển 1: Ma Quỷ Huấn Luyện Doanh
    Chương 26: Chấn Nhiếp Toàn Trường



    Dịch giả: viuslove
    Biên dịch: Bệnh Thần
    Biên tập: vovong
    Nguồn: T

    “Bộp!” Ngay khi ánh mắt lạnh như băng của Mười Một hướng về phía John, làm thân thể hắn run rẩy. Quả bóng vừa rồi là do chính hắn ném ra.

    Trước đó khi nghe Howard nói chuyện Mười Một cùng Văn Vi tại phòng Tolet, John đã tức giận đến điên người. Trong mắt hắn Văn Vi chính là một nữ thần hoàn mỹ nhất, nhưng nam nhân kia lại dám nhìn nàng trong toilet. Mặc dù mỗi gian trong toilet đều có vách ngăn nhưng Mười Một và Văn Vi đều không hề nói cho ai biết giữa bọn họ đã phát sinh chuyện gì. Ngay khi nhìn thấy Mười Một, John đã lưu ý tới hắn. Đến lúc thoáng thấy hắn và Katy rời khỏi, lúc ấy thấy quả bóng rổ ở trên tay, John chẳng hề nghĩ ngợi gì nữa, làm bộ ném bóng cho đồng đội nhưng lại trượt tay, thực ra là cố ý ném thẳng bóng về hướng Mười Một.

    Ngay khi Mười Một tung ra một quyền đánh nát quả bóng rổ hắn đã vô cùng kinh ngạc. Đến khi cảm nhận được ánh mắt lạnh như băng đó, hắn mới ý thức được, nam nhân này không phải người thường.

    Ánh mắt của Mười Một rất sắc bén, không biết tại sao, John không dám nhìn thẳng vào ánh mắt đó. Nhưng khi vừa nghĩ tới Văn Vi ở bên cạnh nhìn, hắn tuyệt không thể để mất mặt mũi trước mặt Văn Vi, đành phải cố gắng mà ưỡn ngực lên nói: “Xin lỗi, vừa rồi lỡ tay.”

    Ánh mắt lạnh lẽo của Mười Một chợt lóe lên, chậm rãi đi tới từng bước. Katy thấy thế vội vàng kéo Mười Một lại, nhìn hắn mà lắc lắc đầu.

    Mười Một quay lại nhìn Katy một chút, sau đó thì chậm rãi lùi lại một bước rồi xoay người dẫn Katy rời khỏi. Từ đầu tới cuối, Mười Một không nói một câu. Nhưng sát khí của hắn làm cho mọi người xung quanh đều ơhair chịu áp lực cực lớn, cho đến khi Mười Một thu hồi sát khí rồi rời đi, bọn họ mới thở hổn hển từng hồi, ánh mắt lộ ra vẻ kinh hãi.

    Mà trong đó hoảng sợ nhất là John, sát khí của Mười Một hoàn toàn tập trung trên người hắn, làm hắn cử động cũng không dám. Mặc dù trong lúc đó cách xa nhau khoảng một trăm mét nhưng John không dám nghi ngờ cái khoảng cách ấy đối Mười Một căn bản không là gì. Tim hắn đập rất nhanh, cho tới bây giờ chưa đập nhanh như vậy, cảm giác muốn nhảy cả ra ngoài.

    Seba hứng thú nhìn Mười Một rời đi, quay đầu hỏi John: ”Còn tiếp tục nữa không?”

    John liếc nhìn Văn Vi một cái, hít sâu một hơi nói: “Hỏi thừa.”

    Tây Ba cười cười, nói: “Tốt lắm, chúng ta tiếp tục.”

    Trọng tài một lần nữa lấy quả bóng ra, song phương bắt đầu triển khai đội hình. Nhưng là trải qua chuyện vừa rồi, tâm thần John đã không bình tĩnh được, trạng thái hoàn toàn không tốt, trong lúc nhất thời bị Seba đánh cho không kịp trở tay, điểm số rất nhanh đã bị nâng lên. Thấy tỷ số của mình ngày càng xa, đội của John càng thêm rối loạn, liên tiếp thất thủ, bị Seba chiếm lấy tiên cơ.

    Đấu đến bước này, tất cả mọi người đều đã nhìn ra đội của Seba thắng rồi, tiếp tục thi đấu cũng chẳng thể tạo ra cảm giác hồi hộp cho khán giả. Lúc này, phần lớn mọi người đã không chú ý tới trận đấu nữa mà đang bàn tán về Mười Một.

    Tay của Mã Liên nhẹ nhàng huých vào eo Văn Vi mà thấp giọng nói: “Văn Vi, bạn của cậu lợi hại thật nha.”

    Văn Vi mỉm cười không dám đáp lời. Sự thật thì nàng cũng cảm thấy khiếp sợ vìmột quyền vừa rồi của Mười Một. Đặc biệt là ánh mắt lạnh như băng kia của hắn, từ tận sâu trong đáy lòng cảm thấy một nỗi sợ hãi. Nàng nghiêng đầu lại, nhìn về hướng Mười Một rời đi, tiếp đó nói: “Chúng ta đi thôi.”

    “Đi sao?” Lisi sửng sốt nói: “Nhưng trận đấu còn chưa kết thúc mà.”

    “Chẳng có ý nghĩa gì, đi thôi.” Văn Vi kéo hai người bạn rời đi, đám đông đang ầm ĩ, nhưng khi thấy Văn Vi rời khỏi thì hai đội đều tạm dừng lại, kinh ngạc nhìn theo bóng lưng của nàng đang rời khỏi sân bóng.

    Lúc Văn Vi đi rồi, rất nhiều nam sinh cũng mất đi hứng thú nhìn, tụm năm tụm ba rời đi, trong lúc nhất thời bên trong sân bóng rổ mất gần một nữa người xem.

    Nữ nhân vật chính đi rồi, trận đấu cũng không cần phải tiếp tục nữa.

    Seba nhìn John mỉm cười hỏi: “Còn muốn tiếp tục nữa không?”

    John nhỉn tỷ số, 53:37, thời gian còn lại một nửa. John biết, nếu không tiếp tục thì coi như mình đã thua, hắn liền cắn răng nói: ”Tiếp tục.”

    Seba hừ nhẹ một tiếng, sắp xếp lại đội hình. Chỉ là khi trận đấu tiếp tục song phương đều không có tinh thần nữa, sự đặc sắc của trận đấu kém xa lúc đầu. Khi trận đấu chấm dứt thì người trên trên ghế ngồi chỉ còn lại một phần ba. Không khí trở nên có chút lạnh lẽo, đội của Seba thắng với tỉ số 108 : 84.

    Lúc hai người rời khỏi sân, Seba cố ý nhắc nhở: “Nhớ kỹ lời hứa của ngươi đó.”

    John hung hăng trừng mắt nhìn hắn, hừ một tiếng, cũng không quay đầu lại màxoay người rời đi luôn. Nhìn thấy thân ảnh của hắn không ngừng run rẩy, có thể thấy hắn thua rất không cam lòng.

    Seba mỉm cười nhìn John rời đi, tiếp đó đi về phía sau kề sát bên tai của một đồng đội, nhỏ giọng nói: “Đi dò xét nam nhân vừa rồi, bối cảnh và thân phận của hắn.”

    Tên đồng đội kia gật đầu, ngay cả quần áo cũng không thèm thay đổi, thậm chí mồ hôi cũng không lau trực tiếp chạy đi ra ngoài.

    Mà lúc này, Mười Một cùng Katy trở lại lớp học.

    “Mười Một, nếu vừa rồi ta không có ngăn cản ngươi, ngươi có phải sẽ giết John đúng không?” Lúc này trong phòng học chỉ có hai người Mười Một và Katy, cho nên nàng cũng không có cố kỵ nói ra nghi vấn của mình.

    Mười Một nhắm mặt lại, dựa lưng vào ghế, lạnh nhạt nói: “Đúng vậy.”

    Katy suy nghĩ một hồi rồi nói: “Sau này anh đừng xung động như vậy có được hay không?”

    Mười Một mở to mắt nhìn nàng.

    Katy thở dài nói: “Ta biết anh không sợ, nhưng những người ở nơi này đều có gia thế bối cảnh. Giống như John vậy, cha hắn làquan chức cấp cao, nếu anh làm tổn thương hắn, cha hắn khẳng định sẽ làm khó cha tôi.”

    Mười Một nhắm mắt lại lần nữa, nói: “Biết rồi!” Katy nói rất rõ ràng, không nên gây thêm phiền toái cho cha nàng, dù sao hắn chỉ là vệ sĩ chứ không phải sát thủ. Chỉ cần có thể bảo vệ Katy cho tốt, không cho nàng bị thương tổn gì, mọi chuyện khác không liên quan tới hắn.

    “Mười Một” Một lúc sau, Katy thấy Mười Một không nói lời nào, mở miệng hỏi: “Anh đang nghĩ gì thế?”

    Mười Một lắc đầu nhè nhẹ nói: “Không có gì.”

    “Có muốn ngủ một chút hay không?”

    “Không cần”

    Katy dừng lại một hồi lại hỏi: “Mười Một, tại sao anh lại thích nhắm mắt lại?”

    Mười Một lạnh nhát đáp: “Luôn luôn bảo trì thể lực, không cần làm những việc phí sức như vậy.”

    “Mười Một!” Katy kề sát bên cạnh Mười Một, hai người cách nhau càng ngày càng gần hơn, nàng nói: “Có thể nói cho tôi biết chuyện trước kia của anh hay không?”

    Mười Một lắc đầu nói: “Không thể!”

    “Tại sao?” Katy cong môi nói: “Tôi rất tò mò mà. Hơn nữa không cần nói những chuyện cơ mật, chỉ nói cuộc sống của anh thôi. Được rồi, bình thường anh làm cái gì?”

    Mười Một mở mắt ra, liếc nhìn nàng một cái, lạnh nhạt nói: “Giết người.”

    “Giết người?” Katy trợn tròn mắt nhìn Mười Một, hai chữ giết người từ trong miệng hắn xuất ra đơn giản giống như việc ăn cơm vậy, nàng bình tĩnh lại mà hỏi tiếp: “Mỗi ngày đều phải giết người hay sao?”

    “Gần như thế!”

    “Tại sao lại phải giết? Là bọn họ đứng yên cho anh giết hay sao?”

    Mười Một đột nhiên có một loại xúc động muốn cười, Katy quá ngây thơ làm hắn không biết trả lời như thế nào. Không thể làm gì khác hơn là nói: “Không giết bọn chúng, bọn chúng sẽ giết ta.”

    Katy chớp mắt nhìn Mười Một, nàng liên tưởng tới cuộc tấn công đáng sợ ngày đó, rốt cục hiểu được tại sao Mười Một luôn tỉnh táo như vậy, thì ra hắn đã phải lớn lên trong tình cảnh như vậy.

    Nghĩ tới đây, Katy không tự chủ được mà đưa tay ra, muốn vuốt ve mái tóc của Mười Một. Nàng không biết tại sao mình làm như vậy, chỉ là theo ý thức đưa tay ra mà thôi.

    Đúng vào lúc này, Mười Một đột nhiên từ trên ghế nhảy dựng lên, tay phải đặt lên con dao găm ở cạnh hông, hai mắt lóe lên những tia lạnh lùng.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #27
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 27: Lãnh Dạ khiêu chiến


    Dịch: viruslove
    Biên dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Nguồn: T

    Động tác đột ngột của Mười Một khiến Katy hoảng sợ, nàng lập tức ý thức được có người đến gần, ánh mắt không nhịn được hướng về phía cánh cửa.

    Quả nhiên, một thân hình cao lớn chậm rãi xuất hiện trước cửa. Ngay khi nhìn thấy người này, đồng tử của Mười Một lập tức co rút lại, còn Katy lại lộ ra ánh mắt suy tư.

    Vóc người cao lớn, khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị, có da tay màu vàng đặc điểm của người phương đông, hai chân vững vàng như núi Thái, không chút dao động. Đây chính là kẻ bắn tỉa - Lãnh Dạ. Mười Một đã từng cận chiến với hắn, đương nhiên liếc một cái đã nhận ra. Bất quá sau đó Katy đã xem qua cuốn băng ghi hình Mười Một và Lãnh Dạ giao chiến, nhưng mặt Lãnh Dạ ngày đó dùng bột màu phết lên mặt nên Katy còn chưa có nhận ra, chỉ là cảm giác hơi thở của Lãnh Dạ mang lại áp lực rất lớn.

    Ánh mắt của Lãnh Dạ quét qua khuôn mặt Katy, sau đó hướng về phía Mười Một mỉm cười, trầm giọng nói: “Đã lâu không gặp mặt, Mười Một!”

    Khóe miệng của Mười Một hơi giật giật, hắn cũng trầm giọng hỏi: “Sao ngươi lại tìm được bọn ta?”

    Lãnh Dạ bật cười nói: “Muốn tìm ngươi rất dễ dàng, đặc biệt là một tên vệ sĩ kiêu ngạo như ngươi. Ngày đầu tiên đi học đã đánh con của thị trưởng Luân Đôn, chạy tới phòng Tolet nữ, ặc, vừa rồi còn nghe nói ngươi đã phá hủy một trận bóng rổ nữa?” Lãnh Dạ hứng thú nhìn về phía Mười Một, hắn đã gặp rất nhiều vệ sĩ, nhưng một vệ sĩ có cá tính như Mười Một thì thật sự đây là lần đầu hắn thấy.

    “Trường học này có người của các ngươi?”

    Lãnh Dạ lắc đầu nói: “Không phải là người của ta, chỉ là hợp tác mà thôi.”

    Mười Một vẫn bảo trì tư thế cũ, lúc nào cũng có thể tiến công, hắn hỏi: “Ngươi đến tìm ta có việc gì?”

    Lãnh Dạ dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào đầu và nói: “Hình như ngươi rất chóng quên, không nhớ cuộc chiến của chúng ta còn chưa chấm dứt hay sao?”

    Lãnh Dạ tựa lưng vào cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực nói: “Chuyện này thì không phải do ngươi rồi. Ngươi không muốn mỗi ngày tan học đều bị tập kích trên đường đấy chứ? Cho dù ngươi không quan tâm nhưng cô ta thì sao?” Lãnh Dạ hất hàm về phía Katy.

    Đồng tử của Mười Một co lại, sát khí mạnh mẽ ép về phía Lãnh Dạ.

    Vẻ mặt của Lãnh Dạ vẫn rất ung dung nói: “Không tồi, sát khí nặng như vậy, xem ra ngươi còn thích hợp để làm lính đánh thuê hơn nhiều!” Dừng lại một chút, Lãnh Dạ nói tiếp: “Yên tâm đi, ta cam đoan với ngươi, sự an toàn của cô ta là điều kiện trước tiên khi quyết đấu với ngươi. Cho dù ngươi thua, ta cũng sẽ đưa cô ta trở về nhà an toàn, thế nào?”

    Mười Một suy tư một hồi rồi gật đầu nói: “Được rồi, ta đi.”

    “Mười Một!” Katy kéo mạnh cánh tay của Mười Một.

    Mười Một vẫn lạnh lùng nói: “Nếu ta không đáp ứng, hắn sẽ lập tức ra tay.”

    Lãnh Dạ cười nói: “Ngươi thật hiểu rõ ta, đáng tiếc ngươi không phải phụ nữ.”

    Mười Một hờ hững nói: “Ở đâu?”

    Lãnh Dạ quay đầu nói: “Đi theo ta.”

    Mười Một dẫn Katy theo Lãnh Dạ ra bên ngoài, ba người đi tới một ga ra, Lãnh Dạ mở cánh cửa chiếc xe việt dã rồi nhảy vào và nói: “Lên xe đi chứ!”

    Mười Một ung dung bước lên xe, Katy thủy chung vẫn ôm chặt cánh tay Mười Một. Xe của Lãnh Dạ bắt đầu khỏi động, rất nhanh đã rời khỏi trường học.

    Xe vừa rời cổng trường, Mười Một đã liền nói: “”Xem ra thế lực của các ngươi rất lớn, trường học bảo vệ nghiêm ngặt như vậy mà vẫn có thể đi qua như thường.”

    Lãnh Dạ đáp: “Có một chút, nhưng ta không thể nói lung tung, ngươi nên biết điều đó.”

    Nghe Lãnh Dạ nói như vậy, Mười Một không hỏi thêm nữa, hắn dựa lưng nhẹ vào chiếc ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

    Chiếc xe tiến vừa tiến vào một con đường, Lãnh Dạ đột nhiên mở miệng hỏi: “Đã chơi CS (1) bao giờ chưa?”

    Mười Một mắt vẫn nhắm, lạnh nhạt nói: “Ta không chơi game.”

    Lãnh Dạ lơ đễnh mỉm cười giải thích: “Đây là một game bắn súng rất nổi tiếng, song phương chia thành hai phe cảnh sát và cướp, tập trung tại hai nơi khác nhau, địa điểm là tại một nhà kho. Trong nhà kho đó có rất nhiều chỗ cất giấu vũ khí, bất quá không dễ tìm được.”

    Nói tới đây, Mười Một đã hiểu được cách chơi của game này rồi. Đó là hai người đều đứng trong nhà kho, bên trong có cất giấu súng, cần phải trong thời gian nhanh nhất tìm ra súng và giết chết đối phương. Game này chính là so nhau về khả năng tìm tòi, sức phán đoán cùng tốc độ.

    Lãnh Dạ nhìn Mười Một qua kính chiếu hậu, tiếp tục nói: “Những thứ đó ta đã bảo người khác cất giấu rất kỹ, vị trí ở chỗ nào ta cũng không biết. Được rồi, con dao găm đó ngươi vẫn mang theo chứ?”

    “Còn!”

    “Tí nữa chúng ta đều giao súng cho vị tiểu thư này, ngươi và ta chỉ mang dao găm đi vào, đến khi giết đối phương thì mới có thể đi ra, thế nào?”

    Mười Một không trả lời, hắn chỉ liếc mắt nhìn Katy một cái. Lúc này biểu hiện của Katy rất lo lắng, nàng hiểu Mười Một muốn cùng với nam tử xa lạ kia đi làm cái gì.

    Lãnh Dạ tiếp tục nói: “Yên tâm, nơi đó ta đã an bài rồi, ngoại trừ ba người chúng ta thì không có ai khác cả. Hơn nữa đến lúc đó ngươi và ta đều phải giao súng cho cô ta, nếu gặp chuyện ngoài ý muốn cô ta cũng có thể dùng nó để tự vệ.”

    Katy giành nói trước: “Dựa vào cái gì chúng ta phải tin ngươi?”

    Lãnh Dạ cười lạnh nói: “Các ngươi không có lựa chọn gì khác.”

    Katy cắn răng nói: “Mười Một, giết hắn.”

    Lãnh Dạ cười lạnh không nói gì, Mười Một lắc đầu lạnh nhạt nói: “Vô ích thôi.”

    Katy sửng sốt nói: “Tại sao?”

    Mười Một vẫn như trước tựa vào ghế xe, nói: “Trên xe có lắp thuốc nổ, chỉ cần tôi có hành động khác thường là hắn sẽ cho nổ.”

    Katy hít một hơi lạnh, sắc mặt trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch. Cho dù là ai đi nữa, biết mình ở trên một chiếc xe chứa thuốc nổ đang di động đều sẽ rất sợ hãi. Nàng không khỏi trách cứ vì sao hắn lại dẫn nàng lên chiếc xe này.

    Mười Một biết nàng đang nghĩ gì nên giải thích: “Lúc tôi đi tới cạnh chiếc xe này mới biết bên trong có thuốc nổ, lúc ấy cô và tôi đều ở trong phạm vi nguy hiểm, nếu chúng ta không tiến đến, hắn lập tức cho nổ.”

    Lãnh Dạ cười ha hả nói: “Thật không hổ là Mười Một, ngươi thật sự rất hiểu ta.”

    Katy hung hăng trừng mắt nhìn Lãnh Dạ một cái và nghiến răng nói: “Tên điên!”

    Lãnh Dạ lắc lắc đầu, giọng nói có chút bất đắc dĩ: “Loại người như chúng ta, mỗi ngày đều lăn lộn trên lằn ranh sinh tử, trong hoàn cảnh như vậy, ai mà không điên cơ chứ?”

    Lời của Lãnh Dạ làm Katy có chút đồng tình, vừa nghĩ tới Mười Một cũng lớn lên trong hoàn cảnh này, không nhịn được nhìn qua Mười Một với ánh mắt phức tạp.

    Chiếc xe đi được hơn nửa giờ thì tới ngoại ô.

    Lãnh Dạ dừng xe trước một nhà kho rồi nói: “Tới rồi.”

    Mười Một và Katy cùng đi xuống xe.

    Lãnh Dạ rút khẩu súng của mình giao cho Mười Một, Mười Một ngây người một chút.

    Lãnh Dạ cười khổ nói: “Ta sợ vị tiểu thư này sẽ bắn một phát sau lưng ta.”

    Katy cáu lên nói: “Ta không hèn hạ như ngươi!”

    Lãnh Dạ nhún vai nói: “Người Trung Quốc chúng ta có câu tục ngữ, đó là ‘phòng nhân chi tâm bất khả vô’ (2)!”

    “Trung Quốc?” Mười Một nhìn hắn hỏi: “Ngươi là người Trung Quốc?”

    Lãnh Dạ gật đầu nói: “Ta ở cửa sau chờ ngươi, yên tâm, ta sẽ chờ ngươi cùng hành động. Sau khi ta tiến vào, ngươi giao súng cho vị tiểu thư này.” Dứt lời liền mặc kệ Mười Một mà xoay người đi vào nhà kho.

    Đợi Lãnh Dạ đi vào, Mười Một rút khẩu súng lục của mình kèm theo khẩu súng của Lãnh Dạ giao cho Katy nói: “Ở đây chờ ta!”

    “Mười Một….. anh, anh cẩn thận nha!”

    Mười Một gật đầu, tiếp đó quay người đi vào trong nhà kho.

    Katy đột nhiên lớn tiếng kêu lên: “Mười Một, tôi sẽ chờ anh.”

    “Rầm!” Cánh cửa lớn của nhà kho đóng lại, Katy nắm chặt hai cây súng, bất giác, lòng bàn tay nàng đã ướt đẫm.




    Bạn cần đăng ký thành viên và đăng nhập mới xem được nội dung ẩn này.


    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #28
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 28: Chiến đấu trong bóng tối (Thượng)

    Dịch: viruslove
    Biên dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong

    Nguồn: T



    Nhà kho rất lớn, khoảng chừng hơn ngàn mét vuông, Bên trong chứa rất nhiều đồ đạc lung tung, còn có mấy cái container cỡ lớn. Cái nhà kho lớn như vậy mà chỉ có vài cái đèn chiếu sáng, hiển nhiên là rất u ám.

    Lãnh Dạ hỏi: “Ngươi đi bên trái hay bên phải?”

    “Trái.”

    Lãnh Dạ gật đầu nói: “Vậy ta đi bên phải.”

    “Tốt lắm!” Dứt lời Mười Một liền đi về phía bên trái, Lãnh Dạ nhìn theo bóng lưng Mười Một, trong lòng thầm thở dài một hơi, sau đó đi về bên phải.

    Ngọn đèn trong nhà kho mặc dù u ám, nhưng cũng không ảnh hưởng nhiều đến thị tuyến, Mười Một chưa đi được bao xa thì đã phát hiện một đống các thứ linh tinh. Hắn cười lạnh một cái, nhẹ nhàng đẩy những thứ lung tung ra hai bên, bên trong lộ ra khẩu súng tiểu liên B4.
    Mười Một lấy khẩu B4 tiếp tục đi về phía trước tìm kiếm, rất nhanh đã phát hiện ra một khẩu bán tự động T2 trong thùng rác.

    Ngay lúc này, ở đầu kia của nhà kho đột nhiên vang lên vài tiếng súng, mỗi tiếng súng vang lên là lại có một chiếc đèn phía trên bị bắn vỡ, loáng một cái cả nhà kho đã chìm vào trong bóng tối.

    Mười Một hít một hơi lạnh, hắn nghe ra tiếng súng kia là của loại bắn tỉa B36. Mà thân là một tay bắn tỉa, quan trọng nhất chính là tầm mắt, Lãnh Dạ dám bắn vỡ ngọn đèn, chứng tỏ hắn đã tìm được loại mắt kính nhìn ban đêm gì đó.

    Bóng tối đối với một tay súng bắn tỉa không nghi ngờ gì chính là một chuyện đáng sợ nhất.

    Mười Một cắn răng, hắn đã không còn lựa chọn, chỉ có tiếp tục chậm rãi hướng về phía trước, tận lực không phát ra âm thanh. Bây giờ Lãnh Dạ đã có kính hồng ngoại, đối với hắn mà nói là một loại uy hiếp lớn nhất. Nhưng Mười Một còn một thứ mà Lãnh Dạ còn không biết, đó là hắn có thể từ tiếng hô hấp mà đoán ra vị trí đối phương. Chỉ cần Lãnh Dạ phát ra một hơi thở nhẹ, Mười Một liền có thể tìm được vị trí của hắn trước.

    Chậm rãi đi trong bóng tối, Mười Một giống như một người mù mò mẫm đi tới. Bỗng dưng, tay hắn chạm tới một vật gì lạnh như băng trong đống tạp vụn, Mười Một cầm lên sờ nắn một hồi, sắc mặc lập tức lộ ra vẻ vui mừng. Không ngờ vận khí lại tốt như vậy, mò đại cũng vớ được bom mù. Mười Một cất bom mù vào trong người, tiếp tục đi tới phía trước tìm.

    Ngay lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy một tia nguy hiểm, lập tức lắc mình tránh sang một bên.

    Cùng lúc đó, “đùng”, một viên đạn xoẹt qua vị trí mà Mười Một vứa đứng.

    “Tằng tằng……” Mười Một không chút do dự nâng khẩu B4 bắn về phía Lãnh Dạ. Rất nhanh, Mười Một dừng lại, bởi vì tất cả đạn mà hắn bắn ra đều trúng vào container, Lãnh Dạ đã rời khỏi đó.

    Lúc này, thanh âm của Lãnh Dạ truyền đến: “Phản ứng của ngươi rất nhanh!”

    Mười Một trốn sau một đống đồ linh tinh nói: “Ngươi cũng không tệ!”

    Một sát thủ thường am hiểu nhất là ẩn núp. Nhưng vô luận sát thủ có lợi hại đến cở nào, trong nháy mắt tập trung nổ súng vào mục tiêu thì đều phát tán ra sát khí. Nếu đối phương là loại cao thủ như Mười Một, bò ra từ trong đống người chết, có khả năng phát giác ra sát khí vô cùng nhạy bén mà hành động trước một bước. Đây là kinh nghiệm được đúc kết ra từ bao nhiêu lần đứng bên bờ sinh tử.

    “Xoẹt!” Bên kia truyền đến tiếng lên đạn, Lãnh Dạ vừa lên đạn vừa nói: “Mười Một, ngươi là người Trung Quốc sao?”

    “Không biết!”

    Lãnh Dạ trầm mặt một chút rồi nói tiếp: “Ngươi là đối thủ duy nhất từ lúc ta xuất đạo tới giờ, thế nào, rời khỏi tổ chức của ngươi đi, cùng đi với ta được không?”

    Mười Một cười nhạt, đây là lần đầu tiên hắn bật cười, nói: “Ngươi biết ta thuộc về tổ chức nào không?”

    “Ma Quỷ!”

    “Nếu biết là ‘Ma Quỷ’ mà còn dám thọc gậy bánh xe, xem ra tổ chức sau lưng ngươi cũng có thực lực không kém.”

    Lãnh Dạ cười nói: “Ta chẳng có thực lực gì, chỉ là một lính đánh thuê độc hành, bất quá có nhiều bạn bè một chút mà thôi.”

    “Ồ!” Mười Một sửng sốt một chút, đối với lính đánh thuê độc hành hắn cũng biết một chút, tất cả đều có cuộc sống như một người bình thường, khi nhận được nhiệm vụ thì lập tức lao vào chiến đấu. Lính đánh thuê độc hành không có tổ chức, là loại người chỉ thuộc về mình, có thể làm việc cho bất kì kẻ nào, kể cả cảnh sát lẫn quốc gia. Khi tiếp nhận nhiệm vụ thì căn cứ vào độ khó của nhiệm vụ mà có thể một mình đi làm, cũng có thể đi chung với một tổ đội khác, cái này còn phải xem ý của chủ thuê và nhiệm vụ khó khăn cỡ nào. Lính đánh thuê độc hành không phải ai cũng có thể làm được, bởi vì thường xuyên phải một mình hành động, không có ai phối hợp, cho nên tính nguy hiểm cao hơn nhiều.

    Giới sát thủ gọi loại lính đánh thuê này là thợ săn.

    Mặc dù Mười Một biết Lãnh Dạ là một lính đánh thuê, nhưng không nghĩ tới hắn làlính đánh thuê độc hành, không thuộc về một tổ chức nào hết. Thảm nào cả công kích từ xa và cận chiến đều lợi hại như vậy. Kinh hãi một hồi, Mười Một nói: “Lần này ngươi tới nước Anh có nhiệm vụ là gì?”

    Lãnh Dạ trả lời: ”Cái này không thể nói…”

    Ngay lúc này, đột nhiên một loạt đạn bắntới chỗ Lãnh Dạ. Lãnh Dạ né tránh cũng rất nhanh, ngoài miệng tức giận mắng: “Hỗn đãn! Ngươi dám bắn lén?”

    Mười Một lạnh nhạt nói: “Đây là cuộc chiến sinh tử mà!”

    Lãnh Dạ ngây người một hồi, ngay sau đó lập tức bật cười nói: “Nói chuyện với ngươi thật thú vị, thiếu chút nữa ta đã quên chúng ta còn đang liều mạng với nhau nữa.”

    Mười Một vừa nhẹ nhàng di chuyển vừa nói: “Bình thường ngươi hay nhận nhiệm vụ gì?”

    Lãnh Dạ nghe ra phương hướng phát ra âm thanh của Mười Một có thay đổi, vì vậy cũng liền thay đổi vị trí, ngoài miệng nói: “Nhiệm vụ gì cũng nhận, có đôi khi làm vệ sĩ, đôi khi cũng đi giết người.

    “Chưa từng làm lính đánh thuê sao?”

    “Các cuộc chiến đấu có quy mô lớn đều do một đoàn lính đánh thuê làm, loại một mình hành động giống như chúng ta, bình thường không ai mời làm lính đánh thuê cả.”

    “Đặc công thì sao?”

    Lãnh Dạ cười nói: “Ta chưa được huấn luyện để làm nhiệm vụ này.”

    Thanh âm của Mười Một từ bên kia truyền đến: “Ngươi cũng rất thành thật.”

    Lãnh Dạ dở khóc dở cười nói: “Bí mật này ta chỉ có thể nói cho một mình ngươi mà thôi.”

    “Tại sao? Bởi vì ta sắp chết hay sao?”

    Lãnh Dạ lặng lẽ từ trong ngực lấy ra một khẩu súng giảm thanh, ngoài miệng nói: “Hươu chết về tay ai còn chưa biết, bất quá cùng ngươi nói chuyện rất vui vẻ.”

    Mười Một trầm mặc một hồi, đột nhiên nói: “Lãnh Dạ….”

    Lãnh Dạ trong lòng cả kinh, bởi vì từ trong kính hồng ngoại hắn nhìn thấy Mười Một đang nói chuyện thì đột nhiên nhảy lên một container, trong tay cầm khẩu B4 bắn tới.”

    Một chuỗi tiếng súng dày đặc vang lên, Lãnh Dạ linh hoạt như một con chạch, khó khăn lắm mới né được làn đạn xung quanh. Mười Một hơi nhíu mày, bởi vì hắn phát hiện hơi thở của Lãnh Dạ đã lại biến mất. Không phải Lãnh Dạ đã chết mà ngươc lại loạt đạn vừa rồi căn bản không bắn trúng hắn. Ý niệm này chỉ mới lướt qua trong đầu, Mười Một liền chẳng do dự gì mà quét một loạt đạn rồi nhảy xuống container. Ngay khi hắn nhảy xuống, từ trong bóng tối của một góc tường, vài âm thanh rất nhỏ vang lên.

    Là súng giảm thanh. Thân hình còn đang ở trên không trung, Mười Một đã lấy ra khẩu T2, nhắm về phía phát ra tiếng súng mà quét một loạt đạn.

    Hai tiếng kêu đau đớn đồng thời vang lên, tiếng đầu tiên là của Mười Một, tiếng thứ hai là do Lãnh Dạ phát ra.

    Mười Một đang ở giữa không trung nên không có cách nào né tránh, phần bụng dưới bị trúng một viên đạn, cũng may khoảng cách của hai người khá xa, xạ trình của súng lục lại có hạn, cho nên viên đạn không găm sâu vào trong người. Còn Lãnh Dạ không ngờ phản ứng của Mười Một lại nhanh như thế, cơ hồ lúc hắn nổ súng thì viên đạn của Mười Một cũng đã bay ra. Hơn nữa Mười Một chỉ quét vào một phương vị mà không phải tập trung vào hắn, cho nên không có lộ ra sát khí, vì vậy nhất thời Lãnh Dạ không quan sát kỹ mà trúng đạn.

    Hai chân vừa chạm đất, Mười Một nhanh chóng nhảy ra phía sau một đống phế thải nói: “Xem như hòa, được không?”

    Thanh âm của Lãnh Dạ có chút khẩn trương nói: “Cứ xem như vậy đi.”

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #29
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 29: Chiến đấu trong bóng tối (hạ)


    Dịch: vietstars
    Nguồn: T


    "Lãnh Dạ!" Mười Một kêu lên.

    Lãnh Dạ trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Chuyện gì?”

    “Ngươi có bị thương ở chỗ nào không?”

    Lãnh Dạ thoáng nghĩ một lát, đáp lời: "Ngực phải. Còn ngươi?"

    "Ở mông."

    Lãnh Dạ cười khổ nói: “Chúng ta phải liều mạng như vậy sao chứ?”

    “Cạch, cạch!” Mười Một vừa tháo băng đạn vừa đáp: “Là ngươi đến tìm ta mà thôi.”

    Lãnh Dạ than nhẹ một tiếng: “Mười Một, ta thực có chút hối hận.”

    Mười Một ngạc nhiên hỏi: "Tại sao?"

    “Nếu lỡ ngươi chết đi, ta sẽ mất đi rất nhiều vui thú.”

    Mười Một hai tay nắm chặt cán súng, hỏi ngược lại: “Tại sao không phải là ngươi chết chứ?”

    “Bởi vì ta có dự cảm, ta không chết được.”

    “Dự cảm cũng không thể cứu tính mệnh của ngươi được, thực lực mới là trọng yếu nhất.”

    Sau khi hai người họ trầm lặng một lát, Lãnh Dạ nói tiếp: “Mười Một!”

    "Lại chuyện gì?"

    "Ta thực cũng có chút thích ngươi."

    “Phanh!”, cùng lúc đó tiếng của một viên đạn gào thét bắn tới. Mười Một nhanh chóng nấp vào phía sau một đám tạp vật, viên đạn kia bay xoẹt qua bên mình hắn.

    Mười Một nói: “Ta không thích nam nhân.” Dứt lời liền chuyển thân ra ngoài chỗ nấp, khẩu T2 trong tay lập tức bắn ra một chuỗi đạn về phía trước.

    Lãnh Dạ sau khi né một viên đạn xong, nói tiếp: “Ta không phải nói là ta thích nam nhân. Bất quá trong ngôn ngữ Trung Quốc của bọn ta, từ 'thích' có rất nhiều ý nghĩa.”

    Mười Một thay đổi chỗ nấp rồi tiếp lời: “Ta biết, ngôn ngữ Trung Quốc rất phức tạp.”

    “Không phải là phức tạp mà là bác đại tinh thâm.”

    "Cũng như nhau cả thôi."

    “Khác nhau nhiều lắm, nếu có cơ hội ta sẽ dạy cho ngươi ngôn ngữ Trung Quốc.” Vừa nói chuyện, Lãnh Dạ cũng vừa nhanh chóng di chuyển chỗ nấp.

    Mười Một vẫn không ngừng di động, nói: “Nếu ngươi có thể sống sót được hãy nói tiếp.”

    Đột nhiên chân của hắn đá phải một vật gì cứng cứng, Mười Một ngồi xuống sờ soạng một hồi, rồi vừa vui mừng vừa sợ hãi khi phát hiện một khẩu AK-47. Mười Một liền đeo nó lên cổ, trong tay vẫn cầm khẩu T2 không ngừng di chuyển tiếp.

    Thanh âm của Lãnh Dạ lại từ phía khác truyền tới: “Còn tùy, có khi ngươi chết một ngàn năm rồi ta vẫn còn sống nhăn ra đó.”

    Mười Một ngẩn người ra, rồi chửi: “Đồ khốn kiếp.”

    Lãnh Dạ đáp lại: "Ngươi mới là đồ khốn kiếp.”

    “Người Trung quốc các ngươi chẳng phải có một câu nói, bị gọi là đồ khốn kiếp thì ngàn năm sẽ vẫn là kẻ khốn hiếp hay sao? Nếu ngươi thực sự sống thêm được một ngàn năm sau khi ta chết, thì ngươi không phải vẫn là đồ khốn kiếp hay sao chứ, ha ha?”

    “...” Lãnh Dạ không trả lời hắn ngay, trầm mặc một lúc rồi “ha ha” cười to. Có lẽ vì cơ thịt động vào vết thương nên mặt hắn có vẻ quái dị, nửa đau đớn nửa cười cợt, nói: “Ta nghĩ, ngươi đừng làm bảo tiêu nữa thì hẵng nói những lời ấy.”

    Mười Một nấp sau một đống tạp vật nói: "Đó không phải là sở trường của ta.”

    Lãnh Dạ cười khổ nói: “Mười Một, ta phát hiện ta càng ngày các thấy thích ngươi, ta thực có điểm không muốn giết ngươi.”

    Mười Một thản nhiên đáp: “Mặc dù tổ chức của ta không cấm thành viên nam có quan hệ với nam nhân, nhưng ta không thích những lời ngươi nói, cái cảm giác đó thật ngứa ngáy ghê tởm.”

    “Thật là!” Lãnh Dạ mắng to: “Trong đầu ngươi luôn có những ý nghĩ đen tối vậy sao?”

    “Là ngươi luôn mồm nhắc đó thôi.”

    Lãnh Dạ bất đắc dĩ nói: “Ta nói thích, nó là biểu hiện sự ngưỡng mộ giữa đối thủ với nhau.”

    Mười Một trầm mặc một lát rồi hỏi: "Lãnh Dạ, nhiệm vụ thực sự của ngươi là cái gì?"

    "Mặc dù ta rất muốn kể cho ngươi nghe, nhưng ta không thể nói được."

    "Ai đứng đằng sau hậu thuẫn ngươi?“

    Lãnh Dạ cười khổ đáp: “Đừng hỏi làm gì, dù biết rõ nhưng ta cũng không nói đâu.”

    “Ngươi chắc chắn không phải là một lính đánh thuê thích hành động đơn độc, sao hôm nay lại không cùng một tổ hợp nào tác chiến?”

    “Bọn họ đều tùy thuộc vào người thuê, không liên quan đến ta. Với lại nhiệm vụ của ta có nhiều điểm bất đồng với bọn họ, ta chỉ phụ trách giết người thôi.”

    "Vậy bọn chúng làm gì?"

    Lãnh Dạ cười khổ đáp lại: "Không thể nói được.”

    “Kẻ nổ súng tại phi trường mấy ngày gần đây có phải chính là ngươi không?”

    Lãnh Dạ trả lời dứt khoát: "Đúng vậy!”

    Mười Một hỏi đến đây thì không nói gì nữa, cũng bởi vì hắn biết nếu hỏi tiếp nữa thì Lãnh Dạ cũng sẽ không kể cho hắn nghe bất cứ điều gì.

    Lúc này tiếng của Lãnh Dạ lại vang lên: “Ngươi đã hỏi nhiều như vậy, giờ đến ta hỏi ngươi được chứ?”

    "Được!"

    “Ngươi vẫn tiếp tục ở lại Ma Quỷ?"

    "Phải"

    “Ngươi...” Lãnh Dạ còn chưa thốt xong lời, đột nhiên một viên đạn bắn xuyên thẳng về hướng của hắn.

    Lãnh Dạ thầm chửi một tiếng, ẩn nấp xong lại nói tiếp: "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?”

    “Mười bẩy.” Mười Một vừa nói vừa tháo băng đạn của khẩu T2 kiểm tra, phát hiện bên trong không còn một viên nào nữa, cất nó đi rồi cầm khẩu AK vào trong tay.

    “Ngươi làm việc tại Ma Quỷ được bao lâu rồi?”

    “Không biết”, ngừng một chú Mười Một lại nói tiếp: “Ta nhớ mang máng là khi ta gia nhập là lúc ta khoảng bẩy tuổi hay sao đó.”

    Lãnh Dạ hỏi: "Còn trước kia thì sao?”

    “Ta không còn nhớ nữa!”

    Lãnh Dạ đang định nói chuyện tiếp thì chợt cảm giác được một sự khác thường ở vùng phụ cận, vội bắn một tràng về hướng đó rồi lập tức di chuyển. Vừa lúc hắn rời khỏi thì một tràng đạn bắn thẳng về chỗ đó. Thế nhưng tiếng đạn cho biết đó từ khẩu AK nhả ra, Lãnh Diện một lần nữa di chuyển chỗ ẩn núp cười khổ nói: "Ngươi vận khí thật tốt, lại kiếm được khẩu AK duy nhất ở đây.”

    “Ngươi cũng không tồi lắm, có được súng giảm thanh lại còn có thêm cả kính nhìn đêm.”

    “Ngươi không hoài nghi rằng ta đang lừa đảo ngươi đó chứ?"

    “Nếu muốn thắng ta bằng cách chơi bẩn, thì ngươi chắc sẽ không dẫn ta đến đây.”

    Lãnh Dạ than nhẹ một tiếng: "Thực là tri kỷ a."

    Lúc này lại có một tràng đạn bắn về phía hắn, phải vất vả lắm Lãnh Dạ mới né tránh được, nói: "Xem ra một kẻ bắn tỉa đấu với một kẻ thành thạo về đột kích thực là một sai lầm.”

    “Ta không phải là quân đột kích.” Thanh âm của Mười Một lại vang lên.

    Lãnh Dạ không tức giận đáp lời: “Ngươi còn đáng sợ hơn cả biệt động đột kích.”

    “Khả năng cận chiến của ngươi cũng không tồi.”

    Lãnh Dạ đắc ý nói: “Đây là thảnh quả của nhiều năm khổ luyện. Nếu một kẻ hành nghề bắn tỉa ám sát mà không biết bảo vệ tánh mạng của mình thì thực rất có hại.” Hắn dừng một chút lại nói tiếp: "Mười Một, ngươi cuối cùng thuộc về chiến hệ nào? Đã không phải là chuyên viên bắn tỉa, biệt động đột kích, chẳng lẽ là đặc nhiệm giỏi về phòng thủ.”

    Mười Một đáp: "Ta tất cả đều tùy vào từng trường hợp mà hành động.”

    “Tùy trường hợp ư?”, Lãnh Dạ mắng: "Đừng nói cho ta biết, ngươi là nhân tài toàn diện mọi mặt đó nhé!”

    "Cũng không khác biệt lắm!"

    Lãnh Dạ bĩu môi, ngoài miệng không nói thêm cái gì, nhưng tâm trạng thập phần khẩn trương kinh hãi. Một chiến sĩ tập luyện thành thục được một môn đã cực kỳ khó khăn, tốn bao mồ hôi sương máu mới đạt được mức độ giỏi nhất định. Đã thế, đa phần thể lực đều có hạn, muốn đồng thời học tất cả các môn thì rất khó thành tựu, chứ đừng nói là cao siêu thành công hết thảy. Thế nhưng nếu những điều mà Mười Một nói là sự thực thì Lãnh Dạ hắn quả khó có thể tưởng tượng được. Lãnh Dạ hắn tập luyện bao nhiêu năm trời mới được thành tựu như ngày nay, có thể công thủ vững vàng như vậy, nhưng giao thủ với Mười Một xong, hắn mới phát hiện tên Mười Một này quả là một quái vật có cách công thủ thật tinh xảo, điêu luyện.

    Thiết tưởng một kẻ như mình cùng một tên quái vật như hắn giao chiến mà phải chật vật lắm mới ngang bằng, Lãnh Dạ không khỏi cảm thán.

    Đúng lúc này đột nhiên có tiếng kim loại va chạm truyền tới, Lãnh Dạ vừa quay đầu ngó kiểm tra, thì “Phanh!” một tiếng, trước mắt thấp thoáng một mảnh bạch quang. Bạch quang đó khiến con mắt hắn đau đớn, Lãnh Dạ vội nhắm mắt lại, nhưng nhanh chóng cảm thấy có gì đó không ổn. Cơ hồ theo bản năng, hắn cấp tốc di chuyển về phía sau, đồng thời khẩu súng ngắn đã nằm trong tay.

    Lúc Mười Một dâng khẩu AK dí vào đầu hắn thì đã chậm mất nửa nhịp, họng súng của đối phương đã đồng thời nhắm vào yết hầu của hắn rồi.

    Hai người họ không cử động, lẳng lặng dò xét trạng thái của đối thủ.

    Lãnh Dạ do có kính nhìn ban đêm bảo vệ nên con mắt nhanh chóng phục hồi. Mặc dù Mười Một di chuyển rất nhanh và nhẹ nhàng trong bóng đêm, nhưng hắn cũng theo bản năng được trui rèn mà phản ứng kịp thời, có thể nói kỹ năng của hai người họ cũng không khác biệt nhau lắm.

    Lãnh Dạ cười khổ nói: "Lần này có thể tính là ngang hàng hay không?"

    Mười Một nhàn nhạt đáp lời: "Cũng có thể!"

    Lúc này tiếng xe cảnh sát từ bên ngoài vọng vào.

    Lãnh Dạ sửng sốt một chút, đột nhiên cười to: "Thật là thích thú, đám cảnh sát đến thật đúng lúc a."

    Mười Một điềm đạm nói: "Hình như nam nhân Trung Quốc các ngươi có vẻ bất bình thường."

    Lãnh Dạ lắc đầu cười khổ nói: "Thôi được, không tiếp tục nữa. Nhờ ngươi chiếu cố cho tiểu nha đầu kia. Mươi Một, hẹn gặp lại sau." Lãnh Dạ nói xong cũng không cần xem phản ứng của Mười Một, thu khẩu súng ngắn về.

    Mười Một cũng đồng thời thu lại khẩu AK, hỏi: "Không muốn tiếp tục nữa ư?"

    Lãnh Dạ cười nói: "Như thế này tiếp tục nữa sao được! Hắc hắc, có khi ngày mai báo chí lại đăng tin, hai nam nhân chỉ vì một nữ nhân mà bắn nhau, khiến nữ nhân đó phải gọi cảnh sát thì thật là hài hước." Nói xong Lãnh Dạ ha ha cười to, hoàn toàn không còn bộ dáng liều mạng như trước.

    Mười Một vẫn nhạt nhẽo đáp: "Nàng không phải là đàn bà của ta."

    Lãnh Dạ bất đắc dĩ nói: "Ngươi thực một điểm hài hước cũng không có hay sao?"

    "Cái hài hước vớ vẩn đó cũng không thể cứu tính mệnh của ngươi được!"

    Lãnh Dạ chỉ biết lắc đầu nói: "Thôi quên đi, không tranh cãi với ngươi nữa. Nhiệm vụ của ta còn chưa chấm dứt. Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau, hãy bảo trọng." Lãnh Dạ nói xong nhanh chóng chạy về phía cửa sau nhà kho, lấy tay đẩy mạnh cửa rồi không thèm quay đầu lại thoát ra ngoài.

    Lúc này cửa chính của nhà kho đột nhiên được mở ra, một đoàn cảnh sát tay lăm lăm cầm súng tiếng đến, các họng súng đều nhắm thẳng vào Mười Một. Một người quát: “Bỏ vũ khí xuống!"

    Mười Một vất khẩu AK lên trên mặt đất, một cảnh sát tay cầm còng số tám cẩn thận bước tới. Lúc này Katy cũng đã tiến vào trong kho, lúc thấy Mười Một và Lãnh Dạ bắn nhau ở trong kho, nàng ta liền báo cảnh sát. Những tiếng súng trong kho càng làm cho nàng lo lắng, kinh sợ.

    "Mười Một!" Khi nhìn thấy Mười Một, nàng ta kêu to, rồi không thèm để ý đến xung quanh, chạy tới ôm chặt lấy thân hình của Mười Một, nước mắt tuôn ra như mưa.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • #30
  • Quản kho
    Avatar của prava
    Gia nhập
    Apr 2010
    Nơi ở
    HCM
    Bài gởi
    8,587
    Mã thành viên
    94974
    Downloads
    5
    Uploads
    1
    Cám ơn
    224
    Được cám ơn 1,403 lần
    Quyển 1: Ma Quỷ huấn luyện doanh
    Chương 30: Sự cảm ơn của Mardy.

    Dịch: vo vong
    Biên tập: vo vong
    Hiệu đính: vandai79
    Nguồn: T


    Mười Một và Katy bị đưa đến đồn cảnh sát, phía cảnh sát sau khi biết Katy là con gái của một tỉ phú thì thái độ đã lập tức trở nên cung kính, họ lập tức gọi điện thoại cho Mardy.

    Ba giờ sau, Mardy đã vội vã mang theo bốn người bọn Sa Tướng, Tri Chu đến đón Katy và đưa Mười Một đến bệnh viện gắp viên đạn ra. Đối với chuyện này Mardy không hề nói gì, ngược lại còn tán thưởng Mười Một. Bởi vì trong khẩu cung mà Katy nói cho cảnh sánh, đối phương đã dừng một chiếc xe chứa đầy thuốc nổ bên cạnh nàng, uy hiếp Mười Một phải đi theo hắn, trên đường, Mười Một dựa vào cơ trí để kích đối phương đơn đấu, do đó đối phương mới mang bọn họ đến cái kho mà tổ chức của hắn thường dùng để huấn luyện, nhờ đó mới bảo vệ được tính mạng của Katy. Hơn nữa, sau việc này phía cảnh sát còn tìm được từ trong chiếc xe của đối phương một lượng thuốc nổ lớn và rất nhiều súng đạn trong cái nhà kho kia, sự việc đã bày ra trước mắt như vậy nên cảnh sát không thể không tin lời của Katy, sau đó cái nhà kho kia đã bị cảnh sát liệt vào một trong những căn cứ địa của tổ chức khủng bố. Đáng thương cho chủ nhà kho, lằng nhằng thế nào lại trở thành một trong những thành viên của tổ chức khủng bố, bởi vì gian nhà kho này bình thường có rất ít người tới nên Lãnh Dạ mới phá khóa mà mượn dùng tạm. Trên sự thực, Lãnh Dạ căn bản chẳng hề quen biết người chủ nhà kho.

    Trên đường, Mardy không ngừng tán thưởng Mười Một, còn Mười Một trừ chuyện không biết vì quá đau đớn hay vì mất máu nhiều nên khuôn mặt trắng bệch ra thì vẫn như thường, luôn bình tĩnh, đối với sự cảm ơn của Mardy nhiều nhất cũng chỉ là “ừm” một cái hay nói một câu cụt lủn: “việc tôi nên làm!” mà thôi.

    Katy thì cứ luôn nhìn chăm chăm vào Mười Một, ám thị nếu không có nàng bịa khẩu cung giả thì Mười Một hắn đã thảm rồi. Ít nhất Mardy cũng chẳng thể tha cho Mười Một, bản thân chạy đi quyết đấu với người khác, còn kéo theo cả thân chủ đi, Mười Một chắc chắn đã không làm tròn nhiệm vụ của một vệ sĩ.

    Khi về đến trang viện, Jolie đã lo lắng mà chờ sẵn ở cửa, nhìn thấy đoàn xe tiến vào, không đợi mấy chiếc xe dừng lại bà đã vội vã chạy đến, kéo Katy ra khỏi chiếc xe, nhìn trái nhìn phải rồi quan tâm hỏi:
    - Katy, con không bị thương chứ?

    Katy vội lắc đầu nói:
    - Con không sao, bất quá Mười Một vì bảo hộ con, anh ấy…
    Dứt lời đôi mắt nàng hướng về phía Mười Một đang bước từ trong x e ra.

    Jolie thấy trên eo Mười Một có quấn một lớp băng dày đặc thì liền cảm kích nói:
    - Mười Một, thật cảm ơn cậu quá.

    Mười Một khẽ gật đầu nói:
    - Chuyện nên làm mà!
    Không phải Mười Một mặt dày, chỉ là hắn cảm thấy rất vô vị, chẳng cần phải giải thích làm gì cho mệt. Katy đã nói dối như vậy rồi, hắn cũng chẳng cần phải lôi ra lại làm gì, dù sao Katy cũng là nói tốt cho hắn, tuy nhiên Mười Một cũng chẳng sợ Mardy biết được sự thật.

    Cách nghĩ của Mười Một là chỉ cần không thẹn với lòng là được rồi, nếu lúc đó hắn không cùng Lãnh Dạ đi, Lãnh Dạ sẽ lập tức xuất thủ, mà mục tiêu chính là Katy. Dù sao Mười Một cũng vẫn là người, hắn chẳng thể đảm bảo khi mình đánh với Lãnh Dạ mà vẫn đảm bảo Katy không bị thương, cho nên mới lựa chọn đi cùng hắn. Sau khi lên xe, hắn phát hiện trong xe có lắp thuốc nổ, vì sự an toàn của Katy nên hắn càng chẳng thể làm động tác uy hiếp Lãnh Dạ, do đó mới xảy ra cả câu chuyện như vậy. Nhưng Mardy, phụ thân của Katy là một kẻ kiêu hùng, y chẳng cẩn biết mục đích của Mười Một là như thế nào, chắc chắn cuối cùng cũng sẽ quy kết Mười Một đem Katy vào nguy hiểm. Cho nên, một khi để y biết được chân tướng sự việc, y sẽ lập tức báo cho “Ma Quỷ”, còn chuyện “Ma Quỷ” đối phó với những thành viên thất bại thế nào thì đã rõ ràng, chắc chắn sẽ chẳng lưu tình mà cho kẻ đó biến mất khỏi thế giới.

    Tuy Mười Một tịnh không sợ chết, nhưng dù sao thì không chết vẫn tốt hơn nên Mười Một tịnh không giải thích gì thêm, trong tiềm thức hắn đã coi lời nói dối của Katy đó là sự thật.

    Sau khi chúng nhân tiến vào biệt thự, Mardy vỗ vỗ vai Mười Một nói:
    - Mười Một, à, mấy lời cảm ơn ta cũng chẳng muốn nói nhiều nữa. Thế này đi, cậu muốn cái gì nào? Cái gì ta cũng có thể cho cậu, coi như là để cảm tạ ơn cứu mạng của cậu với Katy.

    “Ma Quỷ” để tránh chuyện sau khi thành viên có tiền thì khó mà khống chế được nữa, do đó đã ra lệnh thành viên không được thu tiền của thân chủ, nhưng nếu thân chủ thích thì cũng có thể tặng đồ vật hay cái gì đó đại loại như thế. Vì vậy lần trước khi Katy tặng thanh chủy thủ cho Mười Một, Mười Một tịnh không hề cự tuyệt, nhưng nếu đó là chi phiếu, Mười Một tuyệt đối sẽ không nhận. Mardy đã từng hợp tác với “Ma Quỷ” nhiều lần, hắn cũng biết cái quy củ này nên tịnh không hề đưa tiền cho Mười Một, hắn chỉ trực tiếp hỏi Mười Một thích cái gì mà thôi.

    Mười Một lắc lắc đầu lạnh lùng nói:
    - Tôi không cần.

    Mardy suy nghĩ một chút rồi nói:
    - Thế này đi, ta sắp phải đi Hi Lạp một chuyến rồi, nếu nhìn thấy cái gì tốt thì sẽ mua tặng ngươi, coi như làm lễ vật để cảm tạ nhé.
    Vốn dĩ Mười Một làm vệ sĩ cho Mardy, bảo vệ thân chủ là nhiệm vụ của hắn, Mardy hoàn toàn chẳng cần mua cái gì để lấy lòng hắn cả. Bất quá, Mười Một đã liên tiếp cứu vợ và con gái hắn hai lần, lại thêm Mardy thập phần xem trọng năng lực của Mười Một, do đó mới nói muốn tặng lễ vật cho Mười Một. Một tỷ phú như hắn, cái chuyện mua chuộc nhân tâm kiểu này là quá bình thường, huống chi Mười Một lại là người rất có năng lực, tuyệt đối đáng để lấy lòng.

    Mười Một còn chưa kịp nói gì thì Katy đã réo lên ngay:
    - Cha, cha lại đi công tác sao?

    Mardy trìu mến vuốt ve mái tóc dài của Katy mà cười nói:
    - Chẳng có cách nào, con cũng biết cha có rất nhiều vụ làm ăn cần giải quyết mà. Ai, lần này nếu không phải vì chuyện của con thì cha đã lên máy bay rồi.

    Katy cong môi lên bất mãn nói:
    - Mỗi lần đều như vậy, ở nhà chưa được mấy ngày thì đã lại đi.

    Jolie bước lên ôm lấy Katy nói:
    - Được rồi, Katy, cha con có chuyện cần làm, không giống con, cả ngày chỉ biết chơi.

    Katy làm ra vẻ ủy khuất nói:
    - Con đâu có.

    - Được rồi, đừng nói con gái nữa.
    Mardy ngắt lời rồi quay sang nói với Mười Một:
    - Mười Một à, mấy ngày này ta không ở nhà, chuyện ở đây giao cả cho cậu.

    Mười Một điểm đầu nói:
    - Tôi biết rồi.

    - Còn nữa, mấy ngày ta không ở nhà cậu không cần cùng Katy đến trường, phía trường học cứ để ta nói một tiếng là được.

    - Ừm!

    Mardy nhìn đám bông băng trên hông Mười Một rồi nói:
    - Vết thương của cậu…

    - Không có gì đáng ngại cả.

    - Vậy thì tốt.
    Mardy điểm điểm đầu, sau đó phân phó Jolie và Katy vài câu rồi mang theo bốn người Sa Tướng đi.

    Sau khi Mardy rời đi, Jolie dặn dò hạ nhân đi làm cơm, Katy kéo Mười Một đến một góc rồi thấp giọng nói:
    - Anh nên cảm ơn tôi thế nào đây?

    Mười Một sửng sốt hỏi:
    - Tại sao phải cảm ơn?

    - Hừ, đầu gỗ, nếu không nhờ tôi, anh cho rằng cha tôi sẽ bỏ qua chuyện này sao? Hơn nữa còn đặc biệt mua quà tặng anh nữa?

    Mười Một hừ nhẹ một tiếng, tiếp đó lạnh nhạt nói:
    - Cảm ơn.
    Đây là lần đầu tiên trong cuộc đời hắn nói với người khác hai chữ cảm ơn, cảm giác thực là thiếu tự nhiên.

    Katy trề môi ra nói:
    - Thôi đi, nhìn cái bộ dạng không tình nguyện của anh kìa.

    Đúng vào lúc này, thanh âm của Jolie truyền tới:
    - Katy, đến ăn cơm đi con.

    - Vâng.
    Katy đáp lại một tiếng, sau đó trừng mắt lên nhìn Mười Một nói:
    - Anh nhớ đó, anh đã thiếu tôi một món ân tình.
    Dứt lời bèn chuyển thân rời đi.

    Khuôn mặt Mười Một vẫn chẳng lộ chút biểu tình nào mà đi theo nàng. Lúc này trong đầu Mười Một chỉ có một bóng người duy nhất, đó là lão nhân trong mật thất.

    Đa tình tự cô nan di hận,
    thử hận miên miên vô tuyệt kỳ !̀


  • Trang 3/64 Đầu tiênĐầu tiên 123451353 ... Cuối cùngCuối cùng

    Thread Information

    Users Browsing this Thread

    Đang có 1 người xem trang này: (0 thành viên và 1 khách vãng lai)

    Các đề tài liên quan

    1. Giảm cơn khát điện bằng quả dừa
      By alpen142 in forum Khoa học Kỹ thuật
      Trả lời: 0
      Bài mới gởi: 08/04/2012, 10:30 AM